306. Chương 306: Xe Ngựa Biến Mất

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 306 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng như dự đoán, khi bọn họ quay lại chỗ đậu xe ngựa ban nãy liền phát hiện ba con ngựa mà họ mang theo đã biến mất tăm. Ngựa của những người khác vẫn ngoan ngoãn đứng nguyên tại chỗ, chỉ riêng trước mắt bọn họ là trống rỗng, không một bóng ngựa.
Cơn gió nhẹ thổi bay những chiếc lá khô, chúng lượn lờ rồi tình cờ rơi xuống tạo thành hình dáng một gương mặt đang cười, như thể chế nhạo bọn họ.
Tống Thanh Hàn vừa buồn cười vừa bất lực. Cậu nhìn mấy món đồ trong tay mọi người, chỉ thấy đầu óc bắt đầu nhức nhối, khẽ hỏi:
"Đúng là... âm hồn bất tán. Chắc hẳn ở đây có chỗ thuê xe ngựa chứ nhỉ?"
Võ Đại Hổ thấy Lư Sâm vội vã chạy đi hỏi thăm người qua đường liền khẽ nhếch mép, nói với vẻ mặt kỳ lạ:
"Không hiểu sao ta cứ có cảm giác hắn sẽ không mang về tin tức tốt lành nào đâu."
Quả nhiên, Lư Sâm chẳng mấy chốc đã hỏi được chỗ thuê xe ngựa. Hắn quay lại ra hiệu cho bọn họ chờ tại chỗ, còn mình thì chạy đi một mình.
Ánh mắt Tống Thanh Hàn lướt nhìn xung quanh, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành, khẽ nói:
"Nếu không phải có người bám theo chúng ta suốt dọc đường thì làm sao có thể biết rõ từng bước đi tiếp theo của chúng ta đến vậy? Mọi việc cứ như có người nắm rõ từng thời điểm để ra tay như thế."
Võ Đại Hổ gật đầu, không chút biến sắc nhìn về hướng hắn cảm nhận được, nhưng nơi đó ngoài bức tường ra thì không có gì khác.
Xem ra, kẻ theo dõi bọn họ tuyệt đối là cao thủ, bằng không sao qua mặt hắn dễ dàng đến thế?
Cao thủ của Đại Mục... số lượng không phải ít ỏi nhưng cũng không quá đông đảo, nhưng Võ Đại Hổ hiểu rõ: mỗi một người đều được Mục Hãn Mặc coi trọng, bởi với tính cách trân trọng nhân tài như sinh mạng của hắn thì tuyệt đối sẽ không bỏ sót một dị sĩ nào.
Mà trong số ấy, người có thể gọi là "có thù oán" với họ, hiện tại cũng chỉ có một mình Ngũ Khắc. Chẳng lẽ người này là do Ngũ Khắc phái đến?
Xét theo lẽ thường thì có thể, giống hệt chuyện quái gở "khiêng gạch" lần trước. Nhưng cũng chính vì quá hợp lý đến mức hắn không muốn tin.
Dù sao, đám Tiểu Tứ giờ đang bận rộn xây nhà, làm gì có tâm trí để lo chuyện này. Bằng không buổi sáng cũng sẽ không thèm chào hỏi một tiếng nào như vậy.
Ngoại trừ bọn họ ra còn ai rảnh rỗi đi giở trò như vậy?
Võ Đại Hổ tạm thời chưa nghĩ ra. Khi ngẩng đầu lên thì thấy Lư Sâm đã quay lại. Hắn lắc đầu với vẻ mặt chán nản:
"Không còn xe ngựa nữa, không còn một chiếc nào. Nghe nói đều bị người ta thuê hết rồi, kẻ cầm đầu chính là một gã râu quai nón."
Chuyện đến đây thì coi như đã rõ như ban ngày, rõ ràng có người cố ý nhắm vào họ, chứ không thì sao lại hết lần này đến lần khác giở những trò kỳ quặc như vậy.
Thấy Võ Đại Hổ và Tống Thanh Hàn đều im lặng, Lư Sâm liền chủ động lên tiếng:
"Võ đại nhân, lang chủ, hay là để ta cưỡi tạm một con ngựa về trước, gọi thêm vài chiếc xe đến đón ngài và mọi người được không?"
Võ Đại Hổ thờ ơ nhướng mí mắt:
"Với tình hình này thì xem ra ngươi vừa ra ngoài chưa đi được bao xa, có lẽ đã bị tên râu quai nón kia bắt đi mất, từ đó cũng không còn tin tức gì nữa."
Lư Sâm giật mình, sắc mặt biến đổi, luống cuống hỏi:
"Vậy phải làm sao? Chẳng lẽ cứ thế mà không về sao?"
Tống Thanh Hàn nhìn Võ Đại Hổ, nói ra suy nghĩ của mình:
"Chi bằng cứ chờ đợi đối phương tự sa lưới thôi."
Tuy họ chưa rõ mục đích của kẻ kia là gì, nhưng xem ra gã cũng không có ý định làm hại người, mà chỉ muốn trêu chọc, nhìn bọn họ tức giận và bối rối mà thôi.
