Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 289: Đến Đại Mục
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 289 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Võ Đại Hổ chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấu ý đồ của Mục Hãn Mặc, bèn khẽ nghiêng đầu, ghé sát tai Tống Thanh Hàn thì thầm:
"Hắn ta đúng là tính toán kỹ lưỡng từng bước, đẩy chúng ta vào thế phải tốn công tốn sức giúp hắn tiếp cận Hoàng thượng. Nếu Hoàng thượng tức giận trách phạt, tội cũng chẳng đổ lên đầu hắn; còn nếu Hoàng thượng lựa chọn hợp tác thì lợi lộc thu được vẫn thuộc về hắn, chẳng liên quan gì đến chúng ta."
Tống Thanh Hàn khẽ gật đầu, trong lòng càng thêm phần cảnh giác với sự gian xảo của Mục Hãn Mặc.
Dọc đường không có chuyện gì đặc biệt, bọn họ cứ thế thúc ngựa đi không ngừng nghỉ, trước khi hoàng hôn buông xuống đã đến doanh trại của Mục Hãn Mặc.
Nhìn lá cờ nhiều màu tung bay ở trung tâm doanh trại, Tống Thanh Hàn mới biết thế lực mới thành lập này của Mục Hãn Mặc mang tên Đại Mục.
Lấy chính họ của mình đặt tên cho triều đại, Mục Hãn Mặc quả thật quá đỗi ngông cuồng.
Người của Đại Mục dường như đã chuẩn bị sẵn cho bọn họ, không cần Mục Hãn Mặc ra lệnh, liền tự động dẫn họ tách đoàn, đưa vào những lều đã chia sẵn để nghỉ ngơi.
Võ Đại Hổ và Tống Thanh Hàn giấu đi thân phận, tất nhiên không thể có lều riêng như các tướng lĩnh cấp cao, mà bị sắp xếp nằm cùng những nam nhân và sinh nam khác trong một gian lều tập thể.
Nghỉ ngơi chưa được bao lâu, đã có người tới mời dự tiệc. Dù chưa phải tiệc cưới chính thức, nhưng tiệc rửa bụi đường cũng được chuẩn bị chu đáo.
Mục Hãn Mặc tỏ ra vô cùng nhiệt tình, không chỉ mời hết các tướng lĩnh có tiếng tăm, mà ngay cả những người như bọn họ – vốn chỉ được coi là khách qua đường – cũng được mời dự tiệc.
Tống Thanh Hàn liếc mắt nhìn quanh một lượt, lập tức nhìn thấy ba huynh đệ sinh ba đang rải rác trong đám đông, trông hoạt bát khác hẳn dáng vẻ ở buổi đấu giá trước đây.
Tuy cậu và Võ Đại Hổ đã hóa trang, nhưng nếu đối diện trực tiếp với người quen, muốn che giấu cũng không dễ. Vì vậy, cậu khẽ cúi đầu, cúi thấp mắt, lặng lẽ đi theo sau cùng, chọn một góc tối có bóng che để ngồi.
Tiệc bắt đầu, Tống Thanh Hàn vừa lơ đãng nghe Mục Hãn Mặc nói những lời xã giao, vừa kín đáo nhìn lên thượng tịch*.
*
上席
(shàng xí): Thượng tịch
- Chỗ ngồi cao nhất trong yến tiệc, dành cho chủ tiệc hoặc khách quý, thường đặt ở vị trí trang trọng nhất.
下席
(xià xí): Hạ tịch
- Chỗ ngồi ở bậc thấp hơn, dành cho khách thường hoặc người có địa vị thấp hơn trong buổi tiệc.
Có lẽ do nhiều người cũng đang hướng mắt về chỗ ấy nên những kẻ ngồi ở đó chẳng hề bận tâm tới ánh nhìn của cậu, thần sắc vẫn thản nhiên như Mục Hãn Mặc.
Đứa con lai mà họ từng cứu không chỉ ngồi ở thượng tịch, mà còn ở vị trí rất cao, gần như ngang hàng với ba huynh đệ sinh ba.
Tống Thanh Hàn khựng người lại, nhớ đến cảnh Tiêu Diễn ngã xuống, vô thức khẽ thở dài.
Dù thế nào đi nữa, Tiêu Diễn cuối cùng vẫn cứu mạng Võ Đại Hổ. Ân oán rõ ràng, món nợ ân tình này bọn họ vẫn phải ghi nhớ.
Cậu không biết rằng, đúng vào khoảnh khắc mình thẫn thờ, đứa con lai ấy bỗng nhạy bén nhận ra điều gì đó, khẽ liếc về phía cậu. Vừa nhìn thấy gương mặt ấy, đồng tử hắn lập tức co lại, như vừa phát hiện ra chuyện động trời.
Mục Hãn Mặc nói xong, nâng chén mời mọi người cùng uống.
Khi ánh mắt lướt qua gương mặt đứa con lai, hắn theo phản xạ khựng người lại, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc. Nhưng khi hắn thuận theo tầm nhìn của đứa con lai nhìn sang, lại chẳng thấy điều gì bất thường.
Uống xong chén rượu khai tiệc, yến hội chính thức bắt đầu. Mỹ nhân của Đại Mục tự nguyện ra giữa sân múa hát, khiến đám người nước Thanh Mộc xem đến hoa mắt, khen ngợi không ngớt lời, gần như quên mất hoàn cảnh nguy hiểm của mình.
