288. Chương 288: Lựa chọn của Hòa Ninh

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 288: Lựa chọn của Hòa Ninh

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 288 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khuôn mặt Mục Hãn Mặc vẫn lạnh nhạt vô cảm, càng khiến nụ cười trên môi Mặc Khắc trở nên lạc lõng, không đúng lúc chút nào.
Đợi Mặc Khắc ngưng cười, Mục Hãn Mặc mới lên tiếng đều đều:
"Đã nhận được sự giúp đỡ của binh sĩ ta, mong rằng lát nữa Chủ thượng sẽ không khiến ta thất vọng."
Nói xong, hắn cúi đầu, lông mày nhíu chặt, tiếp tục viết.
Các tướng lĩnh Thanh Mộc nhìn trước ngó sau, chẳng thể đoán được đang xảy ra chuyện gì. Hòa Ninh quận chúa cũng không lên tiếng, bọn họ tất nhiên càng chẳng dám hé răng.
Tống Thanh Hàn và Võ Đại Hổ lặng lẽ tiến đến phía sau xe ngựa của Hòa Ninh. Tiến thêm chút nữa thì họ không dám, một là sợ khiến Hòa Ninh chú ý, hai là e ngại bị Mặc Khắc và Mục Hãn Mặc phát hiện.
Nếu để Mặc Khắc biết bọn họ có mặt, e là hắn sẽ chẳng ngần ngại đắc tội với Hòa Ninh mà giết họ ngay tại chỗ.
Còn về Mục Hãn Mặc, thái độ của hắn khó lường, chẳng ai biết hắn sẽ làm gì, đến ruột gan hắn cũng không ai đoán nổi.
Quả nhiên, Mục Hãn Mặc viết xong trước như Mặc Khắc dự đoán. Nhưng hắn không vội đưa cho Hòa Ninh, mà đợi đến khi Mặc Khắc cũng viết xong mới khẽ vẫy tay ra hiệu cho vị tướng Thanh Mộc đứng gần đó, đặt tờ giấy vào tay người đó.
Vị tướng đó cẩn thận mở rộng tay để cả hai bên nhìn rõ, để chứng tỏ mình không làm lẫn giấy.
Tới trước xe ngựa của Hòa Ninh, ông ta còn cố tình liếc nhìn chủ nhân của từng tờ giấy, vừa để xác nhận, vừa để Hòa Ninh hiểu rõ ai viết tờ nào.
Mục Hãn Mặc chẳng hề bận tâm, khi đặt bút đã phải nghĩ tới việc Hòa Ninh sẽ gắn kết tờ giấy với người viết. Nếu ngay cả điều ấy cũng không làm được, thì danh xưng "quân chủ một nước" cũng chỉ là hư danh mà thôi.
Hòa Ninh vẫn im lặng, lúc xem cũng chẳng có động tác gì đặc biệt. Nếu không phải Tống Thanh Hàn không ngừng chú ý, có khi còn tưởng y đã ngủ.
Bầu không khí bỗng yên tĩnh đến lạ, ngay cả tiếng chém giết nơi xa cũng dần nhỏ lại, không rõ là đã phân thắng bại hay đang chờ quyết định của Hòa Ninh.
Nửa nén hương trôi qua, Hòa Ninh bất ngờ vén rèm lên, bình thản đưa mắt nhìn Mục Hãn Mặc và Mặc Khắc, giọng nói trầm ổn:
"Nhị vị chắc chắn rằng sau khi ta lựa chọn sẽ lập tức dừng binh?"
Mặc Khắc nheo mắt, thấy từ nét mặt y không thể đoán ra điều gì, trong lòng càng thêm bất an, cau mày đáp:
"Nếu đây là thỉnh cầu của ngươi, ta sẽ đáp ứng."
Mục Hãn Mặc hiếm khi không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Không chậm trễ, Hòa Ninh giơ tờ giấy Tuyên bên tay phải lên, điềm nhiên nói:
"Tiếp tục lên đường, chúng ta không tới Man Di nữa."
Lời vừa dứt, không chỉ Mặc Khắc sững sờ, mà ngay cả tướng lĩnh Thanh Mộc cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Chỉ có Mục Hãn Mặc như sớm đoán trước, khóe môi hiện lên nụ cười nhạt. Hắn khẽ ghì bụng ngựa, thong thả tiến đến trước xe ngựa của Hòa Ninh, rồi bất ngờ nhảy vọt lên chỗ phu xe. Nắm chặt dây cương, chậm rãi nói:
"Quận chúa ngồi vững nhé, chúng ta về nhà thôi."
