162. Chương 162

Cuộc Sống Phật Hệ Trong Hậu Cung Của Bạo Quân thuộc thể loại Xuyên Không, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Ôn Yểu mở mắt, nàng nhận ra mình đang đứng trong một ngôi đình nghỉ chân vô cùng rách nát. Lạ thay, nàng đã ngủ gục trên bàn đá. Lòng đầy nghi hoặc, nàng đứng dậy quan sát bốn phía. Sống trong cung nhiều năm, tuy không phải cung điện nào nàng cũng từng đặt chân đến, nhưng nàng vẫn nhận ra ngay đây chính là hoàng cung. Chỉ có điều đây là cung điện nào thì nàng không rõ, và nàng chắc chắn rằng mình chưa từng tới nơi này bao giờ.
Bước ra khỏi đình, nàng chọn một hướng rồi đi tới, định bụng tìm một cung nhân để hỏi thăm. Nào ngờ càng đi, cảnh vật lại càng thêm hoang phế. Nhìn những bức tường đổ nát, những điện thờ bỏ hoang, lông mày Ôn Yểu khẽ nhíu lại. Ngay khi nàng định quay người đổi hướng khác tìm người, thì thấp thoáng nghe thấy tiếng khóc thút thít nhỏ bé.
Nàng dừng bước, lắng tai nghe kỹ lại. Quả thực có người đang khóc. Nghe tiếng thì giống như một đứa trẻ, vừa khóc vừa gọi người. Không hiểu sao khi nghe tiếng khóc ấy, tim nàng bỗng nhói lên. Chỉ khựng lại một khoảnh khắc, nàng liền vội vã bước về phía có tiếng động.
Đó là một gian phòng nhỏ nằm sâu thẳm trong cung điện, trông vô cùng giản đơn và tồi tàn. Cánh cửa phòng không đóng, chỉ khép hờ, nàng nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Vì không thông gió, cũng chẳng đón được ánh nắng, bên trong phòng tối tăm, ẩm thấp, so với tiết trời tháng Ba xuân ấm bên ngoài tựa như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Bên cạnh chiếc giường thấp bé trong phòng, một cậu bé không lớn lắm đang ngồi bệt dưới đất, cúi đầu sụt sùi. Cậu bé hẳn là đang bệnh, nửa khuôn mặt lộ ra trắng bệch không chút huyết sắc. Cậu như thể vô ý ngã từ trên giường xuống, lúc này đang vừa nức nở vừa xoa bóp cái chân bị đau, đôi mắt đen lánh đẫm nước mắt, cố kìm nén tiếng khóc, yếu ớt gọi một cái tên:
“Tiểu Đông Tử…”
Tiểu Đông Tử? Là ai vậy? Sau khi Ôn Yểu cai quản hậu cung, nàng đã từng xem qua danh sách nô bộc, nhưng chưa từng thấy cung nhân nào tên là Tiểu Đông Tử. Sự nghi hoặc chỉ thoáng qua, nàng nhanh chóng gạt sang một bên vì đứa trẻ kia vẫn còn đang ngồi dưới đất. Nàng vội bước tới, muốn bế cậu lên giường.
Nàng đi rất nhanh, căn phòng lại nhỏ nên chỉ vài bước đã đến trước giường. Thế nhưng, khi nàng cúi người đưa tay ra, lại không thể chạm vào cậu bé. Đôi tay nàng xuyên qua thân thể cậu.
Ôn Yểu ngẩn người. Đúng lúc này, cậu bé ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy đôi lông mày và ánh mắt quen thuộc đến mức gần như khắc sâu vào tận xương tủy ấy, Ôn Yểu như nghẹt thở.
Dung… Dung Tiễn? Đây là Dung Tiễn thuở nhỏ sao?
Nàng đưa tay ra, muốn chạm vào mặt cậu, nhưng hoàn toàn không có cảm giác tiếp xúc. Nàng chỉ có thể cách một lớp không khí mà phác họa lại đường nét khuôn mặt cậu. Tiểu Dung Tiễn rất khó chịu, chẳng biết là vì bệnh hay vì đau mà nước mắt cứ chảy dài.
Tiểu Dung Tiễn khóc một hồi rồi đưa tay quệt nước mắt, cũng không gọi Tiểu Đông Tử nữa mà bám vào thành giường, chật vật trèo lên. Chắc hẳn là ngã rất đau, lại thêm thân hình quá nhỏ bé, trông chỉ tầm hai ba tuổi, cậu trèo hồi lâu vẫn không sao lên được.
Ôn Yểu muốn giúp cậu, nhưng ngặt nỗi không thể chạm vào, nàng lo sốt vó, xoay quanh mà chẳng biết làm sao, chỉ có thể đứng nhìn bất lực. Trái tim nàng như bị nung trên than hồng mà thiêu đốt, đau đớn đến mức hơi thở mấy lần ngưng lại.
Tiểu Dung Tiễn trèo một lúc, thật sự không lên được, cũng đã thấm mệt, cậu đành bỏ cuộc rồi tựa lưng vào thành giường, ngồi ngay dưới đất mà ngủ gật. Chạm không được, bế chẳng xong, nàng không ngừng nói với cậu rằng dưới đất lạnh lắm, đừng ngủ ở đó, nhưng tiếng nói chỉ mình nàng nghe thấy, chẳng thể nào đánh thức được đứa trẻ đang say ngủ.
Nàng vội vàng chạy ra ngoài tìm người giúp, nhưng đi mãi vẫn chẳng thấy bóng người nào. Thật sự không an lòng, nàng đành phải quay trở lại.
Tiểu Dung Tiễn vẫn đang ngủ, có lẽ là đang phát sốt nên giấc ngủ rất bất an, gương mặt nhỏ nhắn từ trắng bệch dần chuyển sang ửng hồng. May sao không lâu sau cuối cùng cũng có người tới. Đó là một tiểu thái giám khoảng mười tuổi. Tiểu thái giám thấy chủ tử ngồi dưới đất, vội buông đồ vật trong tay xuống, chạy lại bế người đặt lên giường, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Tiểu Đông Tử về muộn, chủ tử ngài không sao chứ? Nô tài vừa đi cầu xin được thuốc về, lát nữa uống thuốc vào là sẽ khỏe thôi.”
Ôn Yểu bước nhanh tới chiếc bàn cũ nát, liếc nhìn gói thuốc được bọc sơ sài bằng giấy tuyên mà Tiểu Đông Tử vừa đặt xuống. Tuy không nhiều, nhưng đúng là những vị thuốc thanh nhiệt.
Tiểu Đông Tử bế người lên giường, đắp chiếc chăn rách cho cậu rồi lại vội vã chạy đi sắc thuốc. Cho đến khi Tiểu Dung Tiễn uống thuốc xong, đến buổi chiều tình hình mới chuyển biến tốt hơn, lúc này trái tim Ôn Yểu mới coi như được đặt lại vào lồng ngực.
Sau khi bình tĩnh lại, Ôn Yểu đã hiểu ra, đây chính là tuổi thơ của Dung Tiễn.
Dung Tiễn thuở nhỏ sống vô cùng thê thảm, trong sách chỉ dùng một câu để tóm tắt, nàng cũng từng nghe cung nhân nhắc khéo. Thực ra chẳng cần ai nói, nàng cũng có thể hình dung được một vị hoàng tử không có mẫu phi che chở, lại chẳng được phụ hoàng yêu thương, lớn lên trong lãnh cung thì sẽ phải trải qua những ngày tháng như thế nào. Nàng đã nghĩ tới điều đó không chỉ một lần, và lần nào nghĩ đến cũng thấy vô cùng đau xót.
Nhưng giờ đây tận mắt chứng kiến, nàng mới biết hóa ra ngày trước Dung Tiễn đã sống như thế này. Đó là nỗi đau lòng không lời nào tả xiết.
Nàng cứ ở bên cạnh Dung Tiễn như thế trong một thời gian dài. Nhìn cậu khỏi bệnh, nhìn cậu có thể chạy nhảy và mỉm cười. Lại nhìn thấy đám cung nhân sỉ nhục cậu. Nhìn hoa nở rồi lại tàn, cậu vẫn mặc những bộ quần áo cũ không vừa thân, vui vẻ cùng Tiểu Đông Tử chia nhau một đĩa bánh hoa quế chẳng biết là của ai ban cho. Nhìn cậu bị cung nhân vu oan, chỉ trích, Tiểu Đông Tử vì bảo vệ cậu mà không ngừng dập đầu cầu xin, còn cậu nhìn thấy máu tươi đầy mặt Tiểu Đông Tử thì kinh hoàng bật khóc.
Ôn Yểu không dưới một lần nghĩ rằng, nếu nàng có tội, bất cứ ai cũng có thể đến xét xử nàng, chứ đừng bắt nàng phải đứng nhìn những cảnh tượng này mà không thể làm gì được.
Tiểu Đông Tử bị thương rất nặng, máu chảy không ngừng, đám cung nhân sỉ nhục họ đã giải tán sạch, không ai đoái hoài đến họ. Tiểu Dung Tiễn sợ hãi tột cùng, cậu muốn đi tìm thái y, nhưng đám cung nhân kia sợ chuyện vỡ lở, vả lại Tiểu Đông Tử chẳng qua cũng chỉ là một tiểu thái giám, có chết cũng chẳng ai thèm ngó ngàng, nên bọn chúng ra sức ngăn cản Dung Tiễn.
“Một tiện nô ở lãnh cung, chết thì thôi, sao xứng đáng mời thái y xem bệnh?” Đó là lời đáp trả của bọn cung nhân đối với Dung Tiễn.
Dung Tiễn muốn xông ra ngoài tìm thái y cứu Tiểu Đông Tử, liền bị bọn cung nhân thô bạo đẩy ngã xuống đất. Ôn Yểu vừa giận vừa xót, dù nàng có tức đến hộc máu cũng chỉ có thể đứng đó lo lắng suông.
Tiểu Dung Tiễn bò dậy từ dưới đất, gương mặt vốn thanh khiết ngây thơ lúc này bỗng nhuốm màu điên cuồng. Cậu nhặt lấy một viên đá, đập mạnh vào đầu mình. Một tiếng “chát” vang lên, máu tươi theo thái dương chảy dài xuống, khiến gương mặt nhỏ nhắn ấy trông vô cùng thê lương. Cậu nhìn đám cung nhân kia, gằn từng chữ:
“Ta chảy máu rồi, giờ ta có thể đi tìm thái y được chưa?”
Đám khốn kiếp kia bị cậu dọa cho khiếp vía. Dù không được sủng ái nhưng dù sao cậu cũng là hoàng tử, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, bọn chúng cũng không gánh nổi trách nhiệm. Những kẻ đó đành phải đi mời thái y tới.
Tiểu Dung Tiễn cuối cùng cũng mỉm cười trở lại, bởi vì Tiểu Đông Tử được đắp thuốc nên vết thương nhanh chóng lành lại. Tuy rằng đầu rất đau và để lại một vết sẹo, nhưng cậu đã lấy lại vẻ hồn nhiên hoạt bát.
Cho đến một năm sau, Tiểu Đông Tử lâm bệnh. Vốn dĩ vào đông trời đã lạnh, bọn họ lại không có áo mùa đông mới, cũng chẳng có than sưởi, trong phòng lạnh như hầm băng, ăn uống lại thiếu thốn. Để giữ ấm và cho cậu được ăn no, Tiểu Đông Tử đã nhường tất cả mọi thứ cho cậu, rồi sau đó ngã bệnh. Căn bệnh ấy khiến hắn mãi mãi không gượng dậy nổi.
Vào ngày tuyết đầu mùa năm ấy, Tiểu Đông Tử qua đời. Từ đó về sau, Dung Tiễn rất hiếm khi mỉm cười. Chẳng còn ai sắp xếp cung nhân hầu hạ cậu, cậu chỉ có một mình lẻ bóng. Đôi khi cậu lén chạy ra ngoài, nấp vào một góc nhìn những người khác nói cười, vui đùa cùng nhau, nhưng đến khi quay về, cậu vẫn chỉ có độc một mình.
Hôm đó là ngày sinh thần của cậu. Cậu đã vui vẻ cả một ngày dài, nhưng khi đêm xuống, cậu lại trốn trong chăn lén lút khóc thầm.
Ôn Yểu ở bên cạnh cậu ba năm. Nhìn ba năm, đau lòng suốt ba năm. Trái tim nàng dường như đã đau đến mức tê dại. Thế nhưng lúc này thấy Dung Tiễn bé nhỏ trốn trong chăn mà khóc, nàng vẫn không cầm lòng được. Nàng bước tới ngồi bên mép giường, đưa tay định vén chăn lên dù biết rằng mọi nỗ lực đều là vô ích.
Điều bất ngờ là, lần này chiếc chăn lại thực sự bị nàng vén lên.
Tiểu Dung Tiễn với khuôn mặt đầm đìa nước mắt, mở to đôi mắt ướt át, kinh ngạc nhìn nàng.
Ôn Yểu: “…”
Nàng sững sờ trong chốc lát, rồi theo bản năng đưa tay lau đi những giọt lệ trên mặt cậu. Tiểu Dung Tiễn như bị dọa cho ngây người, ngẩn ngơ nhìn nàng không chớp mắt, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, choàng tỉnh ngồi bật dậy trên giường, nhìn nàng với vẻ mặt đầy vui mừng:
“Tỷ… tỷ là ai vậy?” Giọng cậu khàn đặc, vẫn còn vương chút tiếng nấc nghẹn.
Ôn Yểu vô cùng đau xót, cổ họng nghẹn đắng, không thốt nên lời. Tuy không nhận được câu trả lời, nhưng Tiểu Dung Tiễn vẫn thấy rất vui. Bởi vì cậu có thể nhận ra qua nét mặt và cử chỉ của nàng rằng nàng không hề có ác ý, hơn nữa còn dường như rất quan tâm đến mình. Chỉ là, làm sao tỷ ấy vào đây được nhỉ? Rõ ràng cửa đã được cậu chốt chặt rồi mà?
Bất chợt, đôi mắt còn vương lệ của cậu cong lên, cậu mỉm cười nói với vị tỷ tỷ xinh đẹp trước mặt: “Ta tên là A Trừng, tỷ là tiên nữ giáng trần sao?”