261. Chương 261: Cuộc Đào Thoát

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 261 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là tin tức cậu vô tình nghe được khi đứng ngoài cửa. Chẳng trách đám hạ nhân lại hớn hở đến vậy, bởi tối nay sẽ có một bữa tiệc lớn.
Trong lòng Tống Thanh Hàn vẫn không chút gợn sóng, chỉ mơ hồ cảm thấy tối nay chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra. Bởi lẽ... vật cực tất phản.
Giờ phút này, Ô Tản hẳn là người hạnh phúc nhất thế gian, nhưng đồng thời, nếu bị giáng đòn, y cũng sẽ lập tức trở thành kẻ bi thảm nhất thế gian.
Cậu âm thầm nghĩ, sau khi dỗ Tiểu Thạch Đầu ngủ say, liền bồn chồn đi đi lại lại trong phòng, vừa muốn gặp người, lại vừa chẳng muốn thấy ai.
Chẳng bao lâu, một bóng người đột ngột vọt vào, ôm quyền nói:
"Lang chủ. Đến lúc đi rồi."
Tống Thanh Hàn sững người, thấy rõ người tới là Tiêu Diễn, liền lộ ra vẻ 'quả nhiên là thế', ôm Tiểu Thạch Đầu rồi theo sát phía sau y, trầm giọng hỏi:
"Là Võ Đại Hổ sắp xếp sao?"
Bước chân Tiêu Diễn chững lại, dứt khoát lắc đầu:
"Không, là thuộc hạ tự ý làm."
Nghe vậy, trong mắt Tống Thanh Hàn thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhướng mày:
"Ngươi muốn nói, chuyện tìm người giả vờ ta đã phá thai thành công cũng là ngươi sắp đặt?"
Không ngờ Tiêu Diễn không hề do dự, gật đầu ngay:
"Đúng, thuộc hạ đã sắp xếp mọi thứ thuận lợi, dù khi ấy người ở lại không phải lang chủ thì cũng sẽ không xảy ra chuyện gì. Chỉ là không ngờ cuối cùng Võ đại nhân vẫn giữ thuộc hạ lại."
Nghe câu cuối giọng có phần kỳ lạ, Tống Thanh Hàn nhíu mày:
"Sao? Ngươi không nói trước với hắn?"
Tiêu Diễn trầm ngâm một lúc như đang suy nghĩ lời lẽ, hồi lâu mới đáp:
"Chuyện này phức tạp, nhưng Võ đại nhân thật sự mất trí nhớ. Ta không dám nói nhiều với hắn, chỉ sợ..."
Tống Thanh Hàn hiểu ý, gật đầu, không hỏi thêm.
Tuy cậu không rõ Tiêu Diễn dựa vào đâu để khẳng định Võ Đại Hổ thật sự mất trí nhớ, nhưng với tình hình hiện tại, Tiêu Diễn có vẻ còn đáng tin hơn cả Võ Đại Hổ, nên cậu tạm thời chọn đứng về phía y.
Chỉ là, nhớ lại những lời Võ Đại Hổ nói với Ô Tản trước đó, tim cậu vẫn nhói lên một chút.
Ngay cả trước khi mất trí nhớ, hắn cũng chưa từng nói với cậu những câu tình tứ như vậy. Không ngờ vừa mất trí, lời ngon tiếng ngọt lại tuôn ra như thể không cần tiền mua. Nếu không biết, còn ngỡ tình cảm giữa hắn và Ô Tản sâu đậm lắm.
Trong lúc suy nghĩ, Tiêu Diễn đã dẫn cậu rời khỏi địa cung.
Ngoài dự liệu của cậu, bên ngoài là một cảnh hỗn loạn, không thấy chút bóng dáng nào của bữa tiệc cưới.
Tiêu Diễn đã chuẩn bị sẵn sàng, lập tức dắt ngựa tới, đỡ cậu lên, trầm giọng dặn:
"Lang chủ ngồi cho vững. Chỉ cần theo sát ta, bất kể trên đường xảy ra chuyện gì cũng không được quay đầu lại."
Tống Thanh Hàn một tay ôm Tiểu Thạch Đầu, một tay nắm chặt dây cương ngựa, trong lòng căng như dây đàn, nghiêm túc gật đầu.
Sắp sửa lên đường, cậu mới chợt nhớ ra một chuyện, ngạc nhiên hỏi:
"Võ Đại Hổ đâu? Hắn không đi sao?"
Tiêu Diễn lộ vẻ khó xử, ngoái đầu nhìn về hướng tây bắc – nơi ấy, dường như có ánh nến đỏ chập chờn.
"Võ đại nhân tạm thời chưa thể thoát thân. Chúng ta đi trước, đợi lang chủ an toàn, ta sẽ quay lại tìm Võ đại nhân."
