Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 274: Bắt buộc phải ăn
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 274 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Thanh Hàn khẽ lắc đầu, giọng cậu đầy hoang mang:
"Chẳng lẽ... Tiêu Diễn đang âm thầm giúp chúng ta báo thù?"
Cậu thật sự không thể tin Tiêu Diễn sẽ phản bội mình và Võ Đại Hổ. Nếu y muốn hãm hại họ, vốn dĩ chẳng cần làm chuyện vòng vo như thế này – chỉ cần y ra mặt đưa ra lời khai giả là đủ. Khi ấy, tội danh "tiết lộ quân cơ" sẽ đổ lên đầu họ, có muốn lật ngược thế cờ cũng không được. Vậy rốt cuộc y làm tất cả những chuyện này là vì lẽ gì?
Võ Đại Hổ liếc nhìn cậu, trầm ngâm nói:
"Có lẽ chúng ta đã bỏ sót điều gì đó."
Tống Thanh Hàn ngẩn người, định hỏi bỏ sót điều gì thì bỗng cảm thấy eo mình bị một cánh tay ấm áp vòng qua. Giọng nói trầm thấp của Võ Đại Hổ vang lên ngay sát tai cậu:
"Ngủ thôi. Ngày mai chúng ta nên đi tìm Tiêu Diễn."
Chỉ một thoáng sau, Tống Thanh Hàn hoàn hồn lại thì cậu đã nằm ngay ngắn trên giường. Phía trên là gương mặt không biểu cảm của Võ Đại Hổ, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy... có chút dễ thương.
Cậu không biết đầu óc mình nghĩ gì, vừa thoáng hiện lên chữ "dễ thương" đã đưa tay... véo má hắn.
Võ Đại Hổ không hẳn là gầy, nhưng trên người hầu như không có chút thịt thừa nào. Cảm giác khác hẳn với Tiểu Thạch Đầu mũm mĩm, mịn màng – má Võ Đại Hổ vừa săn chắc vừa đàn hồi. Nghĩ vậy, cậu lại nhéo thêm một cái nữa, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt hắn vừa trở nên thâm trầm.
"Nhéo đủ chưa?"
Tống Thanh Hàn giật mình, lập tức tỉnh táo. Thấy ánh mắt Võ Đại Hổ như dã lang, lóe lên tia sáng xanh u ám, cậu liền rụt tay về, cười gượng:
"Cũng... cũng tạm đủ rồi..."
Võ Đại Hổ chợt cúi người, thấy cậu tròn mắt như thỏ con bị hoảng sợ, khóe môi hắn khẽ cong lên. Một bàn tay chậm rãi lướt qua khóe miệng cậu, thong thả nói:
"Khóe miệng ngươi có chút dơ."
Trái tim Tống Thanh Hàn đập dồn dập, cậu vội nhắm mắt, hít sâu vài hơi, cố gắng ép mình bình tĩnh lại. Đã thành thân lâu như vậy rồi, đứa con thứ hai cũng sắp ra đời, cậu còn ngại ngùng cái gì chứ? Có điều... Võ Đại Hổ sau khi mất trí nhớ thật khiến người ta khó lòng chống đỡ, hết chiêu trò này lại đến chiêu trò khác, chẳng biết hắn học được ở đâu nữa.
Đêm ấy, Tống Thanh Hàn trằn trọc mãi không ngủ được, đầu óc rối bời, chính cậu cũng không biết rốt cuộc mình đang bận lòng vì điều gì.
Một bàn tay to lớn, ấm áp bỗng vòng qua, kéo cậu vào lồng ngực nóng hổi.
Ngửi mùi hương quen thuộc trên người hắn, trái tim vốn đang chao đảo của cậu bỗng lắng xuống. Cậu ôm lấy hắn, thì thầm:
"Bao giờ ngươi mới khôi phục trí nhớ đây..."
Võ Đại Hổ mất trí không phải là không tốt, nhưng Tống Thanh Hàn vẫn cảm thấy thiếu vắng điều gì đó, giống như ăn mì gói mà không có gói gia vị vậy.
Võ Đại Hổ khẽ vỗ lưng cậu, mắt nhìn ra ngoài tấm màn lụa, chậm rãi nói:
"Nếu ta mãi không thể nhớ lại thì sao?"
Câu hỏi này, hắn cũng từng tự hỏi bản thân. Nếu không khôi phục được trí nhớ thì sao đây?
Đáp án của hắn rất đơn giản: vậy thì cả đời cứ ở bên Tống Thanh Hàn, cậu bảo làm gì thì hắn làm nấy, cậu đi đâu thì hắn theo đó. Dù sao, cậu là người hắn tin tưởng nhất trên đời.
