Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 284: Thư Lạc khuyên giải
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 284 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tiểu Thạch Đầu chẳng thể hiểu nổi những lời phức tạp đó, cậu bé chỉ thấy hai tay mình bị trói chặt, tiếng kêu trong miệng càng thêm phẫn nộ. Cậu bé nhắm chặt mắt, gào lên:
"Xấu xa! Cha! Xấu xa!"
Thấy ánh mắt những người xung quanh vừa như vô tình vừa như hữu ý liếc về phía này, Võ Đại Hổ mím môi, kéo tấm rèm trướng xuống, che đi mọi ánh nhìn tò mò.
Tống Thanh Hàn nói là muốn nghỉ ngơi, nhưng lại không trở về lều của mình. Cậu sợ đang lúc tức giận mà nhìn thấy Gia Nghi, e rằng sẽ không kìm được mà đấm cho y một quyền.
Tuy nhiên, nói một cách công bằng thì Võ Đại Hổ cũng phải chịu phần lớn trách nhiệm. Bởi vậy, cậu không thể trút giận lên người khác.
Cậu chẳng biết đi đâu, đến khi hoàn hồn, cậu đã đứng trước mặt Thư Lạc.
Dạo này Thư Lạc sống khá thoải mái ở doanh trại thương binh. Nhờ mấy kỹ thuật học được từ Tống Thanh Hàn mà tay nghề càng thêm tinh xảo, địa vị cũng theo đó mà được nâng cao. Dù có cãi vã trước mặt nhiều người với thủ lĩnh quân y, đối phương cũng chẳng thể làm gì y, cùng lắm thì tức giận quay người bỏ đi.
Bởi vậy, khi thấy Tống Thanh Hàn - người đã lâu không xuất hiện - bỗng tìm đến mình, Thư Lạc cảm thấy như được ban ân, vội vàng hỏi dồn dập:
"Sao thế? Ai chọc giận ngươi à? Nói đi, ta sẽ đứng ra làm chủ cho ngươi! Cho dù là Đại tướng quân đi chăng nữa, ta cũng không phải không có cách giải quyết."
Thấy Tống Thanh Hàn khẽ liếc mình một cái, tim Thư Lạc bỗng thót lại, buột miệng:
"Thật sự là Đại tướng quân sao?"
Trên mặt y thoáng lộ vẻ lúng túng, như hối hận vì vừa rồi lỡ lời quá trớn.
Đại tướng quân mà chọc giận Tống Thanh Hàn thì y làm được gì? Đi bỏ hạt ba đậu* vào canh của ông ấy sao? Chắc là chưa kịp làm gì thì cả bát ba đậu đã được 'mời' vào bụng y rồi.
*
巴豆
(
bādòu) ba đậu
là hạt cây Croton tiglium, cực độc, vị cay nóng. Ba đậu là loại thuốc xổ cực mạnh, uống vào sẽ gây tiêu chảy dữ dội.
Tống Thanh Hàn khẽ thở dài, mệt mỏi nói:
"Thư Lạc, ngươi nói xem, nếu có kẻ trong lúc say rượu làm điều khiến ngươi vô cùng tức giận thì ngươi sẽ làm thế nào?"
Thư Lạc nghe thấy đã vào trọng tâm câu chuyện, liền dựng tai lên nghe, rồi ngạc nhiên hỏi:
"Chỉ có thế thôi?"
Tống Thanh Hàn hơi sững sờ, không hiểu sao y lại có vẻ nhẹ nhõm đến thế, gật đầu:
"Ừ, chỉ thế thôi."
Hai người nhìn nhau. Thư Lạc bỗng vỗ vai cậu một cái, điềm nhiên đáp:
"Tất nhiên là tha thứ cho hắn... rồi nhân tiện moi sạch gia sản của hắn chứ sao."
Thấy Tống Thanh Hàn sững sờ trước câu trả lời, Thư Lạc lại thấy như chưa đủ, liếc nhìn xung quanh thấy không ai để ý, bèn ghé sát tai cậu, hạ giọng:
"Nếu vẫn chưa hả giận, thì sai người đi làm nhục hắn một trận cho ra trò, cuối cùng lại đích thân ra mặt 'giải vây'. Khi ấy, hắn sẽ mang ơn ngươi, rồi từ đó cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa cho ngươi sai khiến..."
Tống Thanh Hàn nghe càng thêm bó tay, nhưng cũng không phản bác, vì cậu biết đây chính là suy nghĩ thật lòng của Thư Lạc.
Cậu âm thầm suy nghĩ kỹ càng, xác định bản thân chưa từng đắc tội với Thư Lạc, bèn kín đáo thở phào một hơi.
Thư Lạc thấy cậu im lặng, tò mò hỏi:
"Là ai làm ngươi tức giận đến thế? Võ đại nhân? Nhưng mà hắn..."
Tống Thanh Hàn khoát tay, mệt mỏi nói:
"Ngươi đừng hỏi là ai. Nói xem còn cách nào khác không?"
Thấy cậu không muốn nói, Thư Lạc ngoan ngoãn nuốt phần còn lại của câu nói.
