325. Chương 325: Chuyển ra biển

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 325 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người kia dứt lời, chỉ tay về một hướng, giọng điệu bình thản nói: "Cứ đi thẳng lối đó là vào được thành, các ngươi mau rời đi đi. Chậm một chút thôi là có khi bọn ta sẽ đổi ý đấy."
Thấy hắn quay người bước vào trong động, cùng đám người kia tiếp tục đánh con mãng xà đang thoi thóp, trong lòng Tống Thanh Hàn thoáng dấy lên chút không đành lòng. Cậu thở dài, nói: "Thật ra nó rất thích trẻ con, chỉ là..."
Chỉ là đã sinh ra làm thú vật, không sao thay đổi được bản năng thú vật trong xương tủy nên mới bị kẻ xấu lợi dụng.
Võ Đại Hổ ôm lấy eo cậu, khẽ an ủi: "Hy vọng kiếp sau nó được sống tự do tự tại. Còn hai cha con kia thì cứ thế mà xuống súc sinh đạo* đi."
*
畜生道
(Chùshēng dào) - Súc sinh đạo
là một trong lục đạo luân hồi theo quan niệm Phật giáo, chỉ con người đường đầu thai thành súc vật, chịu cảnh sống mù quáng không hiểu biết, khổ nhục.
Ba người không kịp nghĩ ngợi nhiều, thấy đã có kẻ nhìn bọn họ bằng ánh mắt thù địch, liền vội vã bước đi về phía thành.
......
Hòa Liên và Lư Sâm dẫn theo Tiểu Thạch Đầu lang thang trên đường. Vừa lo lắng chuyện an toàn, vừa muốn biết tin tức của Tống Thanh Hàn, nên đành chọn cách này.
Họ đã báo quan nhưng quan phủ chẳng điều tra được gì, ngược lại còn mắng Hòa Liên và Lư Sâm một trận, bảo họ báo án lung tung.
Cứ tưởng hôm nay cũng sẽ lại tay không trở về, ai ngờ trên đường về, Lư Sâm mắt tinh ý nhìn thấy Tống Thanh Hàn, lập tức kéo Hòa Liên và Tiểu Thạch Đầu chạy đến.
Sau một hồi chạy ngược xuôi, dáng vẻ của ba người Võ Đại Hổ chẳng khác gì ăn mày. May mà bụng của Tống Thanh Hàn trông thấy rất rõ, nếu không thì e rằng hai bên đã lướt qua nhau mà bỏ lỡ mất rồi.
Sau khi gặp lại, Võ Đại Hổ chẳng giải thích gì, chỉ bảo Lư Sâm đưa họ đi khách điếm tắm rửa một lượt, thay bộ quần áo sạch sẽ, rồi đến tiệm rèn lấy dao mổ mới. Sau đó, họ không dừng lại chút nào, thuê xe ngựa chạy thẳng về phía doanh trại.
Chưa kịp đến chỗ ở, bọn họ đã phát hiện quân doanh đã có sự thay đổi lớn. Trên mảnh đất trống trước kia đã dựng lên từng dãy nhà gạch xanh, to nhỏ khác nhau, nhưng nhìn phong cách là biết ngay đều là tay nghề của bọn Tiểu Tứ.
Xem ra bọn Tiểu Tứ quả thật chẳng hề lười biếng, có khi còn có thể kịp hoàn thành trước thời hạn. Không biết khi Ngũ Khắc thấy sẽ có tâm trạng gì.
Võ Đại Hổ lo Mục Hãn Mặc suy nghĩ nhiều, chẳng thèm về nhà, đi thẳng đến chỗ hắn bẩm báo.
Tống Thanh Hàn thì sau khi tắm rửa, tinh thần khá hơn hẳn, nhưng thân thể vẫn mỏi mệt, nên không đi theo Võ Đại Hổ, mà đưa Hòa Liên và những người khác về nhà mình.
Về đến nhà, cậu chẳng buồn ăn uống gì, ngả xuống giường là ngủ, ngủ một mạch đến hôm sau, lúc mở mắt thì ngoài trời đã tối om.
Võ Đại Hổ cũng đã về, chỉ là sắc mặt nghiêm trọng, trông như lại có chuyện chẳng lành.
Trải qua nhiều chuyện như thế, tính tình Tống Thanh Hàn cũng đã rèn luyện trở nên vững vàng. Nhìn sắc mặt hắn, cậu chẳng hề chau mày, chỉ hỏi thẳng: "Sao thế? Mục Hãn Mặc làm khó ngươi à?"
Võ Đại Hổ hơi do dự, dường như thấy khó nói, ngẫm nghĩ một lát mới chậm rãi nói: "Hoàng đế Thanh Mộc đã băng hà, nam bắc nổi lên hai thế lực, dường như muốn giành lấy thiên hạ Thanh Mộc."
Tống Thanh Hàn gật đầu, trong lòng chẳng chút gợn sóng, chỉ thấy đúng như cậu đã đoán. Cậu lại hỏi: "Vậy thì sao? Các ngươi định xuất binh? Nhưng chẳng phải ngươi nói sẽ không tấn công Thanh Mộc sao? Là Mục Hãn Mặc ép ngươi?"
