Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 68: Cuối cùng cũng gặp lại
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thiếu một người gác đêm, lại thêm một kẻ nguy hiểm trong đoàn, dù Võ Đại Hổ vẫn nhận phần canh gác nửa đêm về sau, nhưng thực tế suốt cả đêm hắn không sao chợp mắt được.
Ân lão Tam có lẽ cũng chung tâm trạng, dù nhắm mắt nằm đó nhưng liên tục trở mình, hơi thở cũng không lúc nào ổn định, cho thấy trong lòng y cũng đang vô cùng bứt rứt.
Mà Ngô Đức Tài – người bị họ xem là mối họa lớn nhất – tình hình cũng chẳng khá hơn là bao. Có lẽ vì lấy bụng mình đo lòng người nên hắn cũng coi bọn họ như cái gai trong mắt.
Đêm ấy, người duy nhất ngủ ngon giấc lại chính là Lai Phúc – người chẳng hay biết chuyện gì.
Sáng hôm sau, khi Lai Phúc tỉnh dậy, thấy ba người kia mặt mày tái nhợt, quầng thâm dưới mắt lộ rõ, trong lòng không khỏi cảm thấy áy náy, ngượng ngùng nói:
"Xảy ra chuyện như vậy mà ta còn ngủ được, thật có lỗi với huynh đệ Nguyên Bảo quá."
Võ Đại Hổ an ủi:
"Ngủ được là tốt, hôm nay còn phải gắng sức, chặng đường sắp tới e rằng chẳng dễ đi đâu."
Nghĩ đến lần trước khi đến đây đã chạm trán bọn cướp, Lai Phúc lập tức căng thẳng, nghiêm túc gật đầu.
Ân lão Tam không rõ Võ Đại Hổ sẽ sắp xếp mình ra sao, lại thêm cả đêm không ngủ, trong lòng rối bời, bèn ra một góc vắng để giải quyết việc riêng.
Võ Đại Hổ vừa nấu xong bữa sáng, chợt nghe từ xa vọng đến tiếng kêu thảm thiết của Ân lão Tam.
Trong lòng hắn bỗng giật thót mình, vội quét mắt nhìn quanh một vòng, không thấy Ngô Đức Tài đâu. Cảm thấy có chuyện không hay, hắn liền lao nhanh về phía có tiếng hét.
Chỉ thấy Ân lão Tam tay chân bị trói, ngã vật xuống đất, thấy Võ Đại Hổ chạy tới thì cố sức lê về phía hắn.
Ngô Đức Tài lập tức đạp Ân lão Tam ngã nhào, chân giẫm lên lưng y, nhe răng cười khẩy nhìn Võ Đại Hổ:
"Ngươi tới trễ rồi, mạng y lúc này khó mà giữ được."
Võ Đại Hổ thấy hắn chưa lập tức ra tay giết người thì biết chắc trong lòng còn âm mưu gì khác, nhíu mày nói:
"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Giờ chúng ta đang cùng chung một thuyền, thiếu đi bất cứ ai cũng không thể thoát khỏi khu rừng này."
Ngô Đức Tài phá lên cười, vung vẩy con dao găm trong tay, chỉ vào Võ Đại Hổ ra hiệu bảo:
"Vứt hết vũ khí xuống đi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng."
Không biết từ lúc nào, Lai Phúc cũng đã chạy tới. Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, hắn hoảng hốt đến hồn vía lên mây, giọng cũng cao lên mấy tông:
"Ngô Đức Tài! Ngươi làm cái gì vậy? Mau thả Ân lão Tam ra!"
Võ Đại Hổ thấy dao của Ngô Đức Tài đã cắt lìa một lọn tóc của Ân lão Tam, biết ngay kẻ máu lạnh như hắn tuyệt đối không thể đối phó bằng lý lẽ thông thường. Hắn lập tức vứt con dao trong tay xuống, giơ cao hai tay nói:
"Giờ ta không có vũ khí gì, chúng ta nói chuyện tử tế. Ngươi chẳng phải chỉ muốn tiền thôi sao? So với tiền, mạng sống của mình chắc chắn là thứ mà Ân lão Tam quý hơn. Để y giao phần của mình cho ngươi, ta cũng chia cho ngươi một nửa, còn ngươi thả người, thế nào?"