Tống Thanh Hàn nghe xong, cũng suy nghĩ thật kỹ. Hình như bản thân cậu cũng chẳng thấy tiếc nuối điều gì. Dù trí nhớ còn hay mất, điều quan trọng là cả đời này hai người vẫn bên nhau. Ký ức trước kia có còn hay mất cũng chẳng bằng những tháng ngày tương lai cùng nhau tạo dựng.
"Vậy thì thôi, không nhớ lại cũng được."
Hơi thở nóng rực phả vào mặt Võ Đại Hổ. Đúng lúc đó, một cảm giác mềm mại lướt qua môi hắn khiến hắn thoáng sửng sốt, ánh mắt đầy ngạc nhiên. Nhưng nhanh chóng, hắn chẳng còn tâm trí để kinh ngạc nữa.
Hai tay hắn vòng qua eo cậu, nhẹ nhàng xoay người, đè xuống:
"Nghe nói... qua ba tháng là có thể..."
Mặt Tống Thanh Hàn đỏ bừng, chẳng hiểu sao mình lại làm hành động vừa rồi. Nhưng tên đã đặt lên dây cung thì không thể không bắn, đường đường là một nam tử hán, cậu chẳng có gì phải ngại ngùng. Nghĩ vậy, cậu hơi nhướn mày, giọng đầy khiêu khích:
"Đúng là có thể, sao..."
Câu chưa dứt, môi đã bị bịt kín. Căn phòng tràn đầy hơi thở mờ ám, mọi thứ dư thừa đều bị thiêu đốt, chỉ còn lại tiếng tim đập và những hơi nóng quấn lấy nhau.
Kết thúc, Tống Thanh Hàn mềm nhũn, đến cả ngón tay cũng lười cử động. Trong cơn mơ màng, cậu cảm thấy Võ Đại Hổ giúp mình lau chùi, rồi cậu nghiêng đầu, chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, khi cậu mở mắt, tay vô thức sờ sang bên cạnh, lại chạm phải hơi ấm của Võ Đại Hổ.
Hắn nắm lấy tay cậu, đặt lên ngực hắn, mắt sáng như đuốc:
"Tỉnh rồi? Muốn ngủ thêm không?"
Cảm nhận nhịp tim vững vàng dưới lòng bàn tay, môi Tống Thanh Hàn khẽ cong lên, cậu lắc đầu, rúc vào lòng hắn, cọ cằm hắn:
"Không ngủ nữa, phải dậy làm chính sự."
Nhìn dáng vẻ tin cậy hết mực của cậu, khóe môi Võ Đại Hổ khẽ nhếch. Hắn bế cậu dậy, thong thả mặc y phục và xỏ giày cho cậu, dịu giọng:
"Ngủ cũng là chính sự, chẳng lỡ việc gì đâu. Thân thể ngươi quan trọng hơn."
Trái tim Tống Thanh Hàn mềm nhũn, vừa định đáp lại thì ngoài cửa vang lên tiếng động.
Võ Đại Hổ bước nhanh ra ngoài, chẳng bao lâu sau đã bưng vào hai bát "cháo" trông chẳng khác gì đồ ăn cho lợn. Nhưng lần này, hai tên binh sĩ đi theo, tay chắp sau lưng, giọng hống hách:
"Tiêu Diễn đại nhân bảo chúng ta canh chừng hai ngươi ăn hết bữa sáng ngài ấy gửi tới. Mau ăn đi!"
Tống Thanh Hàn cau mày, điềm tĩnh đáp:
"Ta và hắn không quen ăn khi có người đứng bên cạnh. Mong hai vị nể mặt, chúng ta chắc chắn sẽ ăn hết phần này."
Hai tên đó cười khẩy:
"Bảo ăn thì ăn, nói nhiều vô ích!"
Võ Đại Hổ nhìn sang Tống Thanh Hàn, rồi cầm một bát lên:
"Để ta ăn trước. Ngươi vừa dậy chưa có khẩu vị đâu, nghỉ một lát đi đã."
Dứt lời, hắn ngửa cổ, đổ thứ hỗn hợp kia vào miệng, uống cạn trong một hơi.
Vị không khó nuốt như tưởng tượng, dù nhìn đục ngầu nhưng uống vào chẳng khác gì nước lọc. Uống xong, Võ Đại Hổ thậm chí còn như vẫn chưa thỏa mãn, liền bưng bát còn lại lên, tiếp tục uống cạn.