247. Chương 247: Phẫu thuật mở sọ

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 247 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vị Quận chúa tự xưng kia có chút bất đắc dĩ, khẽ hừ hai tiếng, chậm rãi đứng dậy, ném cho Tống Thanh Hàn một ánh mắt sắc lạnh, cố ý hăm dọa:
"Ngươi cứ chờ đó! Ta sẽ không tha cho ngươi đâu!"
Tống Thanh Hàn thậm chí còn chẳng nhíu mày, chờ cho mùi hương khó chịu kia tan biến mới ngẩng đầu nhìn những người đang co ro ở góc, nhẹ nhàng nói:
"Một người phụ trách bắt mạch cho hắn, một người chuẩn bị những thứ ta cần, một người đứng phía sau bảo vệ ta, nghe rõ chưa? Ta nói gì làm nấy, những người còn lại thì sẵn sàng nhận lệnh, hiểu chưa?"
Lúc nãy cậu chỉ liếc qua thôi, đã biết rõ Võ Đại Hổ bị thương nặng như thế nào, vì thế, sự phối hợp nhịp nhàng là yếu tố quan trọng nhất trong ca mổ này.
Kỹ thuật không phải vấn đề lớn, miễn là nghe lời là được, đó cũng chính là lý do Tống Thanh Hàn giữ lại mấy người này.
Nhìn họ bắt đầu hành động, Tống Thanh Hàn không bận tâm việc họ phân công nhau ra sao, trực tiếp quỳ xuống, vừa xác định tình trạng thương tích của Võ Đại Hổ vừa nói với giọng trầm tĩnh:
"Mang một bình rượu mạnh đến đây, cùng với kéo sạch, băng gạc, kim chỉ, nước sôi và nến đã cháy sẵn."
Những người này khi nãy đứng dậy sớm nhất, hẳn là vì họ biết vâng lời. Vừa nghe lệnh Tống Thanh Hàn, có người lập tức chạy nhanh ra ngoài, có lẽ là để chuẩn bị những thứ cậu vừa dặn.
Những người còn lại liếc nhìn nhau, rồi mỗi người tự tìm vị trí cho mình, một người đứng phía sau Tống Thanh Hàn, một người quỳ xuống bắt mạch cho Võ Đại Hổ.
Người bắt mạch dũng cảm hơn những người còn lại một chút, thấy Tống Thanh Hàn vẫn đang xem xét vết thương, không khỏi nhắc nhở:
"Chúng ta đã xem qua rồi, hắn có tổng cộng mười tám vết thương, trong đó nặng nhất chính là ở phía sau đầu, vết va đập đó cũng là nguyên nhân khiến hắn hôn mê."
Tuy đã có lời giải thích, Tống Thanh Hàn vẫn phải kiểm tra lại cho chắc chắn, nhưng nhờ đó mà thao tác của cậu cũng thuận tiện hơn nhiều.
Xem xong thân thể Võ Đại Hổ, cậu liền chuyển ánh mắt về phía vết thương ở sau đầu, xem xét cẩn thận.
Vết thương phía sau đầu đúng như lời người kia nói, là do va đập mà thành, rất có thể khi ngã ngựa, hắn đã không may đập đầu vào một tảng đá cứng.
Đầu là bộ phận tối quan trọng của cơ thể con người, nếu đã chết não thì dù thân thể có hoạt động bình thường cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Thế nhưng ở đây lại không có thiết bị y tế, Tống Thanh Hàn dù muốn kiểm tra não cũng đành bất lực, chỉ có thể dựa vào hình dáng bên ngoài mà phán đoán tổ chức não có thể bị tổn thương đến mức nào.
Người được cử ra ngoài tìm đồ nhanh chóng quay lại, mỗi thứ đều mang về một đống lớn, đúng kiểu tính cách cẩn trọng, thà dư còn hơn thiếu.
Tống Thanh Hàn lấy rượu và nến khử trùng đôi tay và dao mổ của mình rồi ra hiệu cho người phía sau làm theo, chỉ khác là thay dao mổ bằng kéo.
Khi đối phương làm xong, Tống Thanh Hàn hơi gật đầu, ra lệnh:
"Cắt hết quần áo của hắn ra, dùng gạc sạch tẩm rượu lau xung quanh vết thương, cố gắng để lộ nguyên hình vết thương mà không chạm trực tiếp vào. Làm được không?"
Người kia ngập ngừng gật đầu, bắt đầu xử lý chậm rãi trên vết thương của Võ Đại Hổ. Sau khi lau sạch một chỗ, y ngẩng lên hỏi:
"Đại nhân, thế này được chưa?"
Tống Thanh Hàn nhìn kỹ rồi gật đầu, lập tức vung dao mổ lên, nói nhỏ:
"Được. Tiếp tục xử lý những chỗ khác theo thứ tự mức độ nặng nhẹ."
Nói xong, cậu liếc sang người đang bắt mạch cho Võ Đại Hổ, trầm giọng:
"Ngươi biết vì sao ta bảo ngươi bắt mạch chứ? Chỉ cần tình trạng của hắn có thay đổi, bất kể là gì đều lập tức báo cho ta, rõ chưa?"
Người kia bị ánh mắt sắc lạnh của cậu khiến giật mình, nhưng nhanh chóng đáp:
"Biết rồi, thưa đại nhân. Hiện giờ bệnh nhân vẫn ổn định, chỉ còn dựa vào một hơi thở để cầm cự."
Nghe câu cuối, trong lòng Tống Thanh Hàn khẽ rúng động, động tác cũng khựng lại đôi chút.
May mà kinh nghiệm dày dặn, cậu hít sâu mấy hơi để điều hòa nhịp tim, gạt bỏ ý nghĩ về Võ Đại Hổ ra khỏi đầu, toàn tâm vào ca mổ.
Vì quá lo lắng nên cậu hơi mất bình tĩnh, cậu biết tình trạng hiện tại của Võ Đại Hổ không mấy khả quan chút nào, vì thế chỉ có thể dốc hết sức mình. Bất kể có xảy ra biến cố gì, cậu cũng chẳng thể xoay chuyển được.
Khi đã nghĩ thông suốt, ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn, dao mổ di chuyển như nước chảy mây trôi, khiến những người xung quanh hoa cả mắt, không sao đoán được đường dao của cậu.
Xử lý xong mấy vết thương chí mạng, cậu mới tiến tới vết thương ở sau gáy.
Khi ra tay, cậu hiếm khi do dự – không phải vì sợ hãi, mà vì chưa rõ nên bắt đầu từ đâu.
Nếu chỉ xử lý bên ngoài thì cũng được, nhưng nguy cơ để lại di chứng rất lớn, lỡ trong sọ có dị vật mà không kịp lấy ra thì sao?
Muốn làm sạch bên trong, cậu buộc phải mở hộp sọ của Võ Đại Hổ.
Đúng lúc ấy, người bắt mạch báo:
"Đại nhân, mạch đập của bệnh nhân đã ổn định hơn nhiều."
Câu nói này như tiếp thêm can đảm cho cậu, Tống Thanh Hàn nghiến răng:
"Tốt, tiếp tục bắt mạch. Trong vòng một nén hương tới, hắn có chuyển biến gì phải báo ngay."
"Biết... biết rồi ạ."
Người kia vừa đáp xong đã thấy cậu hạ dao xuống đầu Võ Đại Hổ. Tay y run lẩy bẩy, suýt đánh rơi cổ tay bệnh nhân đang giữ.
Người phụ lau rửa vết thương cũng vô thức liếc sang, vừa nhìn cảnh đó liền mặt cắt không còn giọt máu, chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Những người chờ sẵn bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, rồi không kìm được bèn hỏi:
"Đại nhân... ngài đây là..."
Dao mổ rạch, cắt vết thương thì thôi đi, đằng này lại cạy cả hộp sọ ra? Đây là cứu người... hay là muốn lấy mạng đây?
Thấy Tống Thanh Hàn không đáp, họ bắt đầu lo lắng, liên tục liếc ra ngoài lều, dường như muốn đi báo cáo.
Nhưng bản tính nhút nhát trỗi dậy, chỉ cần cậu chưa ra lệnh, họ liền không dám thật sự bước đi, chỉ biết xoay đầu lia lịa.
Tống Thanh Hàn không phải cố tình im lặng với họ; toàn bộ tâm trí đều đã dồn vào đôi tay mình. Dựa theo ký ức, cậu từ từ nâng hộp sọ của Võ Đại Hổ, cố gắng không để bên trong rung chuyển dù chỉ một chút.
Cậu biết cảnh tượng này kinh khủng và máu me, nhưng không còn cách nào khác nữa. Nếu không làm vậy thì người cậu yêu có thể... sẽ vĩnh viễn rời xa cậu.