Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 262: Chia đường đào thoát
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 262 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiêu Diễn nhanh chân đi đến bên Tống Thanh Hàn, thấp giọng hỏi:
"Lang chủ không sao chứ?"
Tống Thanh Hàn nhìn Võ Đại Hổ thật lâu, thấy hắn hoàn toàn không liếc về phía mình, trong lòng không khỏi cảm thấy hụt hẫng. Nhưng cậu biết giờ không phải lúc để giận dỗi, bèn khẽ gật đầu với Tiêu Diễn, nhẹ giọng đáp:
"Không sao, chúng ta qua đó đi."
Mặc Khắc trơ mắt nhìn Tống Thanh Hàn và Tiêu Diễn đi vòng ra sau lưng Võ Đại Hổ ngay trước mắt mình, sắc mặt âm trầm:
"Giờ có thể thả Ô Tản ra rồi chứ?"
Võ Đại Hổ đưa con dao trong tay về phía trước, giọng nhàn nhạt:
"Cho chúng ta ba con ngựa, không yên tâm thì có thể phái một người theo. Chờ ra ngoài mười dặm rồi ta chắc chắn sẽ để y lại."
Ô Tản chớp lấy cơ hội, vẻ mặt dữ tợn quát:
"Võ Đại Hổ, đồ lừa đảo! Ngươi dám lừa ta bấy lâu. Ta phải giết ngươi! Chủ thượng! Đừng lo cho ta. Giết bọn chúng báo thù cho ta đi! Á..."
Y vừa định vùng vẫy thì Võ Đại Hổ đã nhanh tay điểm mấy huyệt ở cổ tay và đầu gối, Ô Tản lập tức mềm nhũn như bùn, ngoài cái miệng còn có thể mấp máy ra thì toàn thân không nhúc nhích được nữa.
Sắc mặt Mặc Khắc thay đổi liên tục, dường như đang cân nhắc đề nghị ban nãy của Ô Tản.
Dùng mạng của thống soái tam quân để đổi lấy tính mạng cả nhà Võ Đại Hổ là đáng hay không đáng?
Võ Đại Hổ liếc về sau, như nhận ra điều gì, không cho Mặc Khắc thêm thời gian suy nghĩ. Tay hắn siết vào cổ Ô Tản thêm một phần, giọng trầm xuống:
"Ta đếm tới ba... cùng lắm tất cả chúng ta đều ở lại đây."
Mặc Khắc đưa mắt nhìn doanh trại đang giao chiến ác liệt, lòng hắn nặng trĩu. Hắn phất tay, ánh mắt lóe lên vẻ hiểm độc khi nhìn Võ Đại Hổ và những người khác quay người lên ngựa.
Ô Tản hắn nhất định phải cứu, còn người của Võ Đại Hổ... cũng phải giết!
Võ Đại Hổ lên ngựa, dặn dò khẽ Tiêu Diễn:
"Chăm sóc tốt cho y, đi thẳng về hướng nam hai mươi dặm rồi gặp nhau."
Tiêu Diễn hơi sững người nhưng lập tức hiểu ý, gật đầu đáp, rồi kéo dây cương ngựa của Tống Thanh Hàn, chọn một hướng ít người để phá vòng vây.
Mắt Mặc Khắc co rút lại, biết Võ Đại Hổ đã đoán ra ý đồ của mình, siết chặt nắm đấm, nghiến răng nói:
"Võ Đại Hổ, đêm nay ngươi đừng hòng đi đâu!"
Tống Thanh Hàn theo sát sau lưng Tiêu Diễn, chờ khi xung quanh đã không còn bóng người mới không kìm được hỏi:
"Võ Đại Hổ có ý gì? Sao hắn không đi cùng?"
Tiêu Diễn không giảm tốc độ, bởi y biết người Man Di có thể đuổi theo bất cứ lúc nào. Nhưng y vẫn tranh thủ đáp lời:
"Võ đại nhân lo Mặc Khắc sẽ giở trò, phái người âm thầm bám theo chúng ta, chờ khi y thả Ô Tản sẽ bất ngờ tập kích. Vì thế, ngài ấy cố ý chia quân làm hai, ít nhất là để đảm bảo an toàn cho bên này."
Lời này chẳng khiến Tống Thanh Hàn yên lòng hơn. Cậu ngoái đầu nhìn lại, khẽ nói:
"Vậy còn hắn thì sao? Chỉ riêng Ô Tản thôi cũng sẽ không bỏ qua cho hắn rồi."
Tiêu Diễn im lặng, dường như không biết phải đáp thế nào. Dù sao đây là lựa chọn của Võ Đại Hổ, y không phải Võ Đại Hổ, chỉ có thể tôn trọng quyết định của hắn chứ không thể đoán được suy nghĩ.
Tống Thanh Hàn thấy y không nói, cũng không hỏi thêm nữa. Như chợt nhớ ra điều gì, cậu mở miệng:
"Ta chưa từng gặp huynh... huynh vào đất Man Di từ khi nào?"
Tiêu Diễn hơi ngẩn ra, dường như không nghĩ là Tống Thanh Hàn lại không nhớ mình. Nhưng khi nhớ lại cảnh hôm đó, y cũng hiểu cậu không nhận ra mình là bình thường. Y hạ giọng đáp:
"Bẩm lang chủ, ngày đó ở bãi tha ma, là lang chủ đã cứu mạng ta."
Lần này đến lượt Tống Thanh Hàn sững người. Người cậu cứu ở bãi tha ma không nhiều, nhưng cũng không ít, làm sao biết Tiêu Diễn là ai?
