297. Chương 297: Người họ Ngũ

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 297 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thực tế cho thấy nỗi lo của Võ Đại Hổ không hề thừa thãi.
Khi Lư Sâm và Hoa Liên quay về, sắc mặt cả hai đều đăm chiêu, nhưng cố gắng kìm nén không để lộ ra ngoài.
Tống Thanh Hàn thấy vậy, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc. Hai người liếc nhau, cuối cùng Lư Sâm lên tiếng:
"Võ đại nhân, lang chủ, bọn họ... bị vị Ngũ đại nhân bên đó cứu đi rồi."
"Ngũ đại nhân?"
Tống Thanh Hàn thoáng sững lại, rồi quay sang nhìn Võ Đại Hổ, từ tốn nói:
"Xem ra ta đoán sai rồi, có chủ tất có tớ."
Rất rõ ràng, ban đầu người quản sự kia định xử phạt đám người gây rối đó, nhưng không ngờ vị "Ngũ đại nhân" này lại chen vào, khiến tình thế xoay chuyển theo một hướng chẳng hay chút nào.
Thế mới biết, địa vị của Ngũ đại nhân ở Đại Mục không hề thấp, thậm chí có thể nói là rất cao. Nếu không, y đã chẳng ngang nhiên kiêu ngạo đến thế.
Lư Sâm và Hoa Liên cúi đầu, trong mắt ẩn chứa vẻ uể oải, dường như đang tự trách mình chưa hoàn thành lời dặn.
Tống Thanh Hàn thấy thế liền an ủi:
"Không sao, bọn chúng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu. Nhất là khi có chủ nhân dung túng ở phía sau, e rằng chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ lại gặp mặt thôi."
Hôm nay coi như bọn người kia gặp may, được chủ nhân cứu đi. Nhưng lần sau vận may ấy chắc chắn sẽ kết thúc.
Võ Đại Hổ vốn tính tình khoan hậu nhưng khi chạm đến giới hạn của bản thân thì hắn tuyệt đối không mềm lòng.
Họ đến Đại Mục không phải để chịu ấm ức. Dù có ra tay trước, thậm chí chém giết rồi mới bẩm báo, e rằng Mục Hãn Mặc cũng sẽ không ý kiến gì.
Hiểu rõ điều đó, Lư Sâm và Hoa Liên khẽ gật đầu, tiếp tục cúi người sắp xếp lại những viên gạch mộc.
Người phụ trách giúp xây nhà cho Võ Đại Hổ tên là Tiểu Tứ. Toàn bộ chuyện ban sáng hắn đều thấy, nhưng vì bận rộn với công việc, nên không tiện xen vào. Giờ thấy Võ Đại Hổ đã quay lại, hắn liền hạ giọng.
"Võ đại nhân, có cần ta gọi huynh đệ đến dạy cho cái Ngũ đại nhân kia một bài học không?"
Võ Đại Hổ thoáng sững lại, liếc nhìn hắn rồi lắc đầu:
"Không cần. Nếu ta ra tay trước, chuyện vốn có lý cũng sẽ thành vô lý."
"Nhưng..." - Tiểu Tứ còn muốn nói, nhưng khi bắt gặp ánh mắt kiên quyết của Võ Đại Hổ, lời đến miệng lại nghẹn lại.
Hắn chỉ đến giúp, chứ không phải để gây thêm rắc rối. Võ Đại Hổ đã không muốn thì hắn cũng không nên cưỡng ép. Chỉ cần âm thầm tìm người canh chừng, nếu đám người kia dám làm quá thì đừng trách bọn hắn thủ đoạn độc ác!
Bọn họ đều là những hán tử vừa rời chiến trường, sát khí trong xương cốt còn chưa tan. Chuyện chém giết đối với họ mà nói vốn chẳng có gì lạ.
Sau một ngày vất vả, cuối cùng những viên gạch mộc cũng đã được làm xong. Chỉ cần để một đêm chờ định hình, ngày mai liền có thể sử dụng.
Về chỗ cất gạch, bọn họ cũng không dại gì đặt bừa trên đất. Vì nếu làm vậy, sáng hôm sau chắc chắn sẽ không còn lấy một viên.
Cuối cùng, mọi người chọn một khoảng đất khuất sau sườn dốc, giấu gạch vào đó rồi phủ lên ít cành cây khô, thoạt nhìn qua thì không có gì bất thường.
Xong việc, Võ Đại Hổ mời Tiểu Tứ sang lều ăn cơm. Nhưng Tiểu Tứ vẫn còn canh cánh chuyện người Đại Mục khiêu khích nên ngượng ngùng từ chối rồi vội vã rời đi.
Võ Đại Hổ và người nhà tới bếp lấy ít thịt bò và thịt dê, lại lấy nồi đồng mang từ Thanh Mộc ra, cả nhà quây quần ăn lẩu vui vẻ.
Đáng tiếc, bữa cơm còn chưa ăn xong, ngoài lều đã có kẻ không mời mà đến.