Đứa con lai vừa đặt chén xuống, liền nghe giọng Mục Hãn Mặc vang lên bên tai:
"Vừa rồi ngươi nhìn cái gì?"
Hắn khẽ nhếch khóe mày, chậm rãi ngước mắt lên, bình thản đáp:
"Chẳng nhìn gì cả."
Mục Hãn Mặc cũng đặt chén xuống, ngón tay khẽ vuốt men chén, nhẹ giọng nói:
"Từ khi Tiêu Diễn rời đi, ngươi hiếm khi để lộ cảm xúc ra ngoài. Vừa rồi rõ ràng có điều gì đó khiến ngươi chấn động, sao giờ lại giấu? Ngươi không tin ta à?"
Đứa con lai chỉ tự rót thêm một chén, giọng bình tĩnh:
"Ta có lý do gì phải tin một kẻ hại chết ca ca ta chứ? Hơn nữa, luật pháp đâu có quy định ngươi hỏi gì ta cũng đều phải trả lời."
Thấy hắn vẫn giữ thái độ xa cách, Mục Hãn Mặc chỉ cười khổ, vẫn không bỏ cuộc, hạ giọng khuyên:
"Trước khi đi, Tiêu Diễn dặn ta phải chăm sóc ngươi. Y giúp ta hoàn thành một chuyện lớn, lại là bạn nhiều năm. Dù xét về tình hay về lý, ta cũng sẽ không hại ngươi. Nếu ngươi thực sự có điều gì nghi ngờ thì cứ nói ra, ta sẽ giúp ngươi giải quyết."
Hắn tự thấy mình đã hạ giọng hết mức, ngay cả với Hòa Ninh cũng chưa từng như vậy. Nhưng đứa con lai vẫn không hề lay động, chỉ với vẻ mặt không đổi uống cạn chén, khẽ thở dài.
Yến tiệc vẫn tiếp diễn. Hòa Ninh ngồi bên, ánh mắt dường như đã bắt đầu liếc nhìn sang bên này. Mục Hãn Mặc biết bản thân khó mà tiếp tục quan tâm, đành quay lại quan tâm đến Hòa Ninh.
Tống Thanh Hàn đang mang thai, tất nhiên không uống rượu, nhưng đồ ăn của Đại Mục lại khiến cậu ăn đến mức vui vẻ hẳn lên.
Lâu rồi chưa được nếm thịt bò thịt dê tươi ngon thế này, nghĩ đến việc về sau sẽ không còn cơ hội, cậu lập tức biến thành một kẻ tham ăn, không ngừng gắp thịt vào miệng.
Võ Đại Hổ nhìn thấy vậy từ xa, mí mắt giật nhẹ, âm thầm lo cho cái dạ dày của cậu.
Vừa ăn xong phần của mình, ánh mắt Tống Thanh Hàn lại chuyển sang phần thịt bò dê trước mặt Võ Đại Hổ còn chưa đụng tới.
Chưa kịp mở miệng, bờ vai cậu đã bị ai đó vỗ khẽ. Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên sau lưng:
"Công tử, đại nhân nhà ta mời ngài."
Tống Thanh Hàn sững lại, quay đầu nhìn người nọ, khó tin chỉ tay vào mũi mình:
"Ngươi chắc là mời ta? Ta chỉ là..."
"Đúng thế, đại nhân nhà ta chính là mời ngài ạ."
Người kia như đã đoán trước cậu muốn nói gì, mỉm cười ôn hòa, giọng điệu lại mang theo khí thế không cho phép từ chối.
Tống Thanh Hàn khẽ nhíu mày, không hiểu đây là chuyện gì.
Nếu nói là Mục Hãn Mặc đã nhận ra cậu, thì sao lại có phản ứng này?
Ánh mắt cậu vô thức hướng lên trên, vừa chạm tới chỗ đứa con lai ngồi, liền khựng người lại.
Đứa con lai rời tiệc từ bao giờ, sao cậu không hay biết?
Thấy Tống Thanh Hàn còn chần chừ, nụ cười trên mặt người kia dần nhạt bớt, khẽ nhắc:
"Công tử xin mời, đừng để đại nhân phải đợi."
Tống Thanh Hàn liếc nhìn Võ Đại Hổ. Thấy hắn định bước tới, cậu khẽ lắc đầu, nhíu mày ra hiệu.
Hiện chưa rõ người mời mình là ai, nếu có nguy hiểm, Võ Đại Hổ ở ngoài còn dễ bề ứng cứu. Nếu để cả hai cùng rơi vào bẫy thì đúng là kêu trời không thấu.
Võ Đại Hổ rõ ràng hiểu điều này, chỉ là vì lo lắng nên mới muốn tới gần. Thấy Tống Thanh Hàn theo người kia đi xa, hắn lập tức lặng lẽ ẩn vào bóng tối, âm thầm bám theo phía sau.
Khi Tống Thanh Hàn đến trước một gian trướng vô cùng sang trọng, một chiếc xe lăn từ bên trong chậm rãi lăn ra.
Người trên xe nhìn cậu, khẽ cười nói:
"Quả nhiên là ngươi."