Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 296: Xây nhà
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 296 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chứng kiến cảnh này, Võ Đại Hổ cũng thầm nghĩ, may mắn làm sao Tống Thanh Hàn lúc trước đã kiên quyết giữ ý kiến của mình. Bởi lẽ, nếu để hắn chọn, e rằng hắn đã vì nghĩ đến chỗ ăn ở cho cả đại gia đình mà chọn một nơi không quá xa bờ nước nhưng lại có đất đai rộng rãi.
Thế nhưng, khoảng cách từ bờ nước một quãng so với việc ở ngay sát bờ nước, sự khác biệt lại một trời một vực.
Người thợ cảm thán xong, không chần chừ thêm nữa, lấy dụng cụ sau lưng xuống, chọn loại đất phù hợp, trộn với nước hồ rồi chậm rãi bắt tay làm gạch để dựng nhà.
Nếu là xây cho bản thân, có lẽ hắn chỉ cần nhà đất thông thường là đủ. Nhưng vì là xây cho nhà của Võ Đại Hổ nên hắn tuyệt đối sẽ không làm qua loa, bởi Võ Đại Hổ giờ đây đã là bộ mặt của nhóm người Thanh Mộc.
Quả thực, một cách vô hình, họ đã tự hình thành một "phe phái" riêng. Tuy giờ chưa bộc lộ rõ rệt, nhưng ngày tháng trôi qua, sự khác biệt và khoảng cách giữa các phe phái chắc chắn sẽ dần lộ rõ.
Giống như con người, lúc bận rộn thì chẳng ai buồn để ý chuyện người khác, nhưng một khi rảnh rỗi thì ngay cả chuyện chẳng liên quan tới mình cũng có thể bàn tán rôm rả.
Thấy ai cũng bận rộn làm việc, Tống Thanh Hàn không có gì để giúp, lại đang mang thai nên liền nói với Võ Đại Hổ một câu rồi chậm rãi đi ra ngoài.
Trước đây cậu không để tâm lắm, giờ lại thấy tò mò muốn biết hàng xóm quanh mình là ai.
Đi được chừng nửa khắc, cậu gặp một nhóm người đi tới nhanh chóng. Khi thấy cậu, bọn họ lập tức cau mày, quát lớn:
"Ai cho ngươi dẫm lên đất này? Mau cút đi!"
Tống Thanh Hàn giật mình, trên mặt không khỏi lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Chẳng lẽ trước đây cậu tiếp xúc với quá ít người Đại Mục rồi ư? Sao lần đầu đi một mình lại gặp ngay mấy kẻ ngang ngược vô cớ thế này?
Trong lòng cậu vừa khó hiểu vừa có chút bực bội, nhưng ngoài mặt vẫn giữ phép lịch sự, mỉm cười giải thích:
"Ta ở ngay sát bên các vị, chỉ muốn qua chào hỏi, sau này còn là hàng xóm của nhau. Nếu có quấy rầy, mong các vị bỏ qua..."
"Ồ, thì ra ngươi chính là phu lang của tướng quân Thanh Mộc? Trông cũng bình thường thôi mà. Mảnh đất này ngoài mặt là nhờ công lao của tướng công ngươi, nhưng sau lưng chắc ngươi cũng góp không ít công đấy nhỉ?"
Tống Thanh Hàn chưa kịp nói hết câu thì đã bị bọn chúng lạnh lùng cắt ngang.
Cậu khẽ nhíu mày, nhận ra đối phương rõ ràng có ác ý, liền âm thầm lùi lại một bước, giọng bình tĩnh:
"Các ngươi đang ám chỉ cái gì? Biết ta là thầy thuốc rồi phải không?"
Nghe vậy, mấy người kia liếc nhau, rồi phá lên cười như nghe thấy chuyện khôi hài nhất thiên hạ. Một kẻ khoanh tay, giễu cợt:
"Thầy thuốc à? Ý ngươi là loại 'chuyên trị đàn ông bất lực' ấy hả? Ha! Thảo nào Đại vương lại đặc biệt coi trọng ngươi như vậy. Thế nào, có muốn khám cho bọn ta một lượt không? Bọn ta cũng tò mò lắm, ngươi chữa kiểu gì thế..."
Nghe tới đây, Tống Thanh Hàn đã chắc chắn bọn họ không phải hạng tốt đẹp gì, bèn quay người bỏ đi ngay lập tức, bước nhanh về hướng nhà mình.
Nhưng mấy kẻ đó lại không chịu buông tha cho cậu, thậm chí còn chạy theo.
Trong lòng Tống Thanh Hàn vừa tức giận vừa hối hận. Tức giận vì bọn họ ỷ thế hiếp người, ngay cả người đang mang thai cũng không tha. Hối hận vì bản thân hiếu kỳ, lại dám đi một mình xa đến vậy.
