163. Chương 163

Cuộc Sống Phật Hệ Trong Hậu Cung Của Bạo Quân thuộc thể loại Xuyên Không, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

A Trừng.
Ôn Yểu đương nhiên biết tên gọi ở nhà của chàng là A Trừng.
Chỉ là đến tận dạo gần đây nàng mới biết, sở dĩ gọi là A Trừng là vì hiện tại chàng vẫn chưa được ban tên chính thức. Một vị hoàng tử mà không có tên hay phong tước, chỉ có tên gọi ở nhà, hễ là người bình thường đều hiểu điều đó có nghĩa là gì.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang cười nắc nẻ của chàng, Ôn Yểu kiềm lại nỗi xót xa trong lòng, đưa tay véo nhẹ lên má chàng, cảm giác mềm mại đúng như nàng vẫn nghĩ.
Tiểu Dung Tiễn sững sờ ngay lập tức.
Từ khi sinh ra đến giờ, chưa từng có ai véo má cậu, cũng chưa từng có ai thân cận với cậu đến nhường này. Hồi lâu trước đây, cậu từng trốn tránh cung nhân lén chạy ra ngoài chơi, nhìn thấy Du phi nương nương âu yếm véo má Tam ca, cậu vô cùng ngưỡng mộ.
Nhưng cậu biết, sẽ chẳng có ai thân mật véo má mình như thế, nên cậu chỉ đành tự mình lén lút véo má mình một cái, thầm tưởng tượng ra cảm giác đó dù rằng chẳng thể nào hình dung được.
Giờ đây, cậu cuối cùng đã biết cảm giác được người khác âu yếm véo má là như thế nào. Thì ra... cũng chẳng khác tự mình véo là bao, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ lùng, vui sướng khôn xiết. Nếu không phải sợ làm tiên nữ tỷ tỷ sợ hãi, cậu đã vui đến mức nhảy dựng lên khỏi giường rồi.
Thấy đôi mắt cậu cười cong thành hình vầng trăng khuyết, đôi gò má cũng khẽ ửng hồng, trái tim vốn đang chua xót của Ôn Yểu bỗng mềm nhũn như lụa.
"Ta không phải tiên nữ," Nàng không kìm được mà nhẹ nhàng véo má cậu thêm một cái: "Đệ có thể gọi ta là A Loan."
Tiểu Dung Tiễn vui mừng quá đỗi: "A Loan tỷ tỷ!"
Gọi xong, cậu nghiêng đầu hỏi: "Làm sao tỷ vào đây được ạ? Đệ đã khóa cửa kỹ rồi mà."
Cửa lớn cửa sổ đều đóng chặt, hơn nữa, cậu dường như chẳng hề nghe thấy tiếng mở cửa nào. Ôn Yểu mím môi, không biết phải giải thích thế nào với Tiểu Dung Tiễn. Lỡ mà giải thích không rõ lại làm cậu sợ hãi thì không hay, nàng còn đang lưỡng lự...
Tiểu Dung Tiễn bỗng nhiên che miệng, nói thật khẽ: "Thực ra tỷ chính là tiên nữ có đúng không? Vì hôm nay là sinh nhật của đệ, nên tỷ mới từ trên trời xuống đây, phải không tỷ?"
Ôn Yểu: "..."
Thật sự không biết giải thích thế nào, Ôn Yểu đành gật đầu.
Nhận ra mình đã đoán đúng, Tiểu Dung Tiễn đặc biệt hớn hở. Dẫu trên mặt vẫn còn vương những giọt lệ khi nãy trốn trong chăn khóc thầm, cậu vẫn che miệng cười thành tiếng đầy vui vẻ. Mọi đắng cay xót xa trong lòng Ôn Yểu đều được nụ cười ngây thơ ấy xoa dịu. Nàng khẽ nở nụ cười, giúp cậu lau sạch những vệt nước mắt trên mặt.
Tiểu Dung Tiễn chợt nhớ ra điều gì, vội vàng thanh minh: "Đệ... đệ không có khóc đâu!"
Ôn Yểu mỉm cười "ừm" một tiếng: "Ta biết rồi, vừa rồi chỉ là mắt đệ không được khỏe thôi có phải không?"
Tiểu Dung Tiễn lén thở phào một hơi, không ngừng gật đầu: "Đúng thế ạ, nhưng giờ mắt đệ đã khỏe rồi."
Nói đoạn, sợ nàng không tin, cậu còn ghé sát khuôn mặt nhỏ nhắn đến trước mặt nàng, cố sức chớp chớp mắt. Ôn Yểu bị hành động bất ngờ này làm cho xúc động đến mức không thốt nên lời, sững người một lát mới nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
Thấy nàng lại cười, Tiểu Dung Tiễn rốt cuộc cũng yên tâm. Đang định hỏi nàng trên trời trông như thế nào, có gì vui không... thì Ôn Yểu chợt nhớ ra một chuyện, nàng đứng dậy: "Ta ra ngoài một lát, sẽ quay lại ngay."
