Cuộc Sống Thường Nhật Của Con Nuôi Nhà Giàu Sống Lại
Chương 107: Cung Đàng và Két Sắt
Cuộc Sống Thường Nhật Của Con Nuôi Nhà Giàu Sống Lại thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe thể thao màu đen lướt nhẹ trên con đường núi quanh co. Cỏ cây um tùm tỏa hương thơm ngát, bầu trời xanh thẳm trải dài, hai bên đường núi rừng mênh mông. Trần Văn Cảng nhìn qua kính mát, thế giới bên ngoài như phủ lên một lớp ánh đen huyền bí.
Hoắc Niệm Sinh nhấn ga, chiếc xe phóng vun vút. Dưới thành phố, nó chỉ là một chiếc xe bình thường, nhưng ra đến ngoại ô, nó như sống lại, tốc độ tạo ra những cơn gió mạnh thổi thẳng vào mặt hai người.
Trước khi kịp nhận ra, Trần Văn Cảng đã tháo kính mát, chống tay lên cửa sổ xe đang mở, đưa chiếc kính vào miệng.
Hoắc Niệm Sinh tìm kiếm chủ đề trò chuyện: "Trùng hợp là đã lâu rồi tôi chẳng ghé thăm..." Y liếc nhìn Trần Văn Cảng: "Văn Cảng?"
Trần Văn Cảng không đáp. Hoắc Niệm Sinh thoáng nhìn khóe mắt, chỉ thấy nửa khuôn mặt anh. Anh đang cắn nhẹ đầu kính, vô thức lộ ra vẻ lo lắng. "Anh vừa nói gì?"
Hoắc Niệm Sinh cười: "Nơi này hẻo lánh thật, nhưng không phải không có người sinh sống. Gần đây có trang trại ngựa, hồ chứa, người ta đến đây câu cá, cắm trại. Đặc biệt, đêm đêm, những thanh niên hiếu động lại kéo nhau đến đây đua xe, mặt mày hớn hở."
Trần Văn Cảng gật đầu: "Chắc do thiếu cảnh sát giao thông."
Tìm kiếm cảm giác phấn khích là cám dỗ không thể cưỡng lại của những người trẻ. Bốn mùa, con đường núi này là thiên đường của những tín đồ xe mô tô. Ban ngày, họ ẩn mình như những con thú hoang, đêm về mới xuất hiện, phóng xe ầm ầm, nhạc Death metal chói tai, tiếng hét la vang trời. Đôi khi, họ còn xâm phạm bất động sản riêng tư. Trần Văn Cảng thường ngủ đến nửa đêm, bị đánh thức bởi những tiếng ồn ào huyên náo từ xa.
Phấn khích là một chuyện, nguy hiểm là không thể tránh khỏi. Có năm, Trần Văn Cảng nghe tin một vụ tai nạn xe ngoài đường, một tay đua tốc độ va phải rễ cây, cả người lẫn xe văng xa, đầu nát bét. Bạn gái anh ta trên xe may mắn sống sót. Ở vùng đất tịch mịch này, nhóm giúp việc bàn tán suốt mấy ngày về vụ việc.
Biệt thự trên sườn núi không phải là một tòa nhà đơn độc, xung quanh có sân vườn rộng lớn, đúng nghĩa là một trang viên. Sau khi lái xe qua hàng rào dây thép lỏng lẻo có treo biển "Nhà riêng, Cấm vào", phải thêm 10 phút nữa mới đến cửa biệt thự. Tường đá thấp bao quanh sân, thường xuân xanh um bò đầy tường, bốn mùa tươi tốt.
Trần Văn Cảng xuống xe ở cửa. Đây chính là nơi anh tự giam mình suốt mấy năm trời ở kiếp trước. Anh lén nhìn bóng lưng Hoắc Niệm Sinh, nhưng y như thể không hay biết, đóng cửa xe, bước vào trong.
Đài phun nước trước cửa có tượng thiên thần đứng sừng sững. Hoắc Niệm Sinh lướt mắt qua, như thể kiểm tra tình trạng của nó. Nước trong hồ trong veo, không hề có mùi lạ, chứng tỏ hồ được thay nước định kỳ, nhưng hệ thống phun tắt, chẳng có ai ngắm cảnh nên tiết kiệm điện. Cả trang viên im lìm, như chốn không người, một không-thời gian ẩn mình giữa núi rừng.