Phu xe cũ bị gạt xuống, đứng đó ngơ ngác. Bất đắc dĩ, hắn cũng chẳng thể đắc tội với bên nào, đành dắt ngựa của Mục Hãn Mặc lùi xuống cuối đội ngũ, chậm rãi theo sau.
Bàn tay Mặc Khắc siết chặt, ánh mắt dừng lại nơi Mục Hãn Mặc, tràn đầy khí thế chiếm đoạt. Hắn cảm giác toàn bộ máu trong người như đông cứng, lạnh lẽo đến thấu xương.
Hòa Ninh thế mà lại dám thật sự không chọn hắn? Vị hoàng đế Thanh Mộc này quả là bất tài! Nếu để ông ta biết vào giờ khắc này Hòa Ninh lại chọn Mục Hãn Mặc, không biết sắc mặt ông ta sẽ thế nào đây?
Tùy tùng phía sau thấy Mục Hãn Mặc dẫn người Thanh Mộc ngang qua, không nhịn được tiến lên một bước, nói nhỏ:
"Chủ thượng, thật sự để họ đi thế này sao?"
Từ xa vất vả tới đây, không thể bắt trọn phe Mục Hãn Mặc cũng đành thôi, bởi hai bên thế lực đã cân bằng. Nhưng nếu ngay cả Quận chúa hòa thân cũng mất, thì đúng là trò cười cho thiên hạ!
Mặc Khắc liếc nhìn Hòa Ninh, rồi đột nhiên giật dây cương, xoay ngựa, lạnh giọng:
"Đi."
Đã nói tùy Hòa Ninh lựa chọn, thì hắn sẽ không bội ước ngay trước mặt bao nhiêu người. Còn sau này thế nào thì không ai can thiệp được.
Khi quay đầu, khóe mắt hắn vô tình thoáng thấy khuôn mặt Tống Thanh Hàn, bỗng khựng lại.
Nhưng lúc nhìn kỹ lại đã chẳng thấy bóng dáng cậu đâu.
Bình tĩnh suy nghĩ, Tống Thanh Hàn không thể nào biết Hòa Ninh là để gả cho hắn mà vẫn còn theo tới đây. Hắn khẽ lắc đầu, bỏ qua chuyện đó, giục ngựa rời đi.
Thấy Mặc Khắc đã đi, Tống Thanh Hàn mới thở phào nhẹ nhõm, len lén thò đầu ra từ sau lưng một người, bị đối phương liếc nhìn đầy vẻ nghi hoặc, cậu chỉ cười gượng, rồi kéo tay Võ Đại Hổ, thì thầm:
"Giờ chúng ta làm sao? Thực sự theo Mục Hãn Mặc à?"
Nói thật, việc Hòa Ninh chọn Mục Hãn Mặc khiến cậu hơi bất ngờ. Bởi hiểu tính Hòa Ninh, y tuyệt không phải người sẽ vì đại nghĩa mà hy sinh bản thân, nhưng muốn thuyết phục y cũng chẳng dễ. Không biết Mục Hãn Mặc đã viết gì trên tờ giấy, mà lại khiến Hòa Ninh chẳng hề do dự như thế.
Dù vậy, đã là do Hòa Ninh tự chọn thì cậu không có ý kiến gì. Nhưng tướng lĩnh Thanh Mộc thì không được bình tĩnh như họ.
Tuy Hòa Ninh hiện tại đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng phía họ lại là đưa dâu cho nhầm người rồi!
Hòa Ninh có thể sẽ không bận tâm, dù sao thì đã gả đi rồi, cả đời e là cũng không trở lại Thanh Mộc nữa. Nhưng bọn họ thì khác. Họ còn phải quay về, đối diện với cơn thịnh nộ của Hoàng đế nữa.
Chuyện đã tới mức này, nếu giờ quay đầu, đừng nói Mục Hãn Mặc không đồng ý, ngay cả Hòa Ninh chắc cũng không chịu, thật đúng là tiến thoái lưỡng nan!
Người nhận ra điều đó càng lúc càng nhiều, hàng ngũ quân Thanh Mộc bắt đầu rối loạn, tiếng bàn tán ồn ào như vỡ chợ.
Mục Hãn Mặc bỗng đứng thẳng trên xe ngựa, quay lại nhìn đám người phía sau, nở nụ cười sảng khoái, nói lớn:
"Các vị không cần lo chuyện bị trách tội khi về nước. Đợi các ngươi đưa dâu xong, ta sẽ viết rõ nguyên do, để các ngươi dâng thẳng lên hoàng đế Thanh Mộc. Xem xong, bệ hạ sẽ hiểu nỗi khổ của các ngươi!"
Mọi người liếc nhìn nhau, tuy vẫn bán tín bán nghi nhưng cũng không dám tỏ ra điều gì quá đáng, đồng loạt ôm quyền tạ ơn.