146. Chương 146

Cuộc Sống Phật Hệ Trong Hậu Cung Của Bạo Quân thuộc thể loại Xuyên Không, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thái hậu băng hà, toàn quốc để tang. Mọi việc triều chính, sau khi được Chính Sự Đường xem xét qua, đều phải trình vào cung để Ôn Yểu đích thân phê duyệt.
Ngày nọ, Tề Vương vào cung bàn bạc với Ôn Yểu về lễ nghi an táng cho Thái hậu. Vì Hoàng thượng thân thể không được khỏe, lại đang lúc đau buồn, tang lễ của Thái hậu ngay từ đầu đã được giao toàn quyền cho Lễ bộ sắp xếp, còn Tề Vương thì hỗ trợ từ bên ngoài. Ôn Yểu chỉ hỏi qua những việc đại sự, còn lại chẳng mấy quan tâm, bởi nàng vốn không muốn dành thêm chút tâm tư nào cho người đó.
Dẫu căm ghét Thái hậu thấu xương, song trước mặt người ngoài, Ôn Yểu vẫn hành xử vô cùng chuẩn mực. Không quá long trọng, cũng không đối xử bạc bẽo, mọi thứ đều tuân theo đúng điển chế, không ban thêm ân điển, cũng chẳng gia phong tước vị. Thực chất, thái độ này của cung đình, những người tinh tường đều tự hiểu rõ nguyên do, chỉ là chẳng ai dám hé răng nửa lời.
Ngay cả cái chết của Thái hậu cũng có người hoài nghi, nhưng vì những hành vi mưu nghịch của bà ta trước đó, chẳng ai dại gì mà đụng chạm vào chuyện liên quan đến Hoàng thượng lúc này. Những kẻ từng xung đột với Hoàng hậu mấy ngày trước, tuy Hoàng thượng chưa trừng phạt công khai nhưng món nợ ấy vẫn còn đó, khiến họ không thể không thận trọng.
Sau khi "bàn bạc" xong xuôi, Ôn Yểu tiễn Tề Vương ra ngoài. Tề Vương hành lễ cáo từ, đi được vài bước bỗng dừng lại, thẳng thắn nói: "Hoàng hậu nương nương."
Ôn Yểu nhướng mày, đôi mắt thanh tĩnh đối diện với ánh mắt thấu hiểu của Tề Vương, khẽ gật đầu ra hiệu cho hắn nói tiếp.
Tề Vương trầm giọng: "Chuyện của Thái hậu... một khi lộ ra, nương nương định sẽ xử trí ra sao?"
Trước ánh mắt thản nhiên, trong vắt như hồ nước mùa thu của Ôn Yểu, Tề Vương thoáng chững lại. Nàng khẽ nhếch môi cười nhạt giữa làn gió lạnh lẽo của buổi chiều tà: "Vấn đề giữa Hoàng thượng và Thái hậu, Tề Vương dĩ nhiên rõ hơn ai hết. Về chuyện này, ta chỉ có một câu: ta lương tâm không hổ thẹn. Nếu bà ta cảm thấy oan ức, cứ việc tìm ta đòi mạng, ta chẳng hề sợ hãi."
Tề Vương im lặng, hồi lâu sau mới nói: "Thần xin nói một câu đại nghịch bất đạo, nếu Hoàng thượng mãi mãi không tỉnh lại thì sao? Nương nương sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!"
Nụ cười trên môi Ôn Yểu nhạt đi, nhưng ánh mắt lại càng thêm kiên định: "Chàng ấy nhất định sẽ tỉnh dậy. Chàng ấy đã hứa, sẽ không bao giờ để ta phải một mình đối mặt với nguy hiểm nữa!"
Tề Vương im lặng hồi lâu, hành lễ rồi lui ra. Khi hắn xoay người, tiếng của Hoàng hậu lại vang lên từ phía sau: "Tề Vương." Hắn chưa kịp quay người đã nghe giọng nàng thản nhiên nói: "Yêu một người, chính là phải cho người mình yêu đủ cảm giác an toàn. Gió đã nổi rồi, Tề Vương hãy về đi."
Dứt lời, nàng quay người bước vào điện, không nhìn hắn thêm lần nào nữa. Tề Vương đứng sững tại chỗ, ngẫm nghĩ hồi lâu, hắn mới quay người hướng về đại điện mà hành một đại lễ.
Hoàng thiên chẳng phụ lòng người, đến ngày thứ ba, Dung Tiễn cuối cùng cũng tỉnh lại. Tuy đôi mắt vẫn chưa khôi phục nhưng người tỉnh lại đã là niềm vui mừng khôn xiết với Ôn Yểu. Đôi mắt có thể chữa trị dần dần, nàng đợi được, họ cũng đợi được! Thế nhưng, tỉnh dậy trong bóng tối mịt mờ, Dung Tiễn dù bình thản chấp nhận thực tại nhưng lòng lại bồn chồn không yên vì không thể nhìn thấy A Loan. Nàng chắc chắn đã lo lắng lắm, không thấy mặt nàng, lòng hắn chẳng thể yên ổn, song hắn lại không dám biểu lộ quá rõ ràng vì sợ nàng nghĩ hắn đang sốt ruột về đôi mắt mà thêm sầu não.
Nhờ có uy thế chấn động bách quan hôm đó, lại gặp lúc quốc tang, việc hắn không lên triều cũng trở nên danh chính ngôn thuận, không ai dám dị nghị. Tấu chương mỗi ngày đều được đưa vào Ngự thư phòng. Dung Tiễn dù chưa nhìn thấy nhưng vẫn muốn xử lý triều chính thông qua việc lắng nghe người khác đọc tấu chương.
Thế nhưng Ôn Yểu kiên quyết không đồng ý. Thân thể hắn cần được tĩnh dưỡng, đôi mắt còn đang dùng thuốc, nàng tuyệt đối không để hắn phải lao tâm khổ tứ. Những tấu chương không quá quan trọng nàng đều đích thân phê duyệt, chuyện hệ trọng thì giao cho Tề Vương và Hộ bộ Thượng thư xem xét trước, sau đó mới trình lên nàng quyết định cuối cùng.
Dung Tiễn không ít lần khẩn cầu: "Ta thật sự không sao, nàng cứ đọc cho ta nghe là được."
Ôn Yểu bưng bát dược thiện vừa mới nấu xong, khẽ thổi rồi đưa đến bên môi hắn: "Chàng là sợ ta làm loạn triều đường, mưu đồ phản nghịch chống lại chàng sao?"
Dung Tiễn lo lắng: "Sao có thể chứ, trẫm chỉ là không muốn nàng vất vả quá, trẫm lại..."
"Há miệng!"
Dung Tiễn vô thức hợp tác theo, lời định nói bị muỗng thuốc chặn đứng lại. Hắn sững người, đành nuốt xuống.
"Ta không mệt," Ôn Yểu lại múc thêm một muỗng: "Chàng cứ yên tâm tĩnh dưỡng, đừng suy nghĩ linh tinh."
"Nàng vất vả như vậy, ta xót xa lắm."
"Đã nói là ta không mệt rồi mà."
"Nhưng..."
"Há miệng."
Dung Tiễn: "...!" Lần nữa bị chặn lời, hắn nuốt xuống, nhưng vẫn cố chấp nói: "... Sao lại không mệt cho được."
"Ta nói không là không, đừng có lo lắng nữa."
"Ta..."
"Há miệng."
Sau khi nuốt xong muỗng thuốc đó, Dung Tiễn xoay đầu, "nhìn" về phía Ôn Yểu. Vì đang đắp thuốc nên mắt hắn bị băng kín. Động tác ngẩng đầu nhẹ nhàng này làm lộ rõ đường nét cương nghị trên gương mặt, nhưng lại thiếu đi vẻ uy nghiêm thường ngày, thay vào đó là một sự thanh tú, có vẻ yếu ớt khiến người ta nhìn vào chỉ thấy xót thương.
Ôn Yểu nhìn hắn hồi lâu, đưa tay lau vệt thuốc nơi khóe miệng hắn: "Sao thế?"
Dung Tiễn nhíu mày: "Nàng cố ý."
Ôn Yểu cúi đầu, khóe môi khẽ mỉm cười. Dung Tiễn nhận ra ngay: "Nàng cười sao?"
Nàng khẽ "ừm" một tiếng, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
Dung Tiễn trầm giọng: "A Loan, nàng thay đổi rồi."
"Há miệng."
Lần này, hắn kiên quyết không há miệng. Ôn Yểu đưa muỗng thuốc chạm nhẹ vào khóe môi hắn, dỗ dành: "A... nào..."
Dung Tiễn đành phải ngoan ngoãn nghe lời. Ôn Yểu bật cười đến run cả người. Đợi ăn xong bát dược thiện, Dung Tiễn mới cảm thán: "A Loan, nàng quả thật đã thay đổi."
Ôn Yểu đưa bát cho Nam Xảo, lấy khăn ấm lau mặt cho chàng, vừa lau vừa đáp: "Phải, ta giờ đây vô cùng độc đoán." Nàng nhìn hắn, lòng mềm nhũn, một Dung Tiễn hoàn toàn mới, ngoan ngoãn, đáng thương, như một "tiểu mù" khiến nàng chỉ muốn nâng niu. Nàng không nhịn được, cúi xuống hôn nhẹ lên môi hắn: "Yên tâm đi, ta thật sự không mệt, chàng hãy mau khỏe lại."
Dung Tiễn còn chưa kịp phản ứng thì Ôn Yểu đã lùi lại. Hắn đưa tay ra nắm lấy, nhưng chỉ bắt được khoảng không, đôi mày không khỏi nhíu chặt đầy bất mãn. Những lúc thế này, hắn thực sự căm ghét việc mình không thể nhìn thấy được.
Ôn Yểu dọn một chiếc bàn nhỏ ngồi ngay cạnh giường, vừa làm bạn với Dung Tiễn, vừa phê duyệt tấu chương. Trong điện tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật giấy sột soạt và thỉnh thoảng là tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của hai người.
Dung Tiễn không nhìn thấy, chỉ có thể dựa vào tiếng lật tấu chương để biết nàng vẫn ở bên. Đôi khi gặp tấu chương phức tạp, Ôn Yểu dừng bút hồi lâu im lặng, lòng hắn lại dâng lên nỗi bất an vô cớ. Cảm giác không nhìn thấy, không chạm được này tạo ra một cảm giác khủng hoảng, như thể nàng sẽ biến mất ngay khoảnh khắc tiếp theo vậy.
"A Loan?" Hắn khẽ gọi.
"Sao thế?" Ôn Yểu nghiêng đầu nhìn hắn.
Dung Tiễn lại im lặng. Một lát sau... "A Loan?"
Nàng đáp: "Ừm?" Hắn lại chẳng nói gì.
Thêm một lát nữa... "A Loan?"
Lần này Ôn Yểu đang trầm tư suy nghĩ nên chưa kịp trả lời. Chỉ một khoảnh khắc im lặng ấy thôi đã khiến Dung Tiễn hoảng hốt: "A Loan?!"
Ôn Yểu bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn hắn. Thấy vẻ mặt căng thẳng dù mắt hắn đang bị băng kín của hắn, nàng bỗng chốc hiểu ra mọi chuyện.
"Ta ở đây," nàng dịu dàng đáp.
Dung Tiễn hướng về phía nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười rồi lại im lặng.
Trái tim Ôn Yểu như bị đánh trúng. Nàng đứng dậy bước tới ngồi bên giường, nắm chặt lấy bàn tay hơi lạnh của hắn, nghiêm túc nói: "Dung Tiễn."
"Hửm?"
Ôn Yểu nhìn hắn, gằn từng chữ: "Ta đã từng nói với chàng chưa, rằng ta yêu chàng vô cùng."
Dung Tiễn: "................."