Tiếng đao kiếm vang lên sát bên tai, Tống Thanh Hàn quay đầu lại thấy hai bên đang chém giết dữ dội, không kìm được hỏi:
"Là ngươi báo cho người Thanh Mộc đánh tới sao?"
Tiêu Diễn lắc đầu, vung roi giục ngựa, quả quyết đáp:
"Không. Chắc là người Thanh Mộc tự biết. Lang chủ, cẩn thận!"
Tống Thanh Hàn kẹp chân thúc ngựa phi, bám sát phía sau Tiêu Diễn, mắt hơi nheo lại, môi mím chặt thành đường thẳng, tạm gạt bỏ mọi tạp niệm.
Nghĩ lại cũng thật buồn cười, ban đầu cậu tới là để cứu Võ Đại Hổ, cuối cùng lại bỏ hắn mà đi.
Có vẻ Tiêu Diễn rất thông thạo tuyến đường này, cả ba người dọc đường không gặp quá nhiều cản trở, thỉnh thoảng có một hai tên Man Di, nhưng nhìn thấy bội xương treo bên hông Tống Thanh Hàn liền theo phản xạ tránh sang một bên.
Chỉ là khi sắp ra khỏi vùng hoang mạc, Tiêu Diễn bỗng nhiên kéo cương, buộc ngựa dừng lại.
May mà Tống Thanh Hàn nhanh mắt làm theo, nếu không đã đâm sầm vào y.
"Sao..."
Chưa kịp hỏi hết câu, thấy đám người Mặc Khắc phía trước, cậu liền hiểu ra.
Đôi mắt sắc như ưng của Mặc Khắc khẽ nheo lại, lạnh lùng quét qua Tống Thanh Hàn, giọng trầm xuống:
"Ta kính trọng ngươi, quan tâm ngươi, nhận lại được kết quả thế này sao?"
Sắc mặt Tống Thanh Hàn cũng trầm xuống, thẳng thắn đáp:
"Ngươi khi nào kính trọng ta? Khi nào quan tâm ta? Thứ ngươi muốn chẳng qua chỉ là cái bụng và đôi tay của ta thôi, đúng không?"
Thấy cậu đã biết chuyện thuốc phá thai, Mặc Khắc chỉ khẽ lắc đầu, không thừa nhận cũng không phủ nhận, giọng nói lạnh tanh:
"Nếu không có bội xương Vương hậu ban cho ngươi, ngươi tưởng ngươi còn sống được tới hôm nay sao? Vậy mà còn dám thông đồng với người Thanh Mộc tập kích doanh trại. Ngươi đã vô ơn trước thì đừng trách ta độc ác!"
Dứt lời, hắn phất tay, ra lệnh cho thủ hạ bao vây hai người.
Tiêu Diễn siết chặt chuôi đao, nghiêng đầu nói với cậu:
"Lang chủ yên tâm, muốn động đến một sợi tóc của ngài, bọn chúng phải bước qua xác ta trước."
Tống Thanh Hàn có phần cảm động, nhưng nhiều hơn là bi thương.
Một mình chống lại nhiều người không phải là không thể, nhưng không thể trong tình thế này. Đối phương là thân tín của một Quốc chủ, còn Tiêu Diễn chỉ là một binh lính nhỏ dưới trướng Võ Đại Hổ.
Cậu mím môi, định nói gì đó để kéo dài thời gian, nhưng Mặc Khắc lại không cho cơ hội:
"Giết!"
Tiếng binh khí va chạm dồn dập vang lên bên tai. Tống Thanh Hàn ngơ ngẩn nhìn cảnh chém giết trước mắt, ôm chặt Tiểu Thạch Đầu, dường như quên cả thở.
Máu từ ai đó văng ra bắn thẳng lên mặt cậu. Tiểu Thạch Đầu vô tình liếc nhìn qua, liền khóc òa.
Cậu vội ôm chặt thằng bé vào ngực, che mắt nó lại, rồi đưa tay áo lau mặt mình. Qua lớp máu đỏ sẫm ấy, cậu nhìn thấy một bóng hình khiến mình kinh ngạc tột độ.
"Đại Hổ?"
Võ Đại Hổ quét mắt qua hai cha con, trầm giọng quát về phía Mặc Khắc:
"Dừng tay, nếu không ta sẽ giết hắn!"
Mặc Khắc thấy lưỡi đao của hắn kề sát cổ Ô Tản, mắt trợn trừng dữ tợn, hét lên:
"Ra là ngươi giả vờ!"
Võ Đại Hổ không phủ nhận, chậm rãi nói:
"Bất kể ta có giả vờ hay không thì từ phản ứng của ngươi, ta thấy việc ta làm là đúng."
Máu đã nhỏ xuống từ cổ Ô Tản, Mặc Khắc thoáng chút do dự, nhưng rồi lại nhìn sang Tống Thanh Hàn và Tiêu Diễn cách đó không xa. Hắn đột ngột hạ tay xuống, quát:
"Rút quân!"