Y trầm ngâm một lát rồi nói:
"Nếu ngươi sẽ không để bụng chuyện đó mãi, thì tha thứ là được. Nhưng nếu ngươi biết chắc bản thân sẽ mãi nhớ mà tức giận thì đừng tha. Đời người còn dài, cứ phải đối mặt với kẻ khiến mình khó chịu, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy mệt rồi."
Tống Thanh Hàn sững lại, chợt nhận ra lời này có phần giống với lời cậu từng khuyên Gia Nghi.
Cậu tự hỏi lòng mình, bản thân quả thật có chút "sạch sẽ" trong tâm lý. Lúc Võ Đại Hổ chạm vào, cậu theo bản năng lùi về phía sau. Có thể lâu ngày sẽ quên, nhưng nếu Gia Nghi cứ thường xuyên xuất hiện trước mặt, thì muốn quên cũng thật khó.
Thấy cậu do dự, Thư Lạc kéo cậu vào lều, khuyên nhủ:
"Có gì đâu mà khó xử? Dù rút dao hay đưa đầu cũng đều một nhát, chỉ cần bản thân cảm thấy thoải mái là được, nghĩ nhiều làm gì."
Tống Thanh Hàn suy ngẫm một hồi, bỗng gật đầu:
"Ngươi nói đúng. Ta không phải thánh nhân, việc gì phải hy sinh bản thân để làm tròn cho kẻ khác chứ?"
Dứt lời, cậu đứng phắt dậy, sải bước ra ngoài.
Thư Lạc gãi đầu nhìn theo bóng cậu, lẩm bẩm:
"Ta chỉ nói bừa thôi mà... Nhưng rốt cuộc là ai chọc giận ngươi đến thế? Võ Đại Hổ chẳng phải cũng chỉ say có một lần thôi sao?"
Đáng tiếc Tống Thanh Hàn đã đi khuất, không nghe được câu cuối của y, nếu không thì mọi chuyện đã đơn giản hơn nhiều.
Khi trở về lều, Tống Thanh Hàn dừng bước, thấy Gia Nghi đang ở một mình trong lều. Cậu liền dứt khoát nói thẳng thừng:
"Dù ngươi có mang thai con của Võ Đại Hổ, ngươi cũng không thể bước chân vào cửa nhà hắn, huống hồ ngươi chỉ qua đêm với hắn một lần. Vậy nên, tốt nhất nên từ bỏ ý định đó đi. Ta tuyệt đối không nhường Võ Đại Hổ cho ngươi!"
Gia Nghi sững lại, đôi mắt sưng đỏ ánh lên vẻ hoài nghi:
"Ai nói với ngươi là ta đã qua đêm với Võ đại nhân một lần chứ?"
Tống Thanh Hàn tưởng y đang cố tình khiêu khích, nhướn mày:
"Chẳng lẽ là... mấy đêm lận?"
Bên ngoài cậu tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dậy sóng.
Nếu thật sự là ý đó, e rằng cậu sẽ không kìm được mà ra tay với Võ Đại Hổ.
Một lần còn có thể xem là sai sót, nhưng nếu hai ba lần thì tuyệt đối không thể tha thứ được!
Gia Nghi im lặng, đảo mắt suy tư, rồi sắc mặt dần trở nên khó hiểu:
"Không phải... Chỉ là, đã đến nước này rồi mà ngươi vẫn không cho ta vào cửa sao?"
Tống Thanh Hàn đang lúc tức giận, không nhận ra sắc mặt Gia Nghi đang biểu lộ điều gì, nghe xong lại tưởng y đang giả vờ đáng thương, liền cười lạnh:
"Thế à? Chỉ một đêm thôi mà? Nếu ngươi thật sự muốn vào, thì đừng trách ta ra tay tàn nhẫn, không chỉ để thiên hạ tin ta là kẻ ghen tuông thôi đâu mà còn nhân tiện tin luôn ta là kẻ tàn độc đấy!"
Không ngờ Gia Nghi lại không hề cãi lại, chỉ gật đầu:
"Cũng phải. Ta thân cô thế cô, nếu thật sự vào nhà các ngươi, lỡ một ngày bị hãm hại đến chết cũng chẳng ai hay biết, nên ta từ bỏ vậy. Ngươi có thể thở phào rồi đó."
Lần này đến lượt Tống Thanh Hàn sững sờ. Cậu giống hệt một thùng thuốc súng sắp nổ, nhưng lối xả duy nhất lại bị bịt kín, khiến cậu bực bội không thể xả đi đâu được.
Cậu hoài nghi nhìn y, cuối cùng nhận ra điều bất thường, khẽ nhíu mày hỏi:
"Ngươi vừa khóc sao? Vì chuyện gì? Ngươi thật sự đã nghĩ thông suốt rồi ư?"
Gia Nghi bình tĩnh, cúi đầu chỉnh lại đống chăn gối vừa bị mình làm lộn xộn, nhẹ giọng nói:
"Ta chưa đến mức hồ đồ đâu. Ai đối tốt với ta, ai không, ta vẫn có thể phân biệt được. Trước đây là do ta cố chấp thôi."