303. Chương 303: Sư phụ của Tiểu Thạch Đầu

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 303: Sư phụ của Tiểu Thạch Đầu

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 303 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Võ Đại Hổ đối với những ý tưởng kỳ quặc của Tống Thanh Hàn thì chỉ còn biết dở khóc dở cười, đành để cậu ấy tùy ý bày trò, thậm chí còn chủ động làm quân sư, chọn ra mấy vị tướng lĩnh thích hợp trong quân doanh để dạy dỗ Tiểu Thạch Đầu.
Lúc đầu, các tướng lĩnh ấy nghe Tống Thanh Hàn nhờ cậy, cứ ngỡ là tìm thầy cho Nguyên Văn Hiên nên chẳng nghĩ nhiều mà lập tức gật đầu đồng ý. Với tuổi của Nguyên Văn Hiên, giờ mới học võ thì hơi muộn, nhưng xương cốt đã định hình nên cũng không sợ va chạm làm Tống Thanh Hàn hay Võ Đại Hổ đau lòng.
Kết quả, khi đến chỗ Võ Đại Hổ, được Tống Thanh Hàn dẫn vào phòng của Tiểu Thạch Đầu và Văn Hiên, họ mới vỡ lẽ rằng mình đã đoán sai hoàn toàn.
Tống Thanh Hàn nghiêm túc chỉ tay vào Tiểu Thạch Đầu:
"Chính là nó. Thầy cứ thoải mái dạy dỗ, không cần nương tay. Thế nào tốt cho nó thì cứ làm."
Tiểu Thạch Đầu trừng mắt nhìn Tống Thanh Hàn, rồi lại ngước lên nhìn gã đại hán thô kệch trước mặt. Không biết có phải nghĩ rằng mình sắp bị bán đi hay không, nhóc bỗng bặm môi, òa một tiếng khóc lớn.
Cậu còn chưa kịp phản ứng, gã đại hán kia đã đỏ mặt, vội vàng tiến lên dỗ dành, nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu Thạch Đầu. Thấy nhóc vừa khóc vừa nấc, ánh mắt hắn cũng mềm nhũn, giọng nói dịu hẳn đi:
"Đứa trẻ còn nhỏ thế này học võ làm gì... ít nhất cũng phải đợi đến khi nó biết chạy nhảy đã chứ..."
Thấy ánh mắt Tống Thanh Hàn càng lúc càng nghiêm nghị, gã lập tức cảm thấy sau lưng lạnh toát, đành nuốt lời không dám nói thêm.
Tống Thanh Hàn cúi xuống nhìn Tiểu Thạch Đầu đang khóc, suy nghĩ một lát, liền lấy khăn tay lau nước mắt cho nhóc, rồi lại từ tay áo lấy ra một viên kẹo, chạm nhẹ vào môi nhóc con. Thấy hai mắt nhóc sáng bừng, cậu bèn đặt viên kẹo vào tay Nguyên Văn Hiên, dặn dò:
"Nếu đệ đệ ngoan ngoãn, nghe lời thì cho nó liếm một cái, không ngoan thì đừng cho, hiểu chưa?"
Toàn bộ ánh mắt của Tiểu Thạch Đầu đều dán chặt vào viên kẹo, cái lưỡi hồng hồng thè ra đầy vẻ chờ mong, nước miếng tí tách nhỏ xuống chiếc khăn cậu may cho, may mà không làm bẩn quần áo.
Người được mời đến dạy Tiểu Thạch Đầu tên là Thạch Tam, vốn là con út trong nhà, chưa từng có kinh nghiệm chăm sóc em nhỏ. Lúc này, nhìn dáng vẻ thèm thuồng đáng yêu của Tiểu Thạch Đầu, hắn chẳng thấy ghê sợ mà còn cảm thấy mềm lòng không chịu nổi, hận không thể giật viên kẹo trong tay Nguyên Văn Hiên nhét thẳng vào miệng nhóc cho nhóc tha hồ liếm mút.
Nguyên Văn Hiên thì đã miễn nhiễm với sự đáng yêu của Tiểu Thạch Đầu từ lâu, dù sao ngày nào cũng ở chung, nhìn nhiều rồi cũng thành quen. Trong lòng nó, lời của Tống Thanh Hàn chẳng khác gì thánh chỉ, cho dù Tiểu Thạch Đầu có khóc lóc cầu xin, nó cũng sẽ không mềm lòng.
Huống hồ, Tiểu Thạch Đầu rõ ràng biết việc khóc lóc với Nguyên Văn Hiên chẳng có tác dụng, nên chỉ ngó chằm chằm viên kẹo, miệng líu ríu như đang "mặc cả".
Sau khi Tống Thanh Hàn rời đi, Nguyên Văn Hiên gật đầu với Thạch Tam, trầm giọng nhắc nhở:
"Thầy có thể bắt đầu được rồi ạ."
Thạch Tam giật mình tỉnh táo, cố dằn lòng, nghiêm mặt dạy dỗ:
"Nghe đây, tiểu tử! Học võ quan trọng nhất là chính khí, ngồi phải có dáng ngồi, đứng phải có dáng đứng, bò... bò cũng phải có..."
Tiểu Thạch Đầu nghe vậy liền như một con ngựa con, vui vẻ bò loạn trên giường. Nguyên Văn Hiên bất đắc dĩ ho một tiếng, nhỏ giọng nhắc nhở:
"Thầy ơi, tốt nhất là nên trực tiếp dạy bằng hành động. Đệ đệ còn nhỏ, nghe không hiểu đâu ạ."
Thạch Tam bật cười đầy ngượng ngập. Đến Nguyên Văn Hiên còn hiểu lý này, mình sao lại bị sự đáng yêu kia che mắt chứ? Nghĩ vậy, hắn lấy lại bình tĩnh, nghiêm trang bế Tiểu Thạch Đầu đặt ngồi ngay ngắn, nắm lấy bàn tay bé xíu của nhóc, kiên nhẫn uốn nắn từng động tác.
Ban đầu Tiểu Thạch Đầu còn tưởng hắn đang chơi cùng mình, vừa làm vừa cười khanh khách. Nhưng một lát sau đã bắt đầu mất kiên nhẫn, xoắn vặn người trốn tránh.
Thạch Tam lúng túng không biết xử lý thế nào, tay cũng lơi ra. May là Nguyên Văn Hiên kịp thời đưa viên kẹo ra trước mặt. Tiểu Thạch Đầu lập tức thôi giãy giụa, ngoan ngoãn gật đầu ra hiệu với thầy như muốn nói:
"Có thể tiếp tục được rồi ạ."
Thạch Tam vừa buồn cười vừa bất lực, nhưng vẫn tiếp tục dạy.
Không ngờ chưa được bao lâu, hắn lại phát hiện bàn tay mình nặng dần. Ngẩng đầu lên thì thấy Tiểu Thạch Đầu đã nhắm mắt ngủ khò khò.
Nguyên Văn Hiên nhìn cảnh đó, chỉ có thể thở dài, rồi ôm đệ đệ đặt xuống giường:
"Hôm nay đến đây thôi, đa tạ thầy."
Thạch Tam ngượng ngùng rời đi, trong đầu cứ tua đi tua lại cảnh vừa rồi. Càng nghĩ, hắn càng thấy mình biểu hiện còn tệ hơn cả lúc mới vào quân. Hắn hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Nhưng Thạch Tam không phải kẻ dễ bỏ cuộc, ngược lại còn càng thất bại càng hăng hái. Về đến lều, hắn lập tức viết hẳn một kế hoạch dạy võ dày kín cả một tờ giấy cho Tiểu Thạch Đầu, từ khi còn bé cho đến tận lúc trưởng thành.
Dĩ nhiên, những việc này Tống Thanh Hàn đều không hề hay biết. Thạch Tam cũng không ngờ rằng, mọi động tác vừa nãy hắn dạy, Nguyên Văn Hiên đã nhớ kỹ không sót một chiêu nào. Lúc ngồi trên xe rảnh rỗi, Văn Hiên liền nắm tay Tiểu Thạch Đầu, lặp đi lặp lại từng động tác.
Tiểu Thạch Đầu chẳng hiểu gì, nhưng lại rất hăng hái, vừa múa vừa "Hô hô ha hây" phụ họa, khiến Tống Thanh Hàn kinh ngạc. Cậu lập tức vén rèm, gọi Võ Đại Hổ lại cùng xem, rồi đắc ý nói:
"Thấy chưa, ta nói đâu có sai? Giáo dục là phải bắt đầu từ khi còn nhỏ. Đợi đến lúc bọn trẻ nhà khác mới bắt đầu học võ, thì Tiểu Thạch Đầu nhà chúng ta biết đâu đã lợi hại hơn cả thầy rồi cũng nên."
Võ Đại Hổ lần đầu phát hiện Tống Thanh Hàn còn có một mặt lạc quan mù quáng đến vậy, ánh mắt thoáng hiện lên ý cười lạ lùng, nhưng trên mặt vẫn giữ vững vẻ bình thản, thuận miệng tán thưởng:
"Lợi hại thật đấy!"