Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 268: Gia Nghi ghé thăm
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 268 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cậu biết hắn đã gánh chịu không ít vết thương, bởi chính tay cậu đã xử lý từng vết thương đó. Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cậu được nhìn hắn trần trụi như thế này. Ánh mắt cậu lướt qua những vết sẹo chằng chịt, đáng sợ kia, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi xót xa. Bất giác, cậu khoác áo choàng lên rồi bước xuống.
Võ Đại Hổ đang lau mình, không ngờ chiếc khăn trong tay lại bị một đôi tay thon dài trắng nõn lấy đi mất. Hắn dừng lại, như vừa nhận ra điều gì đó, khẽ nói:
"Ngươi chẳng phải bảo sẽ không hầu hạ ta sao?"
Tống Thanh Hàn cẩn thận tránh những vết sẹo, từng chút một giúp hắn lau sạch cơ thể. Nghe vậy, cậu liếc hắn một cái, giọng điệu thản nhiên:
"Vậy ngươi tự lau được phía sau lưng sao? Cũng không biết là ai đã từng hứa với ta sẽ không để lại sẹo trên người..."
Nói được nửa câu, cậu chợt nhớ ra Võ Đại Hổ giờ đã không còn là hắn của trước kia nữa. Động tác trên tay chậm lại, lòng cậu trĩu nặng, không nói thêm nữa.
Võ Đại Hổ thì chẳng để ý, vốc một vốc nước lên mặt, giọng điềm tĩnh:
"Ta còn hứa với ngươi điều gì, cứ nói hết đi, kẻo ta lại làm ngươi buồn lòng."
Tống Thanh Hàn suy nghĩ một lát, nhận ra tuy thời gian hai người ở bên nhau mới chỉ vỏn vẹn một năm ngắn ngủi, nhưng đã cùng nhau trải qua không ít thăng trầm. Nếu thật sự phải kể ra, e rằng kể cả ba ngày ba đêm cũng không hết. Song, giờ cậu chẳng có tâm trạng nào để kể, chỉ hờ hững đáp:
"Dù sao ngươi cũng chẳng phải lần đầu khiến ta buồn lòng. Có gì mà phải nói nữa chứ? Trước đây còn bảo sẽ mang thụ sinh khác về nhà cơ mà. Đừng tưởng ngươi mất trí là ta sẽ bỏ qua chuyện đó."
Võ Đại Hổ hơi khựng người lại, tò mò quay đầu liếc nhìn cậu. Bị cậu ấn hắn quay trở lại, hắn mới chậm rãi hỏi:
"Ta vì sao lại nói sẽ mang thụ sinh khác về chứ? Có ngươi ở đây chẳng phải đã là đủ rồi sao?"
Tống Thanh Hàn trừng mắt nhìn gáy hắn một cái, bĩu môi:
"Ta làm sao biết được? Có hỏi thì hỏi chính ngươi ấy."
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến thật. Chưa đợi Võ Đại Hổ hỏi tiếp, bên ngoài trướng đã vang lên giọng Gia Nghi.
"Võ đại nhân? Tống Thanh Hàn? Hai người có ở trong đó không?"
Tống Thanh Hàn dừng tay lại, sắc mặt cậu hơi kỳ lạ:
"Có. Ngươi tới làm gì? Tìm Võ Đại Hổ à?"
Giọng Gia Nghi có vẻ căng thẳng, vội vàng đính chính:
"Không không, ta tới tìm ngươi. Ngươi ra đây là được, không cần phiền tới Võ đại nhân."
Võ Đại Hổ liếc nhìn cậu, nhướng mày:
"Ai vậy?"
Tống Thanh Hàn cười nhạt, ném trả chiếc khăn cho hắn:
"Người ngươi muốn mang về nhà đấy."
Những giọt nước từ chiếc khăn bắn lên mặt Võ Đại Hổ, hắn cũng không dám oán thán một lời, chỉ lặng lẽ dùng mu bàn tay lau đi rồi tò mò nhìn theo bóng lưng cậu rời đi.
Ngay khoảnh khắc Tống Thanh Hàn vén rèm trướng lên, hắn bỗng thấy rõ khuôn mặt của nam thụ kia. Một tiếng thở dài khẽ bật ra từ môi hắn. Hắn thong thả lau mình rồi tự lẩm bẩm:
"Ta trước đây chắc không mù mắt đâu nhỉ..."
Gia Nghi vừa thấy Tống Thanh Hàn, thần sắc liền hơi kích động. Nhưng khác với khi Thư Lạc gặp lại cậu là ôm chầm lấy cậu, Gia Nghi lại kích động đến mức lùi hẳn một bước.
"Ngươi... ngươi không nói chuyện giữa ta và Võ đại nhân ra chứ?"
Tống Thanh Hàn nhướng mày, mắt hơi đảo qua lại, bỗng muốn trêu y, thong thả đáp lời:
"Ngươi đoán xem?"