Trần Văn Cảng đang quanh nhìn, bất cẩn va vào lưng Hoắc Niệm Sinh.
Hoắc Niệm Sinh đang đợi anh trên bậc thềm, quay lại nắm tay anh: "Sao đi không nhìn đường."
"Không... vừa thấy một con sóc, chạy vào cửa sổ rồi."
"Không phải chuột sao?"
"Đuôi nó to lắm, chắc là sóc. Không có ai sống ở đây, sinh vật nhỏ đó xem nhà như lãnh thổ của mình."
Hoắc Niệm Sinh mím môi, vừa kéo anh vừa đẩy cửa vào: "Vào xem nó còn đó không, còn thì bắt lại."
Con sóc tinh ranh, vừa nghe tiếng động là vội vã bỏ chạy, suốt dọc đường chỉ còn tiếng sột soạt, không thể nào bắt được.
Thực ra, biệt thự vẫn có người chăm sóc: quản gia, nhân viên bảo vệ, người làm vườn. Họ chỉ duy trì tình trạng cơ bản của ngôi nhà. Nếu gia chủ muốn vào ở, chỉ vài người như thế này là không đủ. Quản gia đã nhận cuộc gọi từ trước, đang đợi đón chủ nhân.
Trần Văn Cảng bắt tay ông. Anh biết nuôi một ngôi nhà lớn như thế này tốn rất nhiều nhân lực và bảo trì. Ngay cả căn biệt thự nhỏ mà Trịnh Bỉnh Nghĩa cho anh cũng cần năm, sáu người chăm sóc. Đó là lý do anh buộc phải bán nó, không thì nó sẽ bỏ hoang mất giá, hoặc phải nuôi cả một nhà đầy người làm, lối sống mà anh không thể duy trì.
Bên trong, sàn nhà lát gạch hoa văn hình thoi, phòng khách cao ba tầng, đứng giữa khiến người ta cảm thấy mình nhỏ bé. Mặt trời lặn, màn đêm buông xuống, bầu không khí yên bình sâu lắng lan tỏa khắp nơi.
Bữa tối do quản gia nấu. Ông biết nấu ăn, là đầu bếp bán thời gian ở đây, nghe nói lo liệu bữa ăn cho cả ba nhân viên. Chỉ có điều, sở trường của ông là món Tây: sườn heo nướng than, nạm bò hầm rượu vang đỏ, mì ống mực và cơm đút lò hải sản.
"Ông giỏi lắm rồi." Trần Văn Cảng nói đùa. "Ông có thể trở thành bếp trưởng ở ngoài kia, nhưng lại chịu thiệt ở đây trông coi nhà cửa."
Quản gia mỉm cười khiêm tốn: "Chỉ là nhân thời gian rảnh rỗi thôi. Tôi thích nghiên cứu công thức các nước, thử nấu theo, còn lâu mới trở thành đầu bếp chuyên nghiệp."
Nhưng ông không ngồi cùng bàn với chủ nhân, mà quay về tòa nhà phía sau ăn cùng nhân viên bảo vệ và người làm vườn.
Trần Văn Cảng quay lại, chỉ còn lại mình và Hoắc Niệm Sinh trong phòng ăn.
Bữa ăn hơi nặng nề. Trần Văn Cảng không biết là do trạng thái tinh thần hay lý do nào khác, giữa họ luôn có một khoảng cách khó nói thành lời. Hằng ngày, họ ăn ở căn hộ hoặc nhà tổ vẫn luôn thân mật, nhưng đến đây, những cuộc trò chuyện vu vơ dường như không thể lấp đầy không gian rộng lớn này.
Hơn nữa, Trần Văn Cảng còn bất an, không biết Hoắc Niệm Sinh đưa mình đến đây vì lý do gì.
Chuyến đi này thật khó hiểu, không có gì đáng để vui chơi. Cho đến khi họ vào phòng làm việc, một giá sách trượt mở ra, lộ ra cánh cửa của một chiếc két sắt. Hoắc Niệm Sinh không tránh né Trần Văn Cảng, nhập mật mã, rồi cho anh xem bên trong.