Tiểu Dung Tiễn lập tức căng thẳng, cậu từ trên giường lăn xuống, chạy tót đến trước mặt nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét vì lo lắng: "Tỷ... tỷ định đi... đi luôn sao?"
Ôn Yểu xoa xoa đỉnh đầu cậu: "Không đi, ta chỉ ra ngoài một chút thôi, sẽ quay lại rất nhanh."
Tiểu Dung Tiễn liếm môi, vẫn còn chút không yên lòng, nhưng cậu lại chẳng biết phải làm sao, cuối cùng rụt rè nói: "Vậy... tỷ nhớ nhé, nhất định phải quay lại, đệ... đệ đợi tỷ."
Ôn Yểu bị vẻ mặt rụt rè ấy làm cho cay mắt. Một lúc sau, nàng bế cậu lên, đặt lại lên giường, rồi đi giày cho cậu... Trong suốt quá trình đó, Tiểu Dung Tiễn cứ há hốc miệng nhỏ, không dám lên tiếng, cũng chẳng biết phải nói gì.
Đi giày xong, Ôn Yểu nắm tay cậu: "Đệ đi cùng ta, được không?"
Tiểu Dung Tiễn ngẩn người, rồi gật đầu thật mạnh: "Dạ!"
Ôn Yểu dắt cậu ra ngoài. Trong lãnh cung hoang vắng, hẻo lánh, đêm về lại càng thêm tĩnh mịch. Vì hầu như không có người nên ngay cả một ngọn đèn dầu cũng chẳng có, chỉ có những vì sao trên bầu trời lặng lẽ bao phủ lấy nơi này.
Ôn Yểu quen đường, dắt Tiểu Dung Tiễn tới dưới một gốc cây táo. Nàng ngước nhìn tổ chim trên cây, buông tay Dung Tiễn: "Muội đứng đây đợi ta một lát."
Dứt lời, nàng trèo lên bức tường thấp bên cạnh, rồi từ trong tổ chim lấy ra vài quả trứng chim.
Tiểu Dung Tiễn: "!!!"
Cầm trứng chim trong tay, nàng phủi quần áo, lại dắt tay Dung Tiễn quay về. Tiểu Dung Tiễn vô cùng tò mò, nhưng cậu cố nhịn không hỏi.
Sau khi trở về, Ôn Yểu lại nhặt vài cành cây khô bên chiếc giá bỏ hoang trong sân, nhóm lửa, đun nước... Trứng chim tuy nhỏ, nhưng có còn hơn không. Ôn Yểu đánh một bát canh trứng cho Dung Tiễn, người nãy giờ vẫn đang trợn tròn mắt nhìn nàng chằm chằm.
Nàng đưa bát tới trước mặt cậu: "Chúc mừng sinh nhật."
Tiểu Dung Tiễn nhìn nàng, rồi lại nhìn bát canh trứng đang bốc khói nghi ngút trước mặt, không tự chủ được mà liếm môi, nhưng cậu không đón lấy.
Ôn Yểu lại đưa bát tới gần hơn: "Chúc mừng sinh nhật, mau uống lúc còn nóng đi."
Tiểu Dung Tiễn lần đầu tiên được đón sinh nhật, cũng là lần đầu tiên có người nói với cậu câu "chúc mừng sinh nhật", cậu vừa kích động vừa căng thẳng. Đón sinh nhật chỉ với một bát canh trứng đơn sơ, trứng lại ít đến đáng thương, nói thật lòng thì quả là đạm bạc, nhưng lúc này Ôn Yểu thực sự chẳng thể tìm đâu ra thứ gì khác.
"Có phải đệ không thích không?" Nàng suy nghĩ một chút, khẽ hỏi.
Tiểu Dung Tiễn lập tức lắc đầu, đưa tay đón lấy, dõng dạc nói: "Thích ạ! Đệ thích lắm!"
Dứt lời, cậu định uống ngay...
"Nóng!" Ôn Yểu vội can: "Từ từ thôi."
Được người quan tâm như thế, lòng Tiểu Dung Tiễn ấm áp vô ngần. Cậu cười hì hì gật đầu, vừa hớp từng ngụm nhỏ vừa nhìn Ôn Yểu cười. Bát canh trứng đạm bạc chẳng mấy chốc đã cạn sạch.
Ôn Yểu rửa bát xong, lại đun thêm chút nước nóng để lau người cho Dung Tiễn vừa khóc một trận xong, nếu không lau rửa sạch sẽ, ngày mai sẽ rất khó chịu. Tiểu Dung Tiễn vô cùng ngượng ngùng, khẽ né tránh, đỏ mặt nói: "Để... để tự đệ làm là được rồi ạ..."
Ôn Yểu nhìn vẻ thẹn thùng trên mặt cậu, đưa khăn tay cho cậu. Tiểu Dung Tiễn rất nghiêm túc lau mặt.
Thu xếp xong xuôi, Ôn Yểu véo véo khuôn mặt nhỏ vẫn còn ửng hồng vì thẹn của cậu: "Được rồi, mau ngủ đi thôi."
Tiểu Dung Tiễn vâng lời, vừa đi về phía giường vừa ngoảnh đầu nhìn trộm nàng. Thấy cái vẻ đi một bước ngoái lại ba lần của cậu, Ôn Yểu không nhịn được bật cười.
Bị bắt quả tang nhìn trộm, mặt Tiểu Dung Tiễn càng đỏ hơn. Cậu trèo lên giường, túm lấy chiếc chăn rách, rụt rè nhìn nàng: "Đệ... đệ ngủ rồi, tỷ có đi mất không?"
Ôn Yểu lúc này mới hiểu vì sao lúc nãy cậu cứ lén nhìn mình mãi. Hóa ra là sợ nàng rời đi. Chưa đợi nàng mở lời, Tiểu Dung Tiễn lại cắn môi, vừa ngượng ngùng vừa căng thẳng nói: "Tỷ... tỷ có thể ở lại với đệ thêm một lát không?"
Ôn Yểu: "..."
Nói xong, hai bàn tay nhỏ của cậu siết chặt lấy chiếc chăn rách, lí nhí: "Đệ... đệ không muốn ở một mình."
Ôn Yểu: "..............."
Nàng nén lại cơn nghẹn ngào nơi cánh mũi, gượng cười gật đầu: "Được."
Tiểu Dung Tiễn: "!!!"
Nàng đưa tay xoa đầu cậu: "Ngủ đi, ta không đi đâu, sẽ luôn ở bên đệ."
Tiểu Dung Tiễn bấy giờ mới vui sướng chui vào trong chăn nằm xuống, cười đến mức miệng không khép lại được. Đôi mắt Ôn Yểu vốn đang hoe đỏ, vì dáng vẻ này của cậu mà dở khóc dở cười.
"Mau ngủ đi." Nàng nói.
Tiểu Dung Tiễn vùi nửa khuôn mặt vào trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt cười cong vút, gật đầu lia lịa. Ôn Yểu đưa tay nhẹ nhàng che mắt cậu lại: "Mau nhắm mắt lại ngủ đi nào."
Tiểu Dung Tiễn cười khúc khích, đôi mắt chắc hẳn vẫn đang chớp liên hồi, vì lòng bàn tay Ôn Yểu cảm thấy ngứa ngáy đó là do lông mi cậu cọ vào. Sự ngứa ngáy ấy khiến khóe môi Ôn Yểu cũng không kìm được mà cong lên.
Một lát sau, không thấy cọ nữa, nàng mới thu tay về. Vừa nghĩ bụng, cuối cùng cũng đã chạm được vào vật thực, nhân lúc cậu ngủ say sẽ mang bộ quần áo bẩn đi giặt, kết quả vừa quay người, tay áo đã bị níu lại.
Nàng quay đầu. Đối diện ngay với đôi mắt to tròn trong veo của Tiểu Dung Tiễn.
"Tỷ... tỷ đi đâu đấy?" Giọng cậu run run, hỏi một cách đầy chột dạ.
Ôn Yểu nghĩ ngợi, lại ngồi xuống chỗ cũ: "Ta chẳng đi đâu cả, chỉ ở đây bên đệ thôi, mau ngủ đi."
Đêm đã khuya lắm rồi, Tiểu Dung Tiễn thực sự cũng đã buồn ngủ. Cậu gật đầu, sau khi nhắm mắt được một lát lại mở ra: "Tỷ... tỷ thật sự sẽ không đi chứ?"
Ôn Yểu: "Sẽ không."
Tiểu Dung Tiễn bấy giờ mới lại nhắm mắt. Qua một lúc lâu, lại mở mắt ra: "Thật sự sẽ không bỏ mặc đệ một mình chứ?"
Ôn Yểu: "..."
Nàng sực nhớ ra, năm đó khi nàng trốn khỏi cung, trên đường về kinh, Dung Tiễn không dưới một lần nói bên tai nàng rằng Đừng bỏ lại ta một mình.
Hồi lâu sau, nàng giọng khàn đặc đáp: "Sẽ không."
Tiểu Dung Tiễn lúc này mới thực sự nhắm mắt lại. Lần này cậu đã ngủ say, ngủ rất yên bình, chỉ có điều bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt lấy tay áo của Ôn Yểu. Thấy cậu đã ngủ sâu, Ôn Yểu định gỡ tay cậu ra đặt lại vào chăn cho ấm, nhưng nàng nhận ra cậu nắm rất chặt, không thể nào gỡ ra mà không làm cậu thức giấc.
Nhìn bàn tay đang nắm chặt lấy tay áo mình, Ôn Yểu mỉm cười lặng lẽ. Đêm đầu xuân dù sao vẫn còn chút se lạnh, cuối cùng nàng đành đưa cả tay mình vào trong chăn cùng che với cậu.
Có lẽ vì sự cử động làm Tiểu Dung Tiễn thức giấc đôi chút, đôi lông mày nhỏ của cậu khẽ nhíu lại, lầm bầm một tiếng trong vô thức. Tuy tiếng lầm bầm rất nhỏ, nhưng đêm khuya quá đỗi tĩnh mịch nên Ôn Yểu vẫn nghe rõ mồn một.
Tiếng cậu lầm bầm là:
"A Loan, tỷ đừng đi."