Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 246: Tống Thanh Hàn tiếp quản
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 246 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc Khắc càng nhíu chặt mày hơn, bởi vẻ mặt của Tống Thanh Hàn khi nói những lời đó thực sự không giống như đang giả vờ.
Thấy cậu không nói gì thêm, Mặc Khắc cuối cùng cũng lên tiếng, hỏi thẳng những điều mình còn nghi ngờ:
"Lời nói suông thì ai mà tin? Ngươi nói ngươi chữa được đậu mùa là chữa được sao? Trừ khi ngươi lập tức chữa khỏi cho một người để ta xem!"
Ánh mắt Tống Thanh Hàn bỗng trở nên sắc bén, nhìn thẳng vào Mặc Khắc:
"Được! Vậy ngươi hãy mang một người bị đậu mùa đến đây, ta sẽ chữa ngay tại chỗ cho ngươi xem!"
Mặc Khắc cứng họng, giờ hắn biết tìm đâu ra người bệnh đậu mùa cho cậu chứ?
Tống Thanh Hàn dường như đoán được suy nghĩ của hắn, liền dịu vẻ mặt, nói tiếp:
"Ở Thanh Mộc có một trấn nhỏ tên là Mạc Thượng, từng là vùng bị phong tỏa vì dịch đậu mùa. Ngươi có thể đi hỏi thử xem, người đã chữa khỏi cho bọn họ có phải tên là Tống Thanh Hàn hay không."
Nghe cậu đưa ra bằng chứng thuyết phục, Mặc Khắc tạm thời gác lại vấn đề này, trầm ngâm một lát rồi lại nhíu mày:
"Về chuyện ngươi nói Thái Y Viện ghen ghét ngươi, chuyện ấy càng không có căn cứ. Ghen ghét là thứ không nhìn thấy, không sờ được, cho dù ta phái người điều tra thì cũng chỉ là tin đồn thất thiệt."
Đối với sự nghi ngờ ấy, Tống Thanh Hàn như đã lường trước, bình thản nói:
"Thái Y Viện đã phái một đoàn người đến Thành Nguyệt Bán, dẫn đầu là một người tên La Hải Vận. Ta biết các ngươi chắc chắn có tai mắt ở Thành Nguyệt Bán, cứ hỏi là sẽ rõ ngay."
Chưa đợi Mặc Khắc nói, cậu lại nói tiếp:
"Một hai người nói thì có thể là tin đồn, nhưng nếu có nhiều người cùng nói, sự thật ra sao hẳn là Chủ thượng tự mình biết phân định."
Mặc Khắc im lặng chốc lát, bỗng nói:
"Nếu chỉ có thế thôi, ta chưa thấy cần phải đối đãi ngươi như khách quý. Chẳng phải chỉ cần giữ con ngươi lại thì ngươi sẽ ngoan ngoãn làm việc cho ta sao? Hơn nữa, ngươi nói trong bụng ngươi còn có một đứa nữa, nghĩa là ngay cả sức lực để làm việc lâu dài cũng chẳng có."
Ánh mắt hắn lóe lên vẻ nguy hiểm, nhưng Tống Thanh Hàn vẫn không hề tỏ ra hoảng sợ, chỉ khẽ nâng mí mắt:
"Làm việc lâu dài và cứu mạng ngươi vào thời điểm then chốt, cái nào quan trọng hơn, ngươi không rõ sao? Nếu Đại tướng quân không được ta chữa khỏi thì trận chiến đó các ngươi đã chẳng thua thảm hại đến vậy. Mà quan trọng hơn, ngươi có biết ta tới đây tìm ai không?"
Nghe nói Đại tướng quân Thanh Mộc được Tống Thanh Hàn cứu sống, vẻ mặt Mặc Khắc trở nên kỳ lạ. Trận chiến ấy là nỗi nhục của hắn, mà nếu xét kỹ, Tống Thanh Hàn chính là người gây ra nỗi nhục ấy. Không ngờ hắn vẫn có thể bình tĩnh ngồi đây đàm phán cùng cậu.
Nghĩ vậy, Mặc Khắc cuối cùng cũng nảy sinh chút hứng thú, bình thản hỏi:
"Là ai?"
Hắn thực sự tò mò – nếu lời Tống Thanh Hàn đều là thật, thì người có thể khiến một thần y như vậy phản quốc, rốt cuộc là loại người như thế nào.
Tống Thanh Hàn không quanh co nữa, trực tiếp nói:
"Ngươi có biết một người tên Võ Đại Hổ không? Lần này là thủ lĩnh đội quân tiên phong."
Nghe vậy, vẻ mặt Mặc Khắc càng thêm kỳ lạ. Hắn đảo mắt nhìn Tống Thanh Hàn từ trên xuống dưới, như đang suy nghĩ điều gì đó:
"Thì ra ngươi với hắn..."
Thấy thế, trong lòng Tống Thanh Hàn thoáng dấy lên hy vọng, bước lên một bước:
"Ngươi biết hắn? Vậy hắn có ở đây không?"
Mặc Khắc hơi do dự một chút, rồi chậm rãi đáp:
"Có thì có, nhưng..."
Tống Thanh Hàn lập tức thấy tim mình thắt lại, trước mắt thoáng tối sầm, như đã đoán trước một kết cục không mấy tốt đẹp, liền nói gấp gáp:
"Nhưng gì? Nói mau! Dù hắn chết ta cũng phải thấy xác!"
Bị quát như vậy, Mặc Khắc như thể mới nhớ ra thân phận Chủ thượng của mình, cau mày:
"Hắn chưa chết, nhưng cũng chẳng còn cách cái chết là bao đâu. Đại phu Man Di đang ra sức cứu hắn."
Tống Thanh Hàn không kịp nghĩ vì sao Mặc Khắc lại cứu một tướng lĩnh Thanh Mộc, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, chống lên bàn của hắn, người hơi nghiêng về phía trước, giọng điệu quả quyết:
"Đưa ta đi gặp hắn. Ta cứu được!"
Mặc Khắc im lặng nhìn cậu hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu, khẽ hất cằm với thuộc hạ bên cạnh:
"Dẫn y qua đó, bảo làm theo tất cả những gì y nói."
Vừa hay đây cũng là cơ hội thử xem Tống Thanh Hàn có thực sự làm được điều mà đại phu Man Di không làm được hay không, nếu cậu làm được thì đối đãi cậu như khách quý cũng không phải là không thể.
Ngược lại, hắn sẽ phải hả hê trút hết cơn tức vì những lời bất kính mà mình đã phải chịu từ Tống Thanh Hàn hôm nay.
Tống Thanh Hàn nhanh chóng theo người dẫn đường, đến trước một lều trại thì người đó dừng lại. Cậu cũng dừng chân, cúi xuống nhìn Tiểu Thạch Đầu đang mở to mắt nhìn mình, bỗng nói với người kia:
"Phiền ngươi trông giúp ta đứa nhỏ một lát, nó rất ngoan."
Người kia thoáng ngạc nhiên, nhưng khi nhìn gương mặt ngây thơ của Tiểu Thạch Đầu, lòng cũng mềm đi, chủ động đưa tay ra.
Tiểu Thạch Đầu lúc đầu còn giãy giụa, nhưng khi thấy ánh mắt dịu dàng của Tống Thanh Hàn, liền ngoan ngoãn rúc vào lòng người ấy, giọng nói non nớt:
"Cha sinh! Ngoan!"
Tống Thanh Hàn khẽ thở dài, gật đầu với người kia, rồi vén màn trướng bước vào.
Trong lều, ngoài mùi máu nồng nặc, còn xen lẫn một mùi phấn quái dị khiến cậu suýt nôn. Cậu nhíu mày, trầm giọng:
"Ta là đại phu do Chủ thượng phái tới cứu hắn. Giờ ta lệnh các ngươi lui ra ngoài hết, có ý kiến gì không?"
Nghe vậy, có vài người lập tức đứng lên định lùi ra ngoài, nhưng cũng có kẻ vẫn đứng yên, liếc xéo cậu ta, giọng khinh miệt:
"Ngươi là ai? Đuổi hết chúng ta ra ngoài, ngươi dám đảm bảo sẽ chữa khỏi hắn không?"
Không ngờ Tống Thanh Hàn chỉ liếc qua, rồi nói ngay:
"Được, những người vừa đứng lên thì ở lại, còn lại ra ngoài hết đi."
Không khí trong lều đông cứng lại. Không ai nghĩ cậu lại ra chiêu như vậy.
Chỉ có Tống Thanh Hàn vẫn bình thản, giọng nói trầm xuống:
"Ta đếm tới ba, nếu không làm theo lời ta, sẽ để thị vệ tới dọn người."
Người đang bế Tiểu Thạch Đầu ngoài cửa thò đầu vào, tiếp lời:
"Y nói thật đấy, Chủ thượng đúng là đã giao phó như vậy."
Mấy người trong lều nhìn nhau, dù không cam lòng nhưng vẫn phải đứng lên, hậm hực trừng mắt nhìn cậu một cái rồi bước ra ngoài.
Chỉ còn một người vẫn đứng yên tại chỗ cũ. Thấy Tống Thanh Hàn nhìn sang mình, y cứ như bị chạm nọc, quát:
"Ngươi nhìn ta làm gì? Muốn đuổi ta ra à? Ngươi biết ta là ai không? Ta là Quận chúa đấy!"
Tống Thanh Hàn cau mày, cuối cùng cũng biết mùi phấn quái dị đó từ đâu mà có. Nhìn gương mặt có vài phần giống Mặc Khắc kia, cậu lạnh lùng đếm:
"Ba... hai..."
Người kia giật mình, không ngờ Tống Thanh Hàn lại chẳng nể mặt mình chút nào. Quan trọng hơn là người dẫn cậu tới đây cũng đã nhìn sang, cứ như chỉ cần y không nghe lời, chuyện này sẽ ngay lập tức bị bẩm báo lại cho Mặc Khắc.