Thứ bắt mắt nhất là những thỏi vàng và khối vàng xếp chồng lên nhau, khá nặng, sáng lấp lánh. Nhưng bên cạnh số kim loại quý này, còn có rất nhiều tài liệu giấy tờ được khóa riêng trong két sắt, mỗi tài liệu đều rất quan trọng.
Trần Văn Cảng mím môi thật chặt, cổ họng như bị bông gòn chặn lại, không nói nên lời.
Hoắc Niệm Sinh ôm eo anh, tựa cằm lên vai anh: "Chỉ là cảm thấy đã đến lúc cho em xem một vài thứ. Nếu như..." Y cọ lên tóc anh: "Nếu một ngày nào đó tôi gặp chuyện bất trắc, em cần bất kỳ giấy tờ nào, em biết tìm chúng ở đâu rồi đấy."
Trần Văn Cảng nhắm mắt: "Em không biết."
Hoắc Niệm Sinh cố gắng nói lý: "Sông có lúc trong lúc đục, không phải chắc chắn sẽ xảy ra tai nạn, nhưng chúng ta cần phải chuẩn bị."
Trần Văn Cảng nghiến răng: "Em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện xui xẻo như vậy. Chờ quay về, em cũng nên tìm luật sư viết cái di chúc, lo lắng trước về những gì sẽ xảy ra sau khi em chết phải không?"
Hoắc Niệm Sinh bình tĩnh nhìn anh: "Cũng được."
Trần Văn Cảng hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Hoắc Niệm Sinh nhìn rõ phản ứng của anh: "Lập di chúc sớm là một thói quen tốt, mỗi người đều nên có ý thức như vậy."
Y một tay vẫn ôm Trần Văn Cảng, tay kia lấy ra một túi tài liệu: "Em chấp nhận cũng được, mà không chấp nhận cũng thế, tôi hơn em 7 tuổi, biết đâu một ngày nào đó tôi sẽ ra đi trước em, đến lúc đó, em sẽ phải tự biết mình cần làm gì."
Trần Văn Cảng không thể nghe nổi nữa: "Em biết phải làm gì lúc đó."
Hoắc Niệm Sinh im lặng, nghiêm nghị nhìn anh, không nói một lời.
Trần Văn Cảng ném túi tài liệu xuống đất, nói từng chữ một: "Anh không cần phải lo, đến lúc đó em cũng đi chết."
Anh vốn không muốn nổi nóng với Hoắc Niệm Sinh, nhưng đầu anh đau khủng khiếp, trong não cứ vang lên tiếng ong ong. Anh chỉ có thể dùng cơn giận ngập trời để che giấu nỗi kinh hoảng sâu thẳm trong lòng, như thể chỉ khi thốt ra những lời cay nghiệt mới có thể ngăn người kia nói thêm một câu nữa. Cơn giận dữ này thật sự bộc phát một cách khó hiểu và vô lý. Đối với bất kỳ ai có tài sản, giải quyết vấn đề thừa kế di sản của mình từ sớm là một lựa chọn khôn ngoan.
Trần Văn Cảng không dám nhìn sắc mặt của Hoắc Niệm Sinh, việc nhận ra mình đã mất kiểm soát càng khiến anh thấy chán nản hơn. Anh rời khỏi phòng làm việc, đứng ở hành lang một lúc, dáng hình gầy yếu trông thật tội nghiệp. Thực ra anh đã quen thuộc từng chi tiết trong ngôi nhà này, nhìn thấy phòng khách bên cạnh, anh xoay nắm cửa, chậm rãi bước vào. Phòng khách có một cái rạp chiếu phim tại gia, Trần Văn Cảng không muốn chọn lựa, nhưng anh cần chút tiếng ồn, thế là với tay bật tivi.
Một lúc sau, có người đẩy cửa vào. Anh cuộn tròn người nằm nghiêng trên thảm, nước mắt chảy dài theo khóe mắt, thấm ướt tai và tóc mai.
Hoắc Niệm Sinh tiến lại gần, nhẹ nhàng cúi người nhìn anh: "Sao lại khóc thế này."
Trần Văn Cảng vẫn bất động.
