Ở tuổi lên chín, Trần Văn Cảng mất cha, số phận đẩy anh vào vòng tay nhà họ Trịnh giàu có, nơi anh sống cuộc đời nương nhờ, chịu đựng ánh mắt soi mói.
Từ một chàng trai nương nhờ, anh dần lún sâu vào bi kịch: yêu lầm trưởng nam nhà họ Trịnh, để rồi bị phản bội, bị cuốn vào những âm mưu lừa dối, gánh chịu vô vàn lời đồn thổi cay nghiệt. Cả danh tiếng và dung mạo đều bị hủy hoại, anh trở thành kẻ bị xã hội thượng lưu khinh rẻ, không còn chốn dung thân.
Giữa lúc cuộc đời tưởng chừng đã chạm đáy, khi Trần Văn Cảng chỉ còn là một kẻ tàn tạ, với vết sẹo dữ tợn vắt ngang khuôn mặt và điếu thuốc tàn trên tay, một bóng hình bất ngờ xuất hiện. Đó là Hoắc Niệm Sinh, tay chơi khét tiếng Kim Thành, người từng buông lời chế giễu anh không ít lần. Y nhướng mày, giọng điệu vẫn ngả ngớn nhưng ẩn chứa điều gì đó khó đoán: “Không phải cậu thanh cao lắm sao, sao giờ lại nhếch nhác thế này?”
Rồi một lời đề nghị bất ngờ vang lên, nhẹ như gió thoảng nhưng đủ sức níu giữ một tâm hồn đang chới với: “Nếu thật sự không có nhà để về, hay là đi theo tôi?”
Trần Văn Cảng, trong cơn tuyệt vọng, đã lên xe của Hoắc Niệm Sinh. Anh không thể ngờ, một cái nắm tay vô tình lại mở ra cả một đời người.
Không ai hiểu vì sao Hoắc Niệm Sinh, vốn nổi tiếng đa tình và mưu mẹo, lại si mê một Trần Văn Cảng tàn tạ, với khuôn mặt không còn nguyên vẹn đến thế. Y dốc hết lòng quan tâm, chăm sóc, từ bỏ mọi cuộc vui truy hoan để ở bên anh.
Thế rồi, bi kịch một lần nữa ập đến. Hoắc Niệm Sinh qua đời trong một tai nạn du thuyền định mệnh. Trong bức di thư cuối cùng gửi Trần Văn Cảng, những dòng chữ ấy khắc sâu vào tâm khảm: "Tôi chưa từng biết, em đã bao giờ thương tôi một lần chưa, thật tiếc, có lẽ cả đời này không còn cơ hội để biết nữa rồi."
Sau đó, một phép màu xảy ra. Trần Văn Cảng bừng tỉnh, quay về năm anh hai mươi tuổi. Gương mặt anh vẫn còn nguyên vẹn, những tiếc nuối chưa kịp hóa thành sẹo sâu vẫn còn đó, chờ đợi được chữa lành. Và quan trọng hơn cả, anh có cơ hội thứ hai để đáp lại tình yêu của Hoắc Niệm Sinh, người đã dành trọn tấm chân tình cho anh.
Liệu lần này, Trần Văn Cảng có thể nắm bắt vận mệnh, sửa chữa lỗi lầm, và thắp lên ngọn lửa tình yêu mà anh từng vô tình bỏ lỡ? Bởi lẽ, có một người vẫn luôn ở đó, chỉ cần anh dừng chân nhìn lại, sẽ thấy tình yêu sâu đậm hơn cả thời gian và sinh tử.
***
**Lưu ý:**
* Câu chuyện chú trọng khai thác chiều sâu cảm xúc, mang đến một hành trình chữa lành và tình yêu chân thành.
* Tình cảm của Hoắc Niệm Sinh ở kiếp trước nhất định sẽ được đền đáp xứng đáng.
**Thể loại:** Đô thị, Trọng sinh, HE (Happy Ending), 1v1.
**Cặp đôi:** Công tay chơi (Hoắc Niệm Sinh) x Thụ dịu dàng điềm tĩnh (Trần Văn Cảng).
**Điểm nhấn:** Chữa lành, duyên trời tác hợp, tình yêu bất diệt.
**Chủ đề:** Tình yêu đòi hỏi lòng dũng cảm và sự kiên trì.
Truyện Đề Cử