Cậu ngẫm nghĩ rồi thử hỏi:
"Là vị mà ta đã trùm tấm vải trắng...?"
Thấy Tiêu Diễn gật đầu, Tống Thanh Hàn thở ra một hơi, thần sắc hơi kỳ quái:
"Vậy mấy người sau đó, cũng là huynh đưa đi sao?"
Tiêu Diễn khẽ "Ừm", cung kính nói:
"Sau khi rời bãi tha ma, ta suýt bị người Man Di phát hiện. Gấp quá nên chạy đến tìm Võ đại nhân. Không ngờ Võ đại nhân hoàn toàn không nhận ra ta, nhưng thấy tình thế nguy cấp thì thuận miệng bảo ta làm thị vệ thân cận của ngài ấy. Ô Tản tuy có bất mãn nhưng cũng không nói gì, chỉ sai người đi điều tra thân phận của ta."
"Đến khi biết ta ra từ trại tù binh, y liền hạ lệnh từ nay về sau phải chắc chắn tù binh chết hẳn mới được kéo ra ngoài bãi tha ma."
Tống Thanh Hàn cuối cùng cũng hiểu ra tại sao mấy lần sau đó mình tới bãi tha ma chỉ toàn gặp xác chết.
Đã hỏi đến đây, cậu dứt khoát đem hết thắc mắc trong lòng ra hỏi:
"Còn vị đại phu kia là sao? Huynh làm sao biết Ô Tản muốn cho ta uống thuốc phá thai? Theo lý, y sẽ không cho ai biết chuyện này mới đúng."
Tiêu Diễn trầm ngâm một lát rồi đáp chậm rãi:
"Là vị đại phu đó tự tìm đến Võ đại nhân. Chuyện phá thai cũng là do hắn ta nói. Về động cơ... theo lời hắn, hình như Ô Tản đã giết cả nhà hắn, lấy cớ là bọn họ phản quốc. Nhưng thực tế là vì người nhà hắn đã lén báo tin cho Mặc Khắc vì ngài."
Tống Thanh Hàn ngẩn người, trong đầu hiện lên gương mặt đã mờ nhạt.
Người đó... đã bị Ô Tản giết sao?
Trong lòng cậu có chút khó chịu, nhưng giữa họ vốn không có quá nhiều tiếp xúc, nói đau buồn thì cũng hơi quá lời.
Chỉ là cậu không ngờ, chuyện "ta không giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân lại vì ta mà chết" lại thực sự xảy ra với chính cậu.
Nếu hôm đó cậu không nhờ người đó dẫn Tiểu Thạch Đầu đi cưỡi ngựa, liệu kết cục có khác đi không?
Tống Thanh Hàn khẽ thở dài, ôm Tiểu Thạch Đầu chặt hơn, thầm quyết định khi đến nơi an toàn sẽ dập đầu ba cái tạ ơn cho Tiểu Thạch Đầu vì đã được cứu mạng.
Hai mươi dặm, nói xa thì không xa, ngựa phi nhanh không ngừng, chớp mắt đã đến điểm hẹn.
Nhưng chờ mãi vẫn không thấy bóng dáng Võ Đại Hổ đâu.
Tính nết Tiêu Diễn vốn trầm ổn, nhưng trong tình cảnh này cũng khó tránh khỏi sốt ruột, liên tục hướng mắt nhìn về phía bắc. Nếu không phải vì lo Tống Thanh Hàn và Tiểu Thạch Đầu ở đây không an toàn thì có lẽ y đã phóng ngựa quay lại tìm hắn rồi.
Y tin vào bản lĩnh của Võ Đại Hổ, nhưng đối phương đông người, hơn nữa hắn đang mất trí, không biết có ảnh hưởng đến võ công hay không. Nếu có... thì tình cảnh của hắn chắc chắn sẽ rất nguy hiểm.
Ngược lại, Tống Thanh Hàn còn bình tĩnh hơn cả Tiêu Diễn. Cậu yên lặng nhìn về phía xa, thấy một chấm đen dần lớn lên thì khẽ nói:
"Đến rồi."
Tiêu Diễn căng thẳng đứng bật dậy, tay đặt lên chuôi đao, chuẩn bị rút ra ngay nếu có tình huống xấu nhất.
May thay, chấm đen kia càng lúc càng rõ ràng, hiện ra hình dáng Võ Đại Hổ. Hắn vừa tới nơi, thấy hai người thì ghìm cương ngựa lại, trầm giọng nói:
"Đi thôi, chỗ này không nên ở lâu."
---------------------------------------------------------
"Ta không giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân lại vì ta mà chết" (我不杀伯仁,伯仁却因我而死 - wǒ bù shā Bó Rén, Bó Rén què yīn wǒ ér sǐ)
Điển cố này liên quan đến Vương Đôn và Lục Tốn, hoặc trong một số sách kể là Vương Đôn và Lục Cơ, vào thời Tây Tấn.
Vương Đôn và Bá Nhân vốn là bạn bè hoặc đồng liêu. Vương Đôn không hề trực tiếp giết Bá Nhân. Nhưng vì mưu tính, quyền lực hoặc hành động của Vương Đôn, Bá Nhân bị liên lụy, cuối cùng phải chết.
Từ đó, câu này trở thành thành ngữ chỉ trường hợp một người tuy không trực tiếp ra tay hãm hại, nhưng hành động hoặc quyết định của họ đã gián tiếp khiến người khác phải chết.