Võ Đại Hổ cười khổ, lắc đầu: "Không. Dù có đánh cũng là tiếp tục đánh Man Di. Thanh Mộc còn loạn dài dài, giờ chưa phải lúc can thiệp vào."
Hắn dừng lại, cau mày: "Điều ta băn khoăn... là tên của hai kẻ cầm đầu đó."
Tống Thanh Hàn chớp mắt, tò mò hỏi: "Tên gì?"
Võ Đại Hổ nhìn vào khoảng không, tựa như đang nhớ lại, giọng điệu kỳ lạ nói: "Phía nam là Chương Nhất Kiếm, phía bắc là Mộc Thanh Phong."
Cái tên phía sau không xa lạ, Tống Thanh Hàn lập tức nhớ đến gương mặt biến thái kia, khẽ gật đầu: "Hắn có tiền, có thế lực, lại có dã tâm, làm ra chuyện này cũng chẳng có gì lạ."
Còn cái tên phía trước, Tống Thanh Hàn hoàn toàn không có ấn tượng, đến khi Võ Đại Hổ thấy cậu cau mày nghĩ mãi không ra, mới cười nhẹ giải thích: "Ngươi chưa từng gặp hắn. Ta cũng gần quên mất diện mạo rồi. Không ngờ năm xưa đoán mò, nay lại thành sự thật."
Nói xong, giữa đôi lông mày hắn đã bớt đi nhiều nỗi u sầu.
Tống Thanh Hàn kéo tay hắn đặt lên bụng mình, thở dài một hơi đầy thư thái: "Mặc kệ bọn họ. Chúng ta cứ sống tốt cuộc sống của mình là được. Chờ thời cơ chín muồi, ta và ngươi sẽ cùng đi khắp sông núi, ngắm nhìn cho thỏa thích, coi như không uổng phí một kiếp này."
Võ Đại Hổ được cậu nói cho thông suốt, gật đầu. Nhìn khuôn mặt nghiêng dịu dàng của cậu, lòng hắn chỉ thấy tràn đầy hạnh phúc.
Vài ngày sau, đúng hạn cuối cùng, toàn bộ nhà cửa đều xây xong. Bọn Tiểu Tứ mệt rã rời, chẳng buồn nói lấy một lời, chỉ lăn về địa bàn của mình mà ngủ say.
Ngũ Khắc thì không giống như Võ Đại Hổ tưởng, sẽ tức điên lên. Vì bận chuyện xuất chinh, y chẳng hơi đâu mà để ý bọn nhỏ, nhiều lắm là khi thấy Võ Đại Hổ thì cau mày lạnh mặt một cái mà thôi.
Võ Đại Hổ không từ chối mệnh lệnh của Mục Hãn Mặc xuất binh đánh Man Di. Dù tiếc nuối không được ở bên Tống Thanh Hàn một khoảng thời gian, nhưng nghĩ rằng sau khi xong xuôi, có thể đưa cậu về ẩn cư nơi thôn dã, hắn liền hăng hái, đánh đâu thắng đó.
Tống Thanh Hàn mỗi ngày chẳng có việc gì, bụng lại ngày càng lớn dần, chỉ có thể đi lại trong sân, phơi nắng, trồng ít rau quả.
Sau biến cố ở địa bàn Mộc Diệp, tay nghề Nguyên Văn Hiên tiến bộ vượt bậc. Vậy nên khi có người đến cầu cậu cứu chữa, Tống Thanh Hàn chẳng cần tự mình ra tay, chỉ phái Nguyên Văn Hiên đi là xong.
Ban đầu, có người nghĩ cậu coi thường họ. Nhưng khi Nguyên Văn Hiên phô bày y thuật xuất thần nhập hóa, ai nấy cũng lập tức im bặt, chỉ âm thầm bàn tán về y thuật của Tống Thanh Hàn.
Trong miệng bọn họ, Tống Thanh Hàn được nói thành vị thần y có thể chữa bách bệnh, như thể tóc bạc cũng biến lại thành đen, xương khô cũng biến thành hồng nhan.
Nghe Hòa Liên kể lại, Tống Thanh Hàn chỉ thấy buồn cười: "Biến tóc bạc thành tóc đen là thuốc nhuộm, biến xương khô thành hồng nhan là chuyện ma quái. Thì có liên quan gì đến ta đâu?"
Cậu cũng lười giải thích, vì có nói ra họ cũng chẳng tin, có khi còn cho rằng cậu khiêm nhường nữa.
Đúng vào lúc Tống Thanh Hàn sắp lâm bồn, Võ Đại Hổ cuối cùng kết thúc cuộc chinh chiến, phong trần mệt mỏi trở về.
Lần này họ mời được ông đỡ rất chuyên nghiệp, nhưng Nguyên Văn Hiên vẫn chuẩn bị dao mổ, sẵn sàng ở bên cạnh.
Đã có kinh nghiệm một lần, Tống Thanh Hàn khi sinh chẳng hề hoảng loạn, thậm chí còn phân tâm nghiên cứu thêm về cấu tạo bụng.
Chỉ một khắc sau, tiếng khóc trong trẻo của trẻ sơ sinh vang lên. Ông đỡ mở cửa, gương mặt đầy vui mừng, cao giọng báo tin: "Sinh rồi, sinh rồi, là một tiểu công tử oai phong lẫm liệt!"