Lai Phúc nghe vậy cũng kịp thời phản ứng, vội giơ tay nói:
"Ta... ta cũng chia một nửa cho ngươi! Mau thả Ân lão Tam ra!"
Ngô Đức Tài như đang thưởng thức cảnh hỗn loạn trước mặt, nhướng mày nói với giọng khinh miệt:
"Các ngươi tưởng ta ngu ngốc sao? Một khi ta buông y ra, ba người các ngươi liên thủ, ta còn đường sống nữa sao?"
Võ Đại Hổ cau mày:
"Vậy ngươi rốt cuộc muốn thế nào? Nếu ngươi giết y ngay lúc này, ngươi nghĩ chúng ta sẽ để yên cho ngươi sống sót rời khỏi đây sao?"
Ngô Đức Tài gật đầu tỏ vẻ đồng tình, nhưng rồi sắc mặt chợt sa sầm, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Cho nên ta muốn ngươi trói hắn lại! Chỉ cần xử lý được hắn, ta có thể tha cho hai người các ngươi!"
Lai Phúc trừng mắt nhìn Ngô Đức Tài, đưa tay chỉ vào mình, rồi lại chỉ Võ Đại Hổ, không dám tin mà hỏi lại:
"Trói hắn rồi ta với Ân lão Tam còn đường sống nữa ư?"
Ngô Đức Tài cười khẩy đầy âm hiểm, trầm giọng đáp:
"Ta đâu có giết hắn. Chỉ là để hắn đi trước dẫn đường thôi. Ngươi trói hắn xong thì để hắn lên chiếc xe ngựa phía trước. Ngựa sẽ tự động tìm đường, chỉ cần ra khỏi được cánh rừng này, ta sẽ tha cho cả ba người các ngươi, thế nào?"
Nói rồi, hắn bất ngờ giẫm mạnh một cái, khiến Ân lão Tam đang bị đè dưới đất đau đến nỗi rít lên một tiếng kêu thảm thiết.
Võ Đại Hổ trầm ngâm suy nghĩ một lát. Hắn hiểu rõ nếu chỉ bị trói tay thì chưa phải là hết đường phản kháng. Mà nếu không đáp ứng, e là tính mạng của Ân lão Tam sẽ thật sự khó giữ. Thế là hắn quả quyết nói:
"Được. Lai Phúc, lại đây trói ta đi."
Lai Phúc toàn thân run lên, chậm chạp bước tới, lấy sợi dây lúc trước tháo từ người Ân lão Tam, cẩn thận buộc lên người Võ Đại Hổ.
Ngô Đức Tài cau mày, giọng tỏ vẻ không hài lòng:
"Ngươi phải trói hắn như trói kẻ địch chứ. Ngươi có thấy ai lại trói lỏng lẻo thế này để hắn lúc nào cũng có thể vùng ra giết ngươi sao?"
Như để dọa Lai Phúc, hắn đột ngột giật mạnh tóc Ân lão Tam, lưỡi dao kề sát cổ y, chầm chậm cắt đứt lớp băng vải, để lộ ra vết sẹo đã lành phần nào. Hắn tặc lưỡi nói:
"Thuốc hay thật đấy, lát nữa đưa hết cho ta."
Võ Đại Hổ thấy Lai Phúc mặt lộ rõ vẻ khó xử, bèn trầm giọng bảo:
"Không sao đâu, cứ trói chặt đi, cứu Ân lão Tam quan trọng hơn. Vương Nguyên Bảo chính là bị Ngô Đức Tài giết đó."
Câu cuối cùng hắn nói cực khẽ, chỉ đủ để Lai Phúc nghe thấy. Mà dù có nghe rõ, Lai Phúc cũng ngỡ mình nghe nhầm. Cũng may Võ Đại Hổ kịp liếc mắt ngăn lại, không để hắn thốt lên thành tiếng.
Lai Phúc biết được sự thật ấy xong, không dám ngẩng đầu nhìn Ngô Đức Tài dù chỉ một cái. Hai tay run rẩy, hắn cầm lại sợi dây thừng, trói Võ Đại Hổ một lần nữa.