"Ngươi chính là Võ đại nhân trong truyền thuyết?"
Người đứng ngoài cao lớn như gấu, giọng trầm khàn vọng ra từ lồng ngực, nghe ồm ồm, nặng nề.
Ánh mắt y sắc bén, khí thế bức người.
Võ Đại Hổ nhíu mày, đứng dậy ôm quyền:
"Tại hạ chính là Võ Đại Hổ. Không biết vị huynh đài đây là..."
Thấy hắn thừa nhận, người kia liền cười khẩy mấy tiếng, đưa tay chỉ ra phía sau mình rồi tùy ý nói:
"Ta cũng họ Ngũ, nhưng là Ngũ có bộ nhân*. Nghe nói sáng nay gia nhân nhà ta vô tình va chạm với Võ đại nhân, nên ta đặc biệt đưa bọn họ đến đây để tạ tội."
*
(Wǔ) – Họ của Đại Hổ và
(Wǔ) – Họ của Ngũ đại nhân đồng âm, chỉ khác chữ viết. Nên nhân vật nói là "cũng" ở đây có thể là đang chơi chữ đồng âm.
Đám người ban sáng hống hách giờ cúi đầu rụt cổ, vừa nghe xong, lập tức đồng thanh:
"Xin lỗi Võ đại nhân! Võ đại nhân đại lượng, xin bỏ qua cho chúng ta!"
Ánh mắt Võ Đại Hổ chợt trầm xuống, trong lòng thầm nghĩ vị Ngũ đại nhân này tuy bề ngoài có vẻ thô kệch, nhưng có thể nghĩ đến chuyện tự mình mang người đến tạ lỗi, cũng coi như là người có tâm cơ, biết suy nghĩ. Dù sao, nếu bây giờ hắn bỏ qua chuyện này, sau này muốn tìm bọn họ gây khó dễ thì e rằng sẽ không dễ dàng. Nhưng nếu không bỏ qua, cái tiếng là người thích chèn ép người khác rốt cuộc vẫn sẽ rơi xuống đầu hắn...
Nghĩ thế, hắn giọng lạnh lùng:
"Chuyện hôm nay tính chất vốn không nhẹ, nếu ta dễ dàng tha thứ cho các ngươi thì dù về công hay về tư đều không hợp lý. Nhưng nể tình Ngũ đại nhân tự mình dẫn các ngươi đến đây tạ lỗi, mỗi người chịu năm mươi trượng, thì chuyện này coi như bỏ qua.'"
Ngũ đại nhân nghe vậy thì khóe mắt hơi giật, rồi cười ha hả:
"Năm mươi trượng liệu có nặng quá không? Dù sao cũng chưa gây ra hậu quả gì, không bằng cho họ về đóng cửa tự kiểm điểm, nghĩ thông suốt thì lại ra ngoài làm việc?"
Võ Đại Hổ bình tĩnh, không lùi một bước nào:
"Ngũ đại nhân nói vậy là sai rồi. Bề ngoài tuy chưa gây ra thương tổn gì, nhưng phu lang của ta vừa phải chạy một đoạn, lại bị kinh hãi, nếu động thai khí thì không thể bù đắp nổi. Chẳng lẽ như thế không tính là gây ra hậu quả sao?"
Hai ánh mắt chạm nhau, trong khoảnh khắc đó như có lửa bùng lên.
Ngũ đại nhân thu lại nụ cười, giọng trầm xuống:
"Võ đại nhân định không cho ta mặt mũi?"
Không khí chùng xuống, căng thẳng hơn. Mọi người đều nhìn Võ Đại Hổ, chờ hắn trả lời. Nhưng hắn vẫn ung dung, đáp lại ngay:
"Chuyện này không liên quan đến mặt mũi ai, ta chỉ nói theo lẽ phải mà thôi. Không bằng Ngũ đại nhân nể mặt ta, giao bọn chúng lại cho ta xử lý?"
Ngũ đại nhân nghe thế, sắc mặt càng khó coi. Y cười lạnh:
"Được! Ngươi muốn thì ta cho. Chỉ mong lần sau các ngươi đừng tùy tiện giẫm vào đất của ta nữa!"
Nói rồi, y vung tay bỏ đi.
Tống Thanh Hàn khẽ sững lại, nhìn bóng lưng Ngũ đại nhân, trong lòng chợt mơ hồ không rõ y là cố tình tìm cớ gây chuyện, hay quả thực tính tình hiếu thắng, coi lãnh địa của mình là bất khả xâm phạm.
Nếu theo lời y thì người sai trước phải là mình, bởi chính cậu đã lỡ bước vào đất của Ngũ đại nhân. Theo lý lẽ "công bằng" của Võ Đại Hổ, Tống Thanh Hàn cũng nên có lời giải thích.
Võ Đại Hổ rõ ràng cũng hiểu điều này. Nhưng hắn biết Ngũ đại nhân tuyệt không phải thuận miệng mà nói, mà là ngay từ đầu đã sắp đặt thành một cái bẫy, mới có thể từng bước ép họ vào đường cùng.