275. Chương 275: Không phải là Tiêu Diễn

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 275: Không phải là Tiêu Diễn

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 275 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Võ Đại Hổ uống cạn sạch sành sanh, hai tên kia lập tức buông tay, mặt mày ngẩn ngơ. Bọn chúng liếc nhìn nhau, rồi chuyển sang kiếm cớ khác.
"Ngươi vì sao lại uống phần của hắn? Chẳng lẽ không biết đây là do Tiêu Diễn đại nhân ban cho hai người các ngươi sao? Ngươi định chống đối mệnh lệnh của Tiêu Diễn đại nhân à?"
Võ Đại Hổ đặt cái bát không xuống, vẻ mặt vô tội đáp:
"Uống một bát thì ta vẫn đói, mà phu lang ta lại chưa muốn ăn, nên ta uống luôn bát còn lại. Có vấn đề gì sao?"
Chính vì không có vấn đề gì nên hai tên đó mới càng tức tối, hung hăng lườm hắn một cái rồi quay lưng bỏ đi.
Chờ bọn chúng đi khỏi, Tống Thanh Hàn lo lắng nhìn hắn, gõ nhẹ ngón tay lên bát, giọng khẽ hỏi:
"Thật sự không sao chứ? Nếu thấy khó chịu phải nói với ta ngay."
Võ Đại Hổ thấy trong ánh mắt cậu ẩn chứa sự bất an, bỗng vươn tay nắm lấy tay cậu, chậm rãi nói:
"Thật sự không sao. Có ngươi bên cạnh, ta thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?"
Tống Thanh Hàn hơi đỏ mặt, như nhớ tới chuyện ân ái đêm qua, khẽ ho một tiếng để che giấu.
Làm xong việc chăm sóc thương binh, thấy mặt trời vẫn còn đứng bóng, Võ Đại Hổ nói:
"Đến lúc đi gặp Tiêu Diễn rồi."
Không hiểu sao, Tống Thanh Hàn cảm thấy giọng hắn lúc nói câu này hơi trầm xuống, giống như sự tĩnh lặng trước cơn bão. Nhưng cậu không hỏi gì, chỉ khẽ gật đầu, bước theo hắn về phía trướng của Tiêu Diễn.
Vừa tới nơi, lính gác trước cửa trông thấy liền cau mày:
"Các ngươi tới làm gì?"
Ai chẳng biết Tiêu Diễn đang ngồi vào vị trí của Võ Đại Hổ trước kia. Nhỡ đâu hắn nghĩ quẩn mà gây sự thì sao?
Tống Thanh Hàn nhận ra người lính này, lúc trước khi đi đổ bô vẫn còn chuyện trò được vài câu, vậy mà giờ đây đã trở thành người xa lạ.
Võ Đại Hổ chẳng để tâm đến thái độ cảnh giác ấy, bình thản nói:
"Chúng ta đến tạ ơn Tiêu Diễn đại nhân đã cứu mạng ở đất Man Di. Phiền ngươi vào bẩm báo một tiếng giúp."
Người lính bán tín bán nghi, nhưng vẫn gật đầu:
"Đợi ở đây, ta vào hỏi ý kiến đại nhân."
Chưa đầy nửa khắc, hắn ra ngoài với vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc:
"Đại nhân cho gọi, vào đi."
Khi Võ Đại Hổ bước ngang qua, người kia hạ giọng đe dọa:
"Nếu dám manh động..."
Chưa kịp để hắn nói hết, Tống Thanh Hàn đã lên tiếng:
"Ngươi thấy một thụ sinh đang mang thai thì có thể manh động được gì?"
Tên lính theo bản năng liếc xuống bụng cậu, thấy bụng đã nhô rõ, liền á khẩu không nói nên lời.
Tiêu Diễn thấy họ còn đứng ngoài, tự mình ra mời vào, với giọng đầy áy náy:
"Mấy người kia giờ ta cũng chẳng quản lý nổi. Việc nhiều quá, chẳng biết ai lại muốn đẩy ta vào vị trí này nữa..."
Hắn định mời Võ Đại Hổ lên ngồi chủ vị, nhưng đối phương xua tay, đứng ngay giữa trướng mà nói:
"Giờ ta chỉ là người thường, không hành lễ đã là quá phận rồi, những thứ khác thì khỏi cần."