Cậu càng bình thản, Gia Nghi càng sốt ruột, như kiến bò trên chảo nóng, đi vòng vòng tại chỗ, lẩm bẩm:
"Hẳn là không chứ nhỉ... Nếu ngươi nói ra thì họ đã tới bắt ta rồi. Nhưng cũng khó nói, biết đâu là muốn thả dây dài câu cá lớn? Rồi bất ngờ cho ta một đòn?"
Tống Thanh Hàn nhìn y loay hoay vò vạt áo mà buồn cười, nhẹ giọng hỏi:
"Ngươi tới chỉ vì chuyện này?"
Gia Nghi bực bội liếc cậu:
"Tất nhiên! Ai biết ngươi có nói xấu sau lưng ta hay không chứ. Nếu ngươi vì tư thù cá nhân mà kéo ta xuống nước thì sao? Ta còn muốn sống thêm mấy năm! Ta mới vừa bắt đầu với Lục đại nhân..."
Nói đến nửa chừng, y nhận ra mình lỡ miệng, khẽ ho một tiếng, rồi vội vàng đánh trống lảng:
"Tóm lại, nếu ngươi chưa nói thì tốt rồi. Sau này cũng đừng nói. Cứ coi như ta và Võ đại nhân chưa từng có bất kỳ liên hệ gì, rõ chưa?"
Tống Thanh Hàn bĩu môi, cười như không cười:
"Chẳng lẽ trước đây ngươi và Võ Đại Hổ có gì à?"
Gia Nghi đang định phản bác, chợt hiểu ra câu này có lợi cho mình, bèn gật đầu lia lịa:
"Phải, ta và Võ đại nhân chẳng có chút quan hệ nào cả. Không còn việc gì thì ta đi đây."
Thấy y quay người bỏ đi, Tống Thanh Hàn bỗng gọi giật y lại:
"Đứng lại..."
Gia Nghi ngoảnh đầu lại, cau mày:
"Ngươi còn gì muốn nói? Ta không rảnh mà đôi co với ngươi ở đây."
"Ta chợt nhớ ra, Võ Đại Hổ trước kia hình như từng nói sẽ mang ngươi về nhà, sau đó hắn mới sang Man Di. Chẳng lẽ là do ngươi đã nói gì với hắn sao?" - Ánh mắt cậu lướt qua y, mang theo một tia sắc bén.
Gia Nghi bị ánh mắt đó nhìn mà nổi da gà, liên tục xua tay:
"Không phải ta, sao có thể là ta chứ! Ngươi đừng có nói bậy! Ta chưa từng nói gì với Võ đại nhân cả, ta chỉ là một kẻ hầu đổ bô mà thôi!"
Ánh mắt y tràn đầy vẻ lo lắng, như muốn moi cả tim phổi mình ra cho cậu xem để chứng minh trong đó không hề có bất kỳ ý gì với Võ Đại Hổ. Từ sau khi hắn mất tích, y sống trong cảnh thấp thỏm lo sợ, thậm chí gặp ác mộng thấy hắn hóa thành ác quỷ tìm đến báo thù. Khó khăn lắm y mới bình ổn đôi chút, vừa bám được vào một cành vàng lá ngọc khác thì nghe tin Võ Đại Hổ chưa chết, còn được Ô Tản Quận chúa chọn làm phò mã. Lúc ấy tâm trạng y vô cùng phức tạp - một là mừng vì không còn phải ám ảnh bởi tội lỗi, hai là tự thấy mắt nhìn của mình cũng không tệ, dám cùng Quận chúa để mắt tới cùng một người, dù Quận chúa ấy là người Man Di, y vẫn cảm thấy hài lòng. Chỉ tiếc, y không biết là Quận chúa Thanh Mộc cũng từng "để mắt" đến Võ Đại Hổ, nếu biết thêm nữa thì e rằng y đã sợ hãi đến mức mất ăn mất ngủ mấy ngày liền. Y cứ tưởng đến đó là mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ sét lại đánh ngang tai mình - Võ Đại Hổ và Tống Thanh Hàn đã quay về. Từ khoảnh khắc biết tin, y luôn sống trong trạng thái bất an, vừa oán trách sao họ không ở yên bên Man Di mà sống đời phò mã đi, cũng vừa cầu mong Tống Thanh Hàn đừng nhớ tới chuyện của mình. Nghĩ ngợi đến mức đau cả đầu. Vì thế, khi hai người vừa yên ổn, y đã tìm được chỗ ở của họ, lén lút chạy tới. Ban đầu còn tưởng Tống Thanh Hàn đã ngầm hứa sẽ không tiết lộ, ai ngờ cuối cùng lại tung cho y một cú "hồi mã thương".
Tống Thanh Hàn nhìn gương mặt Gia Nghi đang hoảng loạn, thấy nếu mình không nói gì y có lẽ sắp khóc đến nơi, bèn mỉm cười:
"Thế gian vốn không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Nếu ngươi muốn ta giúp đỡ ngươi... vậy chẳng phải ngươi cũng nên làm chút việc cho ta sao?"