Xem ra cậu đã được người khác che chở quá lâu đến nỗi đã quên mất đạo lý thế sự hiểm ác.
Nghe tiếng chân sau lưng càng lúc càng gần, khiến tim cậu đập thình thịch, cậu liền chạy nhanh hơn. Khi bóng dáng Võ Đại Hổ và mọi người hiện ra phía trước, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng đám người kia vẫn chưa bỏ cuộc, một tên thô lỗ tóm chặt lấy vai cậu, cả nhóm vây kín xung quanh, ánh mắt đầy nham hiểm quét từ đầu đến chân.
Võ Đại Hổ bất chợt có linh cảm xấu, ngẩng đầu nhìn về hướng Tống Thanh Hàn, thấy cậu bị bao vây thì mặt hắn liền sa sầm, vội dẫn người lao tới.
Tên cầm đầu vừa định đưa tay nâng cằm Tống Thanh Hàn lên trêu ghẹo, thì từ sau lưng đã bị một cú đánh mạnh đánh văng xuống đất.
Mấy kẻ khác thấy tình hình không ổn liền cầm nông cụ xông tới.
Tống Thanh Hàn bọn chúng không biết, nhưng Võ Đại Hổ thì ai cũng nhận ra. Hôm đó Mục Hãn Mặc đã long trọng giới thiệu về hắn, muốn quên cũng không được.
Nhưng nhận ra thì sao? Trong mắt bọn họ, người Thanh Mộc vẫn chỉ là kẻ ngoại tộc. Hơn nữa, nhiều kẻ vốn trước đây là Man Di bị bắt về đây, trong lòng vốn sẵn ghét Thanh Mộc. Vậy nên cho dù biết sẽ bị phạt, bọn chúng vẫn không kìm được mà ra tay.
Càng nghĩ càng liều lĩnh – nếu như diệt hết người chứng kiến thì ai mà biết chứ?
Thấy chiêu thức bọn chúng ra tay đều hiểm độc vô cùng, Võ Đại Hổ mắt tối sầm, không còn nương tay. Chỉ vài chiêu, hắn đã đánh ngã hết thảy, để bọn chúng lăn lộn trên đất, ôm bụng rên la, đau đến ruột gan như bị xé toạc.
Dù bị thương nặng nhưng chúng vẫn nghiến răng trừng mắt, gằn giọng:
"Ngươi dám ra tay nặng như vậy. Đúng là cậy thế hiếp người!"
Tống Thanh Hàn thấy Võ Đại Hổ tới thì bình tĩnh lại, nhưng nghe những lời đó thì càng tức giận, cậu cười lạnh:
"Là các ngươi ra tay trước! Huống chi, ở đây luật rõ ràng là kẻ mạnh có tiếng nói. Nếu thật sự là chúng ta cậy thế, thì giờ này lẽ ra đã lôi các ngươi đi đánh đòn rồi!"
Một câu này khiến cả bọn á khẩu, không nói được gì.
Võ Đại Hổ không định dễ dàng bỏ qua, liền lôi dây thừng ra, trói chặt bọn chúng lại thành một đám, sau đó đưa đầu dây cho Lư Sâm, dặn hắn cùng Hoa Liên kéo về doanh trại Đại Mục tìm người quản sự để đòi công bằng.
"Chuyện như thế này đã có lần thứ nhất thì ắt sẽ có lần thứ hai. Hôm nay Thanh Hàn may mắn trở về kịp, nhưng nếu ta không trông thấy thì sao?" - nghĩ tới cảnh bọn chúng dám ức hiếp cả người bụng mang dạ chửa, trong lòng Võ Đại Hổ càng thêm phẫn nộ.
Chỉ là hắn không định tự mình đi kiện cáo, kẻo lại đúng như lời chúng nói, bị coi là ỷ thế hiếp người. Ngược lại, đây là cơ hội tốt để hắn quan sát thái độ của người Đại Mục - nếu mấy kẻ này không bị trừng trị thích đáng, thì chứng tỏ số người bất mãn với họ không hề ít.
Tống Thanh Hàn đoán được ý nghĩ của Võ Đại Hổ, vỗ vai hắn, khẽ an ủi:
"Không sao, sau này ta sẽ không đi lung tung nữa. Với lại, ý kiến của mấy kẻ này cũng không đại diện cho thái độ của chủ nhân chúng đâu."
Cậu nhìn ra rồi – đám kia căn bản không phải nhân vật lớn lao gì mà chỉ là tay sai của một gia chủ nào đó, được phái tới dựng nhà mà thôi.