Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 298: Rạn nứt
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 298 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chờ vị Ngũ đại nhân kia rời đi hẳn, Võ Đại Hổ lập tức ra lệnh cho người giữ đám gây rối lại, mỗi tên bị đánh năm mươi trượng. Đến khi chúng chỉ còn thoi thóp, hắn mới sai người đưa thẳng đến doanh trướng của Ngũ đại nhân nọ.
Đáng tiếc, Ngũ đại nhân kia vẫn quyết giữ thái độ giận dỗi, thậm chí không chịu gặp mặt Võ Đại Hổ, mặc hắn đứng ngoài nói hết mọi chuyện.
Võ Đại Hổ ngược lại chẳng bận tâm, dù sao lời cần nói hắn đã nói hết. Đối phương có phản ứng hay không là chuyện của họ, hắn không quản được cũng chẳng muốn quản, vốn dĩ sau này cũng không định kết giao thêm gì.
Họ nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy, nhưng đến ngày hôm sau, khi Mục Hãn Mặc chủ động đến hỏi thăm về chuyện hôm qua, họ mới biết thân phận của Ngũ đại nhân kia không hề tầm thường.
Nghe xong tóm tắt sự việc, Mục Hãn Mặc khẽ cười khổ, giải thích:
"Ngũ Khắc là đại tướng đã theo ta từ lâu. Y tính tình ngông cuồng, bất kham nhưng lại vô cùng trung thành, năng lực cầm binh tác chiến cũng cực kỳ giỏi, vì vậy uy tín trong quân doanh rất cao. Tất nhiên ta nói vậy không có ý gì khác, các ngươi cứ việc đối xử với y như mình thấy, chỉ là..."
"Nếu thực sự làm lớn chuyện, ta sẽ không thiên vị bất cứ bên nào nhưng cũng sẽ không điều tra đến cùng. Khả năng lớn nhất là hai bên mỗi bên chịu năm mươi trượng cho xong chuyện. Về việc này, tốt nhất các ngươi nên chuẩn bị tâm lý trước."
Võ Đại Hổ và Tống Thanh Hàn đưa mắt nhìn nhau, trong lòng thầm cảm kích việc Mục Hãn Mặc đích thân đến nói những lời này. Dù sao hắn cũng là một vị quân vương, tuy chưa bận rộn đến mức không có thời gian, nhưng những việc vặt vãnh như thế này hoàn toàn có thể giao cho thuộc hạ. Vậy mà hắn lại tự mình đến, điều đó đủ cho thấy thái độ ưu ái dành cho họ.
Chờ Mục Hãn Mặc rời đi, Võ Đại Hổ suy nghĩ một lát rồi dặn dò Hoa Liên cùng những người khác:
"Từ nay về sau, ra ngoài cố gắng đừng đi một mình, chỗ vắng vẻ cũng không được bén mảng tới, còn khu vực của Ngũ đại nhân kia thì tuyệt đối không được đặt chân nửa bước."
Hoa Liên và mọi người tuy không hiểu rõ mức độ nghiêm trọng, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Dặn dò xong xuôi, Tiểu Tứ vừa lúc đi tới, cả đoàn lại cùng nhau đi về phía hồ.
Khi đến chỗ hôm qua giấu gạch, bọn họ kinh ngạc phát hiện cành cây che phủ đã bị vén lên, còn số gạch bên dưới thì biến mất sạch sẽ không còn một viên.
Võ Đại Hổ vô thức quay sang nhìn Tiểu Tứ, hắn vội vàng xua tay:
"Tối qua ta không hề đến đó. Ta nghi là bị đám người hôm qua trộm mất..."
Tống Thanh Hàn bật cười, thay Tiểu Tứ giải thích:
"Hắn không nghi ngươi lấy đâu, mà là muốn hỏi ngươi có thể đi cùng chúng ta tìm số gạch ấy không."
Nhiều gạch như thế, dù có dọn đi cũng phải mất một khoảng thời gian đáng kể, tuyệt đối không thể tự dưng biến mất. Huống hồ lúc này đang là thời điểm cần dùng gạch nhất, người lấy gạch đi thì khả năng lớn nhất là đem về xây dựng cho mình. Vì thế, chỉ cần đi một vòng là về cơ bản cũng có thể đoán ra thủ phạm.
Nhưng lạ ở chỗ, sao lại có người biết được bọn họ giấu gạch tại nơi đó?
Người từng qua khu vực này ngoài bọn họ thì chỉ có phe Ngũ Khắc. Chẳng lẽ đúng như Tiểu Tứ nói, là do Ngũ Khắc ghi hận trong lòng mà cố ý trả đũa?
Thế nhưng, thủ đoạn thô thiển như vậy lại không giống tác phong lão luyện của Ngũ Khắc chút nào.
Huống hồ, hôm qua mới xảy ra xung đột, hôm nay lại xảy ra chuyện này, chẳng phải quá rõ ràng, như muốn người khác lập tức đoán ra bọn họ sao?
Dù nghĩ thế nào đi nữa, chân tướng vẫn cần tự mình đi tìm.
Họ chia làm hai nhóm: Võ Đại Hổ, Tống Thanh Hàn cùng Tiểu Tứ một nhóm; Hoa Liên, Lư Sâm và Nguyên Văn Hiên một nhóm, đi về hai hướng đối lập để tìm dấu vết của số gạch.
Tiểu Tứ vốn định đi thẳng đến khu vực của Ngũ Khắc, nhưng Võ Đại Hổ nhớ rõ lời đe dọa hôm qua của Ngũ Khắc nên đã từ chối, cố ý bỏ qua nơi đó để tìm kiếm ở khu vực kế tiếp.
Lần này họ rất thận trọng, hễ gặp ai liền nói rõ mục đích, thế nên không còn xảy ra cảnh khó chịu như lần trước.
Hóa ra không phải ai cũng giống Ngũ Khắc, hẹp hòi và khó ở chung.
Đến lúc gặp lại nhóm Hoa Liên thì phát hiện đối phương cũng chẳng thu hoạch được gì.
Khu lân cận đều đã lục soát qua, muốn tiếp tục tìm thì chỉ có thể đi xa hơn nữa, nhưng như thế sẽ tiêu tốn quá nhiều thời gian và sức lực.
Tiểu Tứ len lén nhìn Võ Đại Hổ, dè dặt đề nghị:
"Võ đại nhân, còn một chỗ chúng ta chưa tới..."
Võ Đại Hổ biết hắn nói đến nơi nào, khẽ thở dài, gật đầu:
"Đi thôi, đến chỗ Ngũ Khắc xem thử."
Khi họ đặt chân vào khu vực của Ngũ Khắc, chưa đi bao xa đã thấy một đám người lạ mặt mồ hôi đầm đìa đang xây nhà, trên tay họ cầm chính là số gạch hôm qua bọn họ đã làm ra.
Mắt Tiểu Tứ sáng rực, lập tức xông lên quát:
"Các ngươi làm gì vậy? Đó là gạch của chúng ta mà!"
Đám người kia thấy có kẻ lạ tới, liền hống hách phất tay:
"Cút ngay! Đây có phải chỗ các ngươi muốn đến là đến sao? Dám nói gạch của người ta là của các ngươi, chán sống rồi hả?"
Tiểu Tứ còn định cãi, nhưng Võ Đại Hổ đã đưa tay ngăn lại, bình tĩnh hỏi:
"Số gạch này quả thật do chúng ta làm ra hôm qua, các ngươi lấy từ đâu ra?"
Có lẽ khí thế của Võ Đại Hổ khiến bọn chúng chùn bước, cả đám đưa mắt nhìn nhau rồi thành thật đáp:
"Biết đâu được? Khi chúng ta tới thì đã thấy gạch ở đây sẵn rồi, không phải của chúng ta thì là của ai?"
Võ Đại Hổ thoáng ngẩn người, chợt cảm thấy nhức đầu.
Đúng là một vụ việc không có manh mối rõ ràng. Họ có thể chứng minh gạch là do mình làm, nhưng không thể chứng minh chính những người này đã trộm.
Bởi nếu bọn họ không nói dối, thì kẻ làm chuyện đó hẳn là người khác.
Thấy Võ Đại Hổ im lặng, mấy người kia cầm gạch trên tay, lúng túng hỏi:
"Vậy chúng ta còn xây nữa hay không?"
Hôm qua đến đây vốn chẳng phải bọn họ, nên sáng nay vừa thấy gạch liền mặc nhiên dùng. Nhưng giờ nghe Võ Đại Hổ nói thế, họ mới nhận ra hóa ra mình đã dùng nhầm.
Tiểu Tứ phẫn nộ quát:
"Đương nhiên là không xây! Đó là số gạch chúng ta cực khổ cả ngày mới làm xong! Các ngươi muốn dùng là dùng sao, coi chúng ta ra gì? Chúng ta phải đòi lại công bằng!"
Đám kia lập tức hoảng hốt, dù sao hôm qua cảnh tượng đám gây rối bị phạt bọn họ đều tận mắt chứng kiến. Nếu hôm nay để Võ Đại Hổ truy cứu, chẳng phải tai họa sẽ rơi xuống đầu họ sao?
"Ồ? Lại muốn đòi công bằng gì nữa đây?" - Giọng Ngũ Khắc chợt vang lên từ phía sau.
Thấy dáng vẻ run sợ của kẻ đứng sau lưng y, Võ Đại Hổ và những người khác liền hiểu ra, hẳn đã có kẻ đi mật báo, cố tình mời chính chủ ra đối chất với họ.