Giờ họ phải mắc bẫy hoặc chờ cho đối phương chơi chán rồi buộc phải lộ mặt, không thì sao thỏa mãn được cái thú vui bệnh hoạn ấy?
Nghĩ vậy, Võ Đại Hổ gật đầu, xoay người bước về phía tửu lâu lớn nhất ở Thành Tinh Nguyệt, nói:
"Trước tiên cứ ở đây một đêm, có gì thì ngày mai tính. Họ không thể ngày nào cũng đi thuê hết xe ngựa, cũng chẳng có khả năng mua sạch từng đàn bò, đàn dê đâu. Còn thợ rèn, dù có vụng về đến đâu, chỉ cần cho mười ngày nửa tháng cũng rèn được bộ dao mổ kia thôi."
Huống chi, trong túi của Nguyên Văn Hiên còn có một bộ dao dự phòng, nếu thật sự có chuyện bất ngờ xảy ra, cũng có thể dùng để cấp cứu.
Lời Võ Đại Hổ như có một sức mạnh trấn an. Hắn vừa dứt lời, Hoa Liên cùng những người khác lập tức bình tĩnh lại, trên mặt không còn chút bất mãn nào.
Dù sao thì ở đâu cũng là ở, chỉ cần Võ Đại Hổ và Tống Thanh Hàn không bận tâm, bọn họ thì còn gì để mà so đo nữa.
Chưởng quầy của tửu lâu thấy một đoàn khách đông như vậy, cười tươi rói, chủ động bước ra đón tiếp:
"Các vị khách quan là muốn dùng cơm hay muốn thuê phòng ạ?"
Võ Đại Hổ đặt một thỏi vàng lên quầy, thấy đôi mắt chưởng quầy sáng rực lên, hắn nói khẽ:
"Ăn cũng cần, ở cũng cần. Chúng ta ở bao lâu còn tùy tâm trạng. Nếu không đủ thì sẽ đưa thêm, nếu thừa thì ông cứ giữ lấy."
Nghe tới câu "chúng ta ở bao lâu còn tùy tâm trạng", mặt chưởng quầy hơi biến sắc. Dù vàng quý thật, nhưng lỡ họ ở dăm bảy năm thì tiền phòng nào mà đủ?
Song, vừa nghe thêm câu cuối của Võ Đại Hổ, ông ta lại lập tức cười rạng rỡ.
Dù sao cũng chẳng thiệt, để mặc bọn họ muốn ở bao lâu thì ở!
Ánh mắt ông ta lướt một lượt trên y phục của nhóm Võ Đại Hổ, rồi tươi cười đưa bọn họ lên gian phòng hạng nhất trên lầu, tự hào nói:
"Không phải ta khoác lác đâu, nhưng trong vòng trăm dặm quanh đây, các vị không thể tìm thấy chỗ nào tốt hơn tửu lâu của chúng ta đâu! Tuy giờ còn vắng nhưng chỉ ít lâu nữa, đến lễ tế thiên thì nơi này sẽ vô cùng náo nhiệt!"
"Lễ tế thiên?" Tống Thanh Hàn nhìn Võ Đại Hổ, rồi hỏi:
"Chưởng quầy, đó là gì vậy? Là tục lệ ở đây sao?"
Cái tên nghe đã thấy có phần đáng sợ, nếu giống như đám Thanh Mộc kia lấy những người có huyết thống hỗn tạp ra để hiến tế, thì quả thực khiến người ta khó chịu vô cùng.
Chưởng quầy ngẩn người ra, rồi vỗ tay cái bốp:
"Ài, suýt nữa ta quên mất các vị là từ Thanh Mộc đến, chắc chắn hiểu lầm rồi. Lễ tế thiên của chúng ta không cần giết người đâu, cùng lắm chỉ dùng máu của mấy loài mãnh thú như đại bàng, sư tử mà thôi, hoàn toàn khác với những gì các ngài nghĩ!"
Nghe vậy, Tống Thanh Hàn mới nhẹ nhõm thở phào một hơi. Không giết người thì cũng đáng để đi xem náo nhiệt.
Nói chuyện một hồi, bọn họ đã lên đến phòng hạng nhất. Chưởng quầy mỉm cười mời bọn họ tự sắp xếp phòng, còn nói thêm:
"Ba ngày nữa là lễ tế thiên, khách quan các vị ở lại chừng ấy ngày thôi cũng đủ để thấy sự náo nhiệt của Đại Mục chúng ta."
Ba ngày tuy không dài nhưng nếu cứ không chịu về thì e rằng sẽ khiến Mục Hãn Mặc sinh nghi.
Tuy nhiên, nghĩ nhiều cũng vô ích, bởi trước mắt họ vẫn còn một rắc rối chưa được giải quyết. Chuyện quay về hay ở lại tham gia cái gọi là lễ tế thiên, giờ cũng chẳng phải điều họ cần bận tâm lúc này.
Đợi chưởng quầy rời đi, Tống Thanh Hàn gọi nước nóng, tắm rửa xong liền buông lỏng tinh thần, cơn mệt mỏi lập tức ập đến, ăn qua loa một chút gì đó rồi chìm vào giấc ngủ.