Hoắc Niệm Sinh thở dài, vươn tay ôm lấy anh. Anh trở người lại, ngực phập phồng trong câm lặng, ướt đẫm phần áo ở bụng Hoắc Niệm Sinh.
Hoắc Niệm Sinh không nhắc đến chuyện vừa xảy ra, cũng không nói đến những phản ứng khó hiểu của anh, chỉ ngồi bệt xuống sàn, tựa lưng vào sô pha, cùng anh nhìn lên màn hình lớn trên tường.
Kênh phim đang chiếu một bộ phim kinh điển rất cũ, kể về câu chuyện tình yêu đẹp đẽ nhưng bi thương của một cô gái trẻ người Pháp và một công tử Hoa kiều giàu có ở Sài Gòn, Việt Nam vào những năm 1920. Một cô gái Pháp gia cảnh nghèo khó được con trai duy nhất của một phú hào Hoa kiều tiếp cận, chàng công tử thích cô gái da trắng này, còn cô muốn tìm thử một người đàn ông giàu có. Anh ta đưa đón cô bằng một chiếc xe hơi màu đen, đưa cô đến dinh thự của mình, hai người cùng trải qua một khoảng thời gian kim ốc tàng kiều. Họ hẹn hò, lên giường, tắm rửa. Công tử yêu cô, thậm chí còn nghĩ đến chuyện cưới cô, nhưng cô chưa bao giờ thừa nhận rằng mình sẽ yêu một người nước khác. Nguyện vọng của công tử bị cha ngăn cản, anh ta buộc phải lấy người con gái mình không yêu nhưng môn đăng hộ đối. Còn cô lên tàu về nước Pháp xa xôi. Có lẽ khi đứng ở mũi thuyền, cô gái không còn tự tin rằng mình chưa từng yêu sâu sắc người tình này nữa. Một chiếc xe màu đen chạy qua bến tàu, hoàng hôn bao trùm lấy cô.
Gần nửa đêm, tiếng gầm rú của xe moto lại vọng vào phòng ngủ. Vốn dĩ không thể nghe thấy, chỉ có điều do hàng rào dây thép gai đã xuống cấp, đám đua xe nghĩ rằng không có ai sống trong này, bèn phá hủy một số tấm chắn, ngang nhiên coi phần bên trong trang viên như một phần của lộ trình.
Trần Văn Cảng khoác áo đứng dậy. Anh đi loanh quanh trên tầng một, trong phòng khách ở đây cũng có một tủ rượu nhỏ, nhưng đã bị khóa, còn nhiều rượu hơn được cất trong hầm rượu. Dù chỗ nào thì chìa khóa cũng nằm trong tay quản gia, anh chỉ có thể ngồi trong phòng khách một lúc.
Khi anh trở về phòng ngủ thì Hoắc Niệm Sinh tỉnh dậy: "Em đi đâu vậy?"
Trần Văn Cảng nằm xuống, quay lưng về phía y: "Không sao đâu."
Hoắc Niệm Sinh nắm lấy vai anh xoay lại: "Có chuyện gì không thể nói cho tôi biết sao?"
Đáy lòng Trần Văn Cảng vừa chua xót vừa ngọt ngào, anh ngồi dậy, đặt tay lên mặt Hoắc Niệm Sinh, dùng ngón cái xoa tóc, má và môi y. Trần Văn Cảng cúi đầu, nhẹ nhàng tách mở môi và răng y. Hoắc Niệm Sinh hừ lên một tiếng, nắm chặt lấy anh, rồi nhanh chóng giành quyền kiểm soát.
Trong bóng tối, quần áo trải dài khắp sàn nhà, thanh âm trầm thấp khàn khàn vừa như tra tấn vừa như vui sướng.
Sáng hôm sau, như thể hôm qua không có chuyện gì xảy ra, Trần Văn Cảng bảo không biết làm gì, Hoắc Niệm Sinh bèn dẫn anh ra hồ nước câu cá. Dù sao cũng đến rồi, họ dành cả ngày chơi đùa ở đây, trò chuyện với những người câu cá vừa làm quen, buổi trưa đến nhà của một người sống gần đó, mang thành quả chuyến đi câu ra đánh vảy moi ruột rồi kho lên, buổi chiều lại ra trang trại cưỡi ngựa.
Tối về biệt thự, hồ bơi gợn sóng nