Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 304: Thành Tinh Nguyệt
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 304 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa tập quyền xong, Nguyên Văn Hiên ngẩng đầu nhìn về phía Tống Thanh Hàn và Võ Đại Hổ, lấy ra một viên kẹo từ trong túi, đưa cho Tiểu Thạch Đầu. Thấy thằng bé mút kẹo ngon lành, ánh mắt nó không giấu được vẻ dịu dàng, mỉm cười.
Có điều, nó cũng không để Tiểu Thạch Đầu mút lâu, chỉ khoảng mười cái đã rút kẹo lại. Thấy nhóc nhíu mày, nó liền nghiêm mặt dạy bảo:
"Sư phụ bảo không được ăn nhiều, ăn nhiều sẽ rụng hết răng đó nha!"
Tiểu Thạch Đầu dù không hiểu rõ lời nói ấy nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, bắt chước theo:
"Rụng! Rụng hết!"
Nói xong, thằng bé lại há miệng thật to, vẻ mong chờ Nguyên Văn Hiên thấy mình ngoan mà cho thêm một viên kẹo nữa.
Dáng vẻ ngây thơ ấy khiến mọi người xung quanh bật cười. Chẳng mấy chốc, cả không gian tràn ngập tiếng cười sảng khoái, theo gió bay xa.
Có Tiểu Thạch Đầu bên cạnh pha trò, Tống Thanh Hàn thấy quãng đường chẳng hề gian nan chút nào, trái lại, như mới chớp mắt đã đặt chân tới Thành Tinh Nguyệt.
Tên gọi của thành này khá đơn giản, chỉ vì nơi đây đêm nào cũng có cảnh sắc tuyệt đẹp. Chỉ cần trời không mưa, gần như đêm nào cũng có thể thấy cảnh trăng sáng sao vây, đẹp đến nao lòng.
So với Thành Bán Nguyệt, Thành Tinh Nguyệt nhỏ bé và có phần xập xệ hơn nhiều. Tuy nhiên, nơi đây lại "nhỏ nhưng đủ đầy", mọi thứ cần mua đều có thể tìm thấy.
Tống Thanh Hàn nhớ đến bộ dao giải phẫu của mình đã dùng lâu ngày, gần như hỏng hết, bèn đi thẳng tới lò rèn.
Ban đầu, cậu định như lần trước, chỉ miêu tả để thợ rèn hiểu mình muốn làm gì. Nào ngờ, đối phương nghe xong vẫn mù mờ như người đi trong sương, rõ ràng không phải thợ rèn nào cũng khéo hiểu ý người như vị thợ rèn ở trấn nhỏ lần trước.
May thay, Tống Thanh Hàn luôn mang theo dao bên người. Cậu lấy bọc đồ từ xe ngựa, đem bộ dao ra đặt trước mặt thợ rèn. Vừa thấy, mắt người nọ lập tức sáng lên, nâng dao lên tỉ mỉ quan sát, vừa nhìn vừa tán thưởng:
"Thật sự quá tinh xảo! Đây nhất định là tác phẩm của thợ rèn bậc nhất ở Thanh Mộc. Lưỡi dao này... thật sự quá đẹp... quá hoàn mỹ..."
Thấy bọn họ vừa nhìn đã đoán đúng mình là người từ Thanh Mộc đến, Tống Thanh Hàn cũng không lấy làm lạ. Chỉ là câu "thợ rèn bậc nhất" kia, cậu không hoàn toàn đồng ý. Song cũng không tiện nói ra, sợ làm mất lòng người trước mắt.
Nếu để ông ta biết, đây chẳng qua chỉ là vật mà một thợ rèn bình thường ở Thanh Mộc rèn ra, e là một khi không làm lại được, người ta sẽ còn thấy tự ti thêm nữa.
Thợ rèn càng xem càng nhập tâm, vậy mà không hề hỏi về giá cả hay hẹn ngày giao hàng, đã lập tức vung búa lên rèn luôn.
Tống Thanh Hàn nghĩ thầm, nếu thuận lợi thì có lẽ hôm nay đã có thể lấy về. Nghĩ vậy, cậu liền không hỏi thêm, chỉ gật đầu với Võ Đại Hổ:
"Chúng ta đi mua thứ khác trước, lát nữa sẽ quay lại chỗ ông."
Võ Đại Hổ tất nhiên không dị nghị, lập tức dẫn bọn họ vào trung tâm thành, thong dong nếm thử đủ món ăn vặt nơi này.
Có điều, xét về độ phong phú thì đồ ăn vặt ở Thanh Mộc vẫn hơn hẳn. Nơi ấy đất rộng sản nhiều, nguyên liệu phong phú, tự nhiên món ăn cũng đa dạng hơn.