Là lỗi của hắn... Tại sao hắn lại đi nhờ một kẻ lòng dạ hiểm ác như Ngô Đức Tài chứ? Chính hắn đã hại chết Vương Nguyên Bảo...
Nước mắt dần dần làm nhòa tầm nhìn của Lai Phúc. Hắn cứ thế siết chặt dây, chẳng buồn để ý mình trói thế nào. Đến khi buộc xong nút thắt, cuối cùng cũng không nhịn được mà òa khóc nức nở.
Trên mặt Ngô Đức Tài hiện ra nụ cười mãn nguyện, hắn hất cằm ra hiệu cho Võ Đại Hổ tự mình lên chiếc xe ngựa phía trước. Sau đó, hắn lôi Ân lão Tam và Lai Phúc nhét vào thùng xe phía sau, rồi nhặt một viên đá ném vào mông con ngựa dẫn đường, bản thân thì tự mình đánh xe bám theo sau.
Ý đồ của hắn rất rõ ràng: nếu Võ Đại Hổ gặp chuyện gì ở phía trước, hắn có thể lập tức bỏ chạy, mà cũng không sợ Võ Đại Hổ trốn thoát vì đã bị trói chặt thì căn bản không thể thoát thân. Mà một khi đã xử lý được Võ Đại Hổ – kẻ có võ công cao nhất trong nhóm – thì trong mắt Ngô Đức Tài, Ân lão Tam và Lai Phúc chẳng đáng lo ngại chút nào. Nếu trên đường gặp phải kẻ địch, hai người kia chẳng qua cũng chỉ là bia đỡ đạn. Còn nếu thuận lợi thoát khỏi cánh rừng này, đến lúc đó muốn xử lý cũng chưa muộn.
Đợi đến khi ba người đều bị hắn trừ khử, hai chiếc xe chất đầy da thú và thịt khô kia sẽ hoàn toàn là của hắn. Dù phải bán tháo cũng là một khoản tiền lớn, đủ để hắn tiêu xài suốt phần đời còn lại.
Hắn đắm chìm trong viễn cảnh ấy, hoàn toàn không nhận ra ở góc xe, Ân lão Tam đang thu mình lại, chầm chậm nâng cánh tay lên.
"Vút!" – một tiếng xé gió vang lên, mũi tên từ nỏ bắn thẳng về phía sau gáy Ngô Đức Tài.
Một kẻ luyện võ lâu năm như Ngô Đức Tài luôn có bản năng nhạy cảm với nguy hiểm. Hắn lập tức nghiêng đầu tránh, nhưng mũi tên vẫn lướt sát qua bên trái, xé toạc cả vành tai và nửa bên mặt hắn.
"Aaaaaaa!"
Hắn gào lên đau đớn, tay ôm chặt nửa bên mặt đầm đìa máu, ánh mắt căm hận như muốn thiêu đốt, hung tợn nhìn chằm chằm Ân lão Tam, giơ cao con dao găm trong tay.
Ân lão Tam trong lòng run rẩy, nhưng vẫn tranh thủ lúc hắn chưa kịp phản ứng, đạp mạnh một cú, hất hắn văng khỏi xe.
Ngô Đức Tài lăn lông lốc mấy vòng dưới bụi cỏ, rồi mới ổn định lại thân hình. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt như tóe lửa, gằn từng chữ:
"Ta nhất định sẽ giết ngươi!"
Hắn nghiến răng lao thẳng tới, chỉ vài bước đã bám được lên xe. Chỉ là Ân lão Tam liên tục giơ chân ngăn cản khiến hắn chỉ có thể bám lấy rèm xe, chật vật giữ thăng bằng.
Ân lão Tam thấy mấy mũi tên tiếp theo đều bị đối phương tránh được, trong lòng căng như dây đàn. Y vội ấn cò thêm một lần, nhưng nỏ lại không bắn ra gì cả.
Ngô Đức Tài cười nham hiểm:
"Hết tên rồi phải không? Đến lượt ta rồi đấy!"
Nửa bên mặt hắn vẫn chảy máu, để lộ cả xương trắng bên trong, giờ mà nở nụ cười, trông chẳng khác nào ác quỷ bước ra từ địa ngục. Lai Phúc và Ân lão Tam đều sợ đến mức bất giác rụt người lại.