Nghe vậy, ánh mắt Tiêu Diễn thoáng ảm đạm, thở dài:
"Rõ ràng là cố ý... Ta còn được thăng chức, vậy mà Võ đại nhân lại..."
Nói tới đây, y như sực nhớ ra điều gì, vội lấy từ ngực ra một tờ giấy Tuyên, nhìn quanh cảnh giác rồi mới mở ra, đưa cho Võ Đại Hổ, hạ giọng:
"Võ đại nhân, đây là mấy cái tên ta ghi lại mấy hôm nay, đều là những kẻ hoạt động mạnh nhất. Ngài chẳng phải nghi ngờ bên chúng ta có nội gián sao?"
Võ Đại Hổ nhận lấy, lướt nhanh qua rồi lập tức trả lại, trầm giọng:
"Đã do ngươi tìm ra thì để ngươi lo. Ta giờ chỉ là người thường thôi."
Tiêu Diễn hơi sững người, chần chừ cất tờ giấy, khuyên:
"Ngài đừng lo, đại tướng quân sẽ tìm cách minh oan cho ngài. Nghe nói Mặc Khắc đang chuẩn bị đại chiến, biết đâu ngài có thể lập công chuộc tội?"
Võ Đại Hổ vẫn không hề dao động, đáp:
"Dù Đại tướng quân mạnh mấy cũng khó chống lại miệng lưỡi quần thần. Không sao, ở doanh thương binh, ta lại thấy dễ chịu hơn."
Tiêu Diễn càng nghe càng sốt ruột, không kìm được bước đến gần, hạ giọng:
"Nếu không có Võ đại nhân, trận này thắng bại còn chưa rõ. Vì dân ở hậu phương, ngài nhất định phải ra trận."
Trong lúc hai người đang nói chuyện qua lại, Tống Thanh Hàn đã lặng lẽ quan sát khắp căn trướng. Cậu bỗng hỏi:
"Tiêu Diễn, trước đây ngươi ở doanh nào?"
Tiêu Diễn khựng lại, gượng cười:
"Ta vốn ở doanh Nhất. Lang chủ hỏi vậy để làm gì ạ?"
Tống Thanh Hàn lắc đầu, giọng mang ý nghĩa sâu xa:
"Người ở doanh Nhất nói chưa từng gặp ngươi. Ta chỉ tò mò thôi... Võ Đại Hổ đã mất trí nhớ, nên ta đành phải hỏi ngươi."
Nghe vậy, Tiêu Diễn gãi đầu, vẻ nghi hoặc:
"Sao họ lại nói thế nhỉ? Có lẽ vì ta ít nói chuyện nên họ quên mất."
Không khí trong trướng chợt trở nên đặc quánh. Khi Tiêu Diễn định đánh trống lảng sang chuyện khác, Tống Thanh Hàn bất ngờ nói:
"Ngươi có thể cởi áo ngoài ra, để ta xem vết thương của ngươi đã lành thế nào không?"
Cả người Tiêu Diễn thoáng cứng đờ lại, nét mặt cũng dần trở nên nghiêm nghị, khẽ đáp:
"Không tiện lắm đâu... Vết thương của ta gần như khỏi rồi, không cần làm phiền lang chủ nữa."
Tống Thanh Hàn vẫn kiên quyết:
"Cho dù là gần lành, nhưng nếu chưa lành hẳn thì vẫn có thể tái phát. Để ta xem đi, Võ Đại Hổ sẽ không để ý đâu."
Tiêu Diễn nhìn sang Võ Đại Hổ, với ánh mắt cầu khẩn, nhưng đối phương chỉ thản nhiên gật đầu:
"Đúng, ta không để ý. Cho y xem đi, ta cũng lo cho sức khỏe của ngươi."
Thấy cả hai dồn ánh mắt vào mình, Tiêu Diễn khẽ thở dài, xoay lưng lại, chậm rãi cởi áo, để lộ thân thể chi chít những vết sẹo.
Tống Thanh Hàn khép mắt, lục tìm trong ký ức về ngày ở bãi tha ma.
Người cậu cứu nhiều vô số kể, thường thì cậu không để tâm đến đặc điểm của từng người, nhưng chỉ cần là vết thương đã qua tay mình chữa trị, cậu tự tin mình sẽ nhận ra.
Một lát sau, cậu mở mắt, ánh nhìn trở nên sắc bén:
"Ngươi không phải Tiêu Diễn."