Mặc dù phần lớn thức ăn vặt đều không có gia vị, nhưng chỉ nói riêng về nguyên liệu thì cũng đã cao hơn Thành Tinh Nguyệt mấy bậc.
Ngược lại, ở đây lại có nhiều sản phẩm từ sữa một cách bất ngờ. Đối với Tiểu Thạch Đầu mà nói thì đây là tin mừng, cuối cùng cũng có thể vừa nhìn vừa ăn, không phải chỉ được nhìn mà không được chạm vào nữa rồi.
Đã có sữa bán thì tất nhiên cũng sẽ có bò sữa và dê. Bởi vậy, khi Tống Thanh Hàn thấy bò sữa, dê trên đường, cậu cũng không lấy làm lạ.
Tiểu Thạch Đầu tuy đã gần cai sữa, nhưng theo kiến thức của cậu, uống thêm sữa chẳng có hại gì, thậm chí so với những đứa bé đồng trang lứa thì Tiểu Thạch Đầu còn cứng cáp hơn nhiều.
Bởi vậy, Tống Thanh Hàn không ngần ngại mua ngay một con bò sữa. Dê tuy tốt, nhưng ít sữa hơn, nếu là bò sữa thì đủ dùng cho cả nhà.
Mua xong họ không dắt đi ngay. Dù sao, dẫn bò theo thì khó mà tiếp tục mua sắm, lỡ đâu nó phá phách, lại phải mất công dọn dẹp.
Sau khi mua thêm gạo, bột mì, vải vóc, lúc quay lại đi ngang lò rèn, Tống Thanh Hàn muốn xem tiến độ làm dao giải phẫu, bèn bước vào.
Ai ngờ, thợ rèn kia lại ngồi bệt dưới đất, mắt thất thần nhìn vào khoảng không, miệng lẩm bẩm không ngừng:
"Mất rồi... mất hết cả rồi..."
Tống Thanh Hàn cảnh giác nhìn quanh, chẳng thấy bóng dáng bộ dao giải phẫu đâu, liền cau mày hỏi:
"Ông chủ, dao của ta đâu rồi?"
Thợ rèn nghe tiếng cậu thì run bắn lên, ngẩng đầu nhìn cậu với ánh mắt phức tạp, vừa oán hận, vừa áy náy, lại xen lẫn cả đau buồn.
"Vừa rồi có kẻ đến cướp mất... Hắn nói ngươi trộm của nhà hắn. Chẳng lẽ... chẳng lẽ thật sự là do ngươi trộm sao?"
Ông ta vừa nói vừa nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Tống Thanh Hàn. Cậu mặc áo vải không quá sang trọng, nhưng cũng chẳng kém cạnh gì, điều này khiến ông ta khó lòng xác định.
Trong mắt ông ta, người sở hữu bộ dao kia tất nhiên phải mang thân phận cao quý. Nhưng nhìn Tống Thanh Hàn lúc này, giàu cũng đúng mà nghèo cũng không sai, thật khiến ông ta do dự chẳng biết nghiêng về bên nào.
Nếu Tống Thanh Hàn trông thật giàu, ông ta tất sẽ tin kẻ kia vu khống. Nếu cậu trông thật nghèo, ông ta đã báo quan bắt đi từ sớm. Nhưng Tống Thanh Hàn lại ở vào thế lưng chừng, khiến ông ta hiện tại chẳng biết phải làm gì...
Tống Thanh Hàn nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ông ta, nhướng mày, bật cười giận dữ:
"Ồ? Vật ta giao cho ông, lại bị người ta cướp mất ngay trong tay ông. Ta còn chưa nói gì mà ông đã vội đổ tội cho ta trước rồi sao?"
Thợ rèn chột dạ, cúi đầu làm thinh.
Thấy ông ta im lặng, Tống Thanh Hàn cũng không buồn so đo thêm, xoay người nói:
"Đã vậy thì chuyện này cứ giao cho quan phủ giải quyết. Ông nói bị cướp thì là bị cướp sao? Ai biết có phải do ông nổi lòng tham, muốn chiếm lấy đồ của ta hay không chứ?"
Cậu vừa dứt lời, mới bước được một bước, liền thấy dưới chân có lực kéo lại.
Cúi xuống, Tống Thanh Hàn thấy thợ rèn đang ôm chặt lấy chân mình, đôi mắt mở to, giọng nói quái gở:
"Sao? Bị ta vạch trần nên thẹn quá hóa giận, muốn giết người diệt khẩu ư?"
Đúng lúc này, bên ngoài đã nghe được động tĩnh. Võ Đại Hổ sải bước đi vào, chưa đợi thợ rèn kịp phản ứng đã vỗ mạnh một cái vào gáy ông ta. Ông ta kêu đau, buông chân Tống Thanh Hàn ra. Võ Đại Hổ ngay lập tức tiến lên, chắn trước người cậu, cau mày hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"