Ngay lúc Ngô Đức Tài giơ dao định vung xuống, một lực cực mạnh đột nhiên xô thẳng vào người hắn, khiến hắn ngã văng ra ngoài, suýt nữa thì lăn xuống vực.
Ân lão Tam mừng rỡ kêu lên:
"Đại Hổ huynh!"
Võ Đại Hổ cau mày, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Ngô Đức Tài, trầm giọng ra lệnh:
"Mau cởi trói cho ta!"
Lúc này Ân lão Tam mới chú ý tới dây trói trên người Võ Đại Hổ vẫn còn, trên đầu còn dính đầy cỏ khô – hiển nhiên là vừa mới nhảy từ chiếc xe ngựa phía trước về để cứu bọn họ.
Chỉ là trước đó Lai Phúc trói quá chặt, dù Ân lão Tam và Lai Phúc cùng nhau ra tay, cũng không cách nào cởi hoàn toàn được dây trói trên người Võ Đại Hổ.
Mà lúc này, xe ngựa đã dừng lại, Ngô Đức Tài cũng lảo đảo đứng dậy, tay cầm dao găm, mặt mày âm trầm, từng bước tiến về phía bọn họ.
"Đứng lại! Bỏ vũ khí xuống!"
Ngay lúc trong lòng Ân lão Tam và Lai Phúc chìm trong tuyệt vọng, bỗng từ sau bụi cỏ nhảy ra một nhóm người, nhanh chóng bao vây lấy bọn họ.
Võ Đại Hổ nhìn kỹ liền nhận ra y phục của bọn họ giống hệt đám sơn tặc từng gặp trước kia, trong lòng giật mình, nhất thời không rõ là họa hay phúc.
Ngô Đức Tài đảo mắt nhìn một vòng, lập tức cao giọng nói:
"Các vị đại ca. Tại hạ nguyện quy phục. Tính mạng bọn họ chính là tín vật dâng lên. Hãy để ta giết chúng, rồi đem hai xe da thú này dâng lên."
Đám sơn tặc đưa mắt nhìn nhau, tựa như vẫn chưa quyết định.
Ngô Đức Tài tưởng bọn họ đã ngầm đồng ý, tiếp tục tiến về phía Võ Đại Hổ, định ra tay hạ sát một đòn chí mạng.
Bỗng Ân lão Tam lớn tiếng quát:
"Ta là phu lang của trại chủ các ngươi! Mau bắt lấy hắn cho ta!"
Lời vừa thốt ra, đừng nói đám sơn tặc sững sờ, ngay cả Ngô Đức Tài cũng trố mắt ngây người.
Đám sơn tặc còn chưa kịp phản ứng, Ngô Đức Tài đã ôm bụng bật cười ha hả, chỉ tay vào Ân lão Tam mà giễu cợt:
"Ngươi... ngươi vì cầu sống mà cái gì cũng dám nói hả? Ha ha ha, cười chết mất! Ngươi mà là phu lang của trại chủ bọn họ, thì ta đây chính là huynh đệ thất lạc bao năm của trại chủ rồi đó!"
Hắn còn đang cười hả hê thì đột nhiên cảm nhận được vô số ánh mắt không mấy thiện ý rơi trên người mình. Lập tức thu ngay tiếng cười, cung kính chắp tay hướng về bốn phía, cố làm hòa:
"Tại hạ lỡ lời, lỡ lời rồi... chỉ là thấy hắn nói năng lộn xộn, lại dám xúc phạm đến trại chủ của chúng ta, ta đây định thay trại chủ trừ khử tên nói năng hồ đồ này!"
"Là ai nói y nói năng hồ đồ?"
Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên từ xa, đám sơn tặc lập tức né sang hai bên, cung kính nhường đường cho một người đang chậm rãi bước tới, đồng loạt cúi đầu hành lễ:
"Trại chủ!"
Người nọ da trắng như tuyết, dung mạo tuấn tú ôn hòa, nếu tay cầm thêm một cuốn sách, hẳn sẽ giống công tử thế gia bước ra từ thư viện. Ai mà ngờ được, một người như vậy lại là thủ lĩnh của đám sơn tặc nơi núi rừng hoang vu này chứ?