Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 243: Các tù nhân Thanh Mộc
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 243 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đám người kia đuổi kịp, vội vàng giải thích vài câu với người giữ cửa, trong đó có xen lẫn vài từ ngữ mà Tống Thanh Hàn nghe không hiểu.
Nói xong, người canh cửa đưa mắt dò xét cậu một lượt, rồi ra hiệu cho cậu đưa tay ra.
Thấy họ mang dây thừng đến, Tống Thanh Hàn khẽ vén áo choàng, để lộ Tiểu Thạch Đầu đang ngơ ngác, giọng điệu bình thản nói:
"Ta còn phải bế con, hơn nữa trong bụng ta bây giờ còn một đứa nữa. Nếu lo ta bỏ trốn thì không cần đâu."
Những người kia vừa thấy mặt Tiểu Thạch Đầu thì động tác chững lại, rồi lập tức khoát tay ra hiệu:
"Được rồi, vào đi!"
Tống Thanh Hàn cũng không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng đến thế. Nhưng điều này có lợi cho cậu, nên cậu không lên tiếng, lặng lẽ theo người dẫn đường, chậm rãi bước vào nơi chưa biết.
Đi loanh quanh một lúc, người kia mới dừng lại, cúi đầu nói gì đó với người đứng trước. Sau khi nhận được hồi đáp, hắn tránh sang một bên, nói với cậu:
"Chủ thượng bảo ngươi vào trong."
Nghe đến hai chữ "Chủ thượng", Tống Thanh Hàn hơi sững người.
Cậu cứ nghĩ sẽ bị nhốt vào một cái kho rơm nào đó, chờ đến khi tiểu thủ lĩnh rảnh rỗi mới được gặp. Ai ngờ lại trực tiếp được đưa đến trước mặt thủ lĩnh của bọn Man Di?
Chỉ thoáng ngẩn ra một chút nhưng rất nhanh cậu đã bình tĩnh lại, gật đầu rồi bước tới.
Tấm bạt được người hầu vén lên, đại trướng của thủ lĩnh Man Di liền hiện ra trước mắt.
Nhìn thấy trong trướng bày la liệt đủ loại đồ vật trang trí làm từ xương, Tống Thanh Hàn chẳng những không sợ mà ngược lại còn tỏ ra có chút hứng thú.
Thủ lĩnh Man Di - Mặc Khắc, không bỏ lỡ ánh nhìn ấy, liền nhướng mày hỏi:
"Ngươi không sợ à? Đây đều là xương người Thanh Mộc các ngươi đấy. Chỉ những loại tinh xảo, hoàn mỹ nhất mới được bày ở đây thôi."
Nghe vậy, Tống Thanh Hàn ngẩng mắt nhìn Mặc Khắc, nhận ra dung mạo hắn dịu dàng hơn cậu tưởng. Tuy vẫn có dáng vẻ đặc trưng của người Man Di – lông mày rậm, mắt to – nhưng đường nét lại mềm mại hơn rất nhiều. Nếu ở kiếp trước, hẳn hắn sẽ bị gọi là "nam sinh tướng nữ".
Nghĩ thế, lòng cậu thả lỏng đôi phần, khom tay đáp:
"Không giấu gì Chủ thượng, số xương ta từng thấy có lẽ còn nhiều hơn ngài, trong số đó cũng có không ít là của người Thanh Mộc. Vậy nên chẳng có gì phải sợ cả."
Mặc Khắc bật cười, bất chợt đứng dậy, bước chậm rãi tới trước mặt cậu, ánh mắt như muốn nung chảy:
"Đây là lần đầu tiên ta nghe có người thấy xương nhiều hơn ta đấy. Chẳng lẽ ngươi cũng ăn thịt người?"
Thấy Tống Thanh Hàn khẽ nhíu mày, hắn lại dùng ánh mắt soi mói quan sát cậu từ trên xuống dưới, khóe môi treo một nụ cười đầy ẩn ý:
"Ngươi nói ngươi đang mang thai? Vậy ngươi có biết mấy tháng thì thịt ngon nhất không? Hay nói cách khác, mấy tháng thì đứa bé trong bụng sẽ ngon nhất ấy?"
Giọng hắn bỗng khàn khàn, nghe như tiếng ma quỷ bên tai, khiến Tống Thanh Hàn cảm thấy khó chịu. Nhưng cậu không biểu lộ ra ngoài, chỉ chậm rãi giãn mày, đáp:
"Chủ thượng có biết nai rừng lớn cỡ nào thì ăn mới ngon không? Thịt hươu chỗ nào ngon nhất? Gấu thì chưng ngon hơn hay nướng ngon hơn?"
Đây chỉ là trò đe dọa thôi, có gì phải sợ? Nếu Mặc Khắc thật sự muốn ăn thịt cậu, cậu cũng chẳng có cách nào. Chi bằng trước khi chết thì ăn miếng trả miếng bằng lời cái đã.
Người Man Di ăn thịt người vốn chẳng phải bản lĩnh gì to tát. Có giỏi thì hãy ăn hết mỹ vị thiên hạ đi đã. Nhưng Tống Thanh Hàn biết rõ, nếu dễ dàng có được những món đó, người Man Di cũng chẳng cần ngày ngày dòm ngó Thanh Mộc.
Quả nhiên, nghe cậu nói xong, sắc mặt Mặc Khắc có chút biến đổi. Tuy rất nhỏ, nhưng vì cậu vẫn dõi theo từng nét biểu cảm trên gương mặt hắn nên không hề bỏ sót.
Mặc Khắc quét mắt nhìn cậu, thong thả xoay người trở lại chỗ ngồi, trầm giọng nói:
"Có vẻ ngươi chẳng hiểu gì về hoàn cảnh của mình nhỉ. Hay là để ngươi đi xem bọn tù binh Thanh Mộc của các ngươi được đãi ngộ thế nào nhé?"
Trong lòng Tống Thanh Hàn khẽ động, không những không sợ mà mắt còn sáng lên, cố nén kích động nói:
"Tốt, ta cũng muốn xem thử các ngươi hành hạ người khác bằng cách nào."
Không ngờ Mặc Khắc lại nói ra đúng điều cậu đang nghĩ tới. Nếu Võ Đại Hổ thật sự bị bắt, chẳng phải lát nữa cậu sẽ gặp được hắn sao...
Mặc Khắc thấy cậu vui mừng, mắt hắn lóe lên một tia nghi ngờ, nhưng không phân định được đó là cảm xúc thật hay đang cố giả vờ, nên cũng chẳng nói gì thêm, chỉ khẽ ra hiệu cho hạ nhân rồi lặng lẽ nhìn họ dẫn Tống Thanh Hàn đi.
Tống Thanh Hàn lặng lẽ theo sau. Chưa tới nơi, đã nghe Tiểu Thạch Đầu ngẩng đầu hỏi:
"Cha sinh. Tìm cha ạ?"
So với bạn đồng lứa, Tiểu Thạch Đầu quả là một tiểu thần đồng nói năng rõ ràng.
Thấy nhóc đoán đúng, Tống Thanh Hàn mỉm cười:
"Đúng vậy, chúng ta đi tìm cha, lát nữa con sẽ thấy cha."
Tiểu Thạch Đầu chẳng biết gì, chỉ nghe lát nữa sẽ gặp Võ Đại Hổ là hí hửng vỗ tay, miệng bi bô những âm thanh không rõ nghĩa.
Người dẫn đường thoáng liếc hai cha con, thấy gương mặt ngây thơ của Tiểu Thạch Đầu, trong mắt hắn vụt qua một chút không nỡ, bước chân cũng chậm lại.
Nhận ra sự thay đổi, Tống Thanh Hàn nhướng mày hỏi:
"Sao không đi tiếp?"
Gã nhìn quanh, rồi hạ giọng nói:
"Ngươi chắc chắn muốn mang con mình đến xem tù binh sao? Ở đó chẳng khác gì địa ngục đâu. Nếu để thằng bé thấy..."
Tống Thanh Hàn khẽ nhíu mày:
"Chẳng lẽ các ngươi còn dựng được cả A Tỳ địa ngục* ở đây sao? Ngươi cứ nói đi, ta chịu được."
*
阿鼻地狱
(Ābí Dìyù): A Tỳ địa ngục
- là cách gọi trong Phật giáo Hán truyền của địa ngục Vô Gián (Avīci trong tiếng Phạn).
•
阿鼻
(Ābí): phiên âm Hán từ Avīci, nghĩa là không gián đoạn (vô gián).
•
地狱
(Dìyù): địa ngục, cõi hình phạt của tội nhân.
Đây là tầng địa ngục thấp nhất, khổ cực nhất trong mười tám tầng địa ngục. Tội nhân ở đây phải chịu cực hình không ngừng nghỉ: lửa đốt, núi dao, vạc dầu... không được dừng lại dù chỉ một khắc, cho đến khi tiêu hết nghiệp chướng mới được thoát.
Thấy cậu không tin, người kia thở dài, thấp giọng nói:
"So với A Tỳ địa ngục, bọn họ e là càng không muốn ở đây hơn. Ta chỉ nhắc một câu thôi, lần đó ta vào xem, ba ngày liền không nuốt nổi cơm."
Nếu chỉ là để dọa cậu, Mặc Khắc đâu cần phí công cảnh báo giữa đường. Thế nên tám phần mười lời này là thật.
Tống Thanh Hàn khựng lại, trong đầu hiện lên cảnh Võ Đại Hổ bị đủ loại hình phạt, lòng càng nóng ruột. Cậu cúi đầu nhìn Tiểu Thạch Đầu, bất chợt bế nhóc trao cho người kia, trầm giọng nói:
"Ta sẽ đi một mình. Ngươi trông nó bên ngoài, được chứ?"
Hắn luống cuống nhận lấy Tiểu Thạch Đầu. Thằng bé tuy hơi kháng cự, nhưng ánh mắt nhìn hắn lại nhiều phần là tò mò hơn. Tim hắn mềm nhũn, giọng cũng dịu xuống hỏi:
"Được thì được, nhưng ngươi thật sự không sợ sao?"
Người được dẫn đi xem tù binh vốn chẳng nhiều, mà những người như Tống Thanh Hàn - chẳng những không muốn lùi mà còn hứng khởi hơn cả hắn - thì quả là lần đầu tiên thấy.