Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 248: Cung điện dưới lòng đất
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 248 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cho đến khi hộp sọ của Võ Đại Hổ được mở ra hoàn toàn, Tống Thanh Hàn vẫn không dám lên tiếng. Cậu nín thở tập trung, cẩn thận quan sát cấu trúc bên trong. Sau khi loại bỏ hết dị vật, cậu mới chậm rãi đặt phần xương sọ trở lại vị trí cũ, rồi ra hiệu cho người phía sau đưa kim chỉ, nhanh chóng khâu vết thương lại.
Mặc dù quá trình loại bỏ dị vật không gặp bất kỳ sự cố nào, nhưng trong mắt cậu vẫn thoáng hiện vẻ lo lắng.
Nếu vừa rồi cậu không nhìn nhầm, vùng hạch hạnh nhân của Võ Đại Hổ dường như đã có dấu hiệu biến dạng. Cậu không biết liệu khi hắn tỉnh lại, điều này có gây ra thay đổi gì không.
Hạch hạnh nhân là khu vực đóng vai trò quan trọng trong việc kiểm soát cảm xúc và ký ức của con người. Nếu cơ thể hắn có biến đổi, khả năng cao cũng chỉ liên quan đến hai khía cạnh này.
Trong đầu Tống Thanh Hàn tuy đã nhanh chóng phân tích vấn đề, nhưng động tác trên tay cậu lại không hề chậm lại. Khâu xong vết thương, cậu liền rửa sạch tay và dao, tiếp tục chuyển sang xử lý vết thương kế tiếp.
Giữa chừng, như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu nhanh chóng ngẩng đầu, liếc nhìn người đang bắt mạch, trầm giọng hỏi:
"Vừa rồi không có chuyện gì bất thường xảy ra chứ?"
Người kia như bừng tỉnh khỏi cơn ngạc nhiên, run rẩy đáp:
"Không... không có, tình trạng bệnh nhân rất ổn định ạ."
Chính vì sự ổn định đó mà y mới kinh ngạc đến vậy. Bởi lẽ, điều mà Tống Thanh Hàn vừa làm... chính là mở hộp sọ của Võ Đại Hổ ra!
Y thật sự khó mà tưởng tượng được việc sọ người lại có thể được mở ra như thế này. Không! Chính xác hơn phải nói là, một người sau khi bị mở hộp sọ mà vẫn còn có thể sống sót.
Huống chi, trước giờ y chỉ từng thấy cảnh não nát văng tung tóe, vốn chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy cấu trúc bên trong một cách hoàn chỉnh như vậy. Thế nên bảo y không kinh ngạc là điều không thể.
Điều quan trọng nhất là... làm sao lại có người nghĩ ra được cách này?
Nghĩ vậy, y lại đưa mắt sang Tống Thanh Hàn, thấy cậu vẫn bình thản như không, thoăn thoắt dùng con dao nhỏ trong tay, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác như đang chứng kiến Quan Thế Âm Bồ Tát hạ phàm.
Sau khi xử lý xong chín vết thương trên người Võ Đại Hổ, thể lực của Tống Thanh Hàn rốt cuộc cũng kiệt quệ. Trước mắt cậu hoa mắt tối sầm, bàn tay không kìm được mà run rẩy.
May thay, người đứng cạnh nhận biết được tình hình, lập tức đưa nước và đỡ cậu sang một bên nghỉ ngơi.
Thấy cậu dường như vẫn muốn tiếp tục công việc, người bắt mạch không nhịn được khuyên nhủ:
"Đại nhân, thương thế của hắn đã cơ bản ổn định rồi. Phần còn lại xin để chúng thuộc hạ xử lý."
Tống Thanh Hàn theo phản xạ đặt tay lên bụng dưới, cảm nhận những cơn co rút đang dần tăng lên. Cậu hiểu lúc này không thể tùy tiện làm theo ý mình, nên giọng nói trầm xuống:
"Được, vậy giao cho các ngươi. Ta sẽ ở bên cạnh giám sát."
Mọi người liếc nhìn nhau, như vừa được giải thoát, liền nhanh chóng bắt tay vào làm việc.
Họ tuy không biết dùng dao mổ như cậu, nhưng vẫn học theo cách cậu dùng kéo để xử lý vết thương cho Võ Đại Hổ.
May mắn là những chỗ còn lại đều chỉ là vết thương nhỏ do đao kiếm và tên bắn gây ra, không có vấn đề gì quá nghiêm trọng. Nhất là dưới ánh mắt giám sát của Tống Thanh Hàn, từng người lại càng cẩn thận hơn, giống như thí sinh đang bị giám khảo theo sát, dây thần kinh căng thẳng đến cực độ, động tác cũng trở nên vô cùng tỉ mỉ.
Khi mọi vết thương được xử lý xong, Tống Thanh Hàn trầm giọng dặn dò:
"Được rồi, chỉ cần để lại một người ở đây bắt mạch cho hắn. Nhưng lưu ý, việc bắt mạch không được gián đoạn suốt mười hai canh giờ liên tục, việc thay ca thì các ngươi tự sắp xếp đi."
Bọn họ ngoan ngoãn đáp lời. Dù trong lòng có vô số thắc mắc muốn hỏi, nhưng thấy cậu không nói thêm gì, họ cũng yên lặng rời khỏi lều.
Người đang ôm Tiểu Thạch Đầu thấy Tống Thanh Hàn đi ra cuối cùng thì nhướng mày hỏi:
"Nhanh vậy đã xong rồi sao?"
Tống Thanh Hàn định đưa tay ôm lấy Tiểu Thạch Đầu, nhưng cúi đầu nhìn máu dính đầy tay và người mình thì đành bỏ ý định, khẽ cười:
"Ừ, ta chỉ có thể làm được đến thế thôi. Còn lại thế nào thì phải chờ sau này mới biết. Chủ thượng có sắp xếp gì cho ta không? Chẳng lẽ không có một cái lều nào cho ta ở sao?"
Người kia chần chừ một thoáng, liếc nhìn Tiểu Thạch Đầu rồi thấp giọng đáp:
"Chủ thượng bảo ngươi... sẽ ở cùng với ngài ấy."
Tống Thanh Hàn khẽ cau mày, không hiểu Mặc Khắc đang nghĩ gì. Nhưng dường như cậu không có lựa chọn nào khác, huống hồ, lều của một vị Quốc chủ nghe có vẻ cũng không tệ, nên cậu bình thản nói:
"Được, dẫn đường đi."
Thấy cậu đồng ý dễ dàng như vậy, người kia thoáng lộ vẻ khó tin, nhưng cũng không nói thêm gì, quay người dẫn đường.
Khi đến trước một chiếc trướng trông có vẻ không mấy nổi bật, hắn chợt mở miệng hỏi:
"Người Thanh Mộc các ngươi không phải rất coi trọng luân lý sao? Ngươi đã là người có phu quân, vẫn chịu ở chung với chủ thượng của chúng ta sao?"
Tống Thanh Hàn nhướng mày, bình thản đáp lại:
"Người Man Di các ngươi vốn chẳng coi trọng quy củ sao? Sao lại để ý một người Thanh Mộc có tuân thủ luân lý hay không chứ?"
Bị nói trúng tim đen, đối phương khựng lại, khóe miệng nở một nụ cười khổ sở, đưa tay ra hiệu:
"Ngươi yên tâm, tuy nói là ở chung một nơi, nhưng chỗ ngươi ở cách xa chỗ chủ thượng ở."
Hắn không nói rõ, nhưng Tống Thanh Hàn cũng không để tâm. Bởi khi bước vào trướng, cậu lập tức hiểu được ý của đối phương.
Chiếc trướng này bên ngoài trông giản dị, nhưng bên trong lại ẩn chứa nhiều điều huyền bí. Chỉ cần bước thêm vài bước là đã có cầu thang dẫn thẳng xuống dưới.
Tống Thanh Hàn đi theo người kia, tò mò liếc nhìn mấy lần rồi cất tiếng hỏi:
"Kỹ thuật đào hầm của các ngươi không tệ nha. Đây là đã đào sẵn từ trước hay đến đây mới xây dựng?"
Nghe cậu gọi địa cung của họ là "hang", gương mặt người kia càng thêm khổ sở. Nhưng thấy Tiểu Thạch Đầu mút mút ngón tay nhìn mình, hắn không nỡ nổi giận, đành giải thích:
"Chúng ta có thợ chuyên xây địa cung. Chỉ cần ở một nơi hơn nửa tháng là họ sẽ bắt tay vào xây dựng."
Vừa đi vừa nói, hai người chẳng mấy chốc đã xuống đến địa cung. Tống Thanh Hàn đưa mắt nhìn quanh, liền thầm kinh hãi.
Trước đây cậu chỉ nghĩ nơi này là tẩm cung của Mặc Khắc nên không để ý nhiều. Nhưng giờ nhìn kỹ mới thấy, ngoài việc làm chỗ ở, nơi này hoàn toàn có thể trở thành một pháo đài vững chắc.
Ước lượng bằng mắt thường, cậu đoán chỗ này có thể chứa ít nhất một nghìn người. Nếu mỗi gian phòng đều có không gian riêng, e rằng chứa đến cả vạn người cũng không phải là điều không thể.
Đang mải suy nghĩ, người kia chợt dừng lại, ra hiệu cho cậu nhìn về phía trước, rồi thấp giọng nói:
"Đây là nơi ngươi ở. Đứa nhỏ ta sẽ đặt lên giường giúp ngươi. Có việc gì cứ sai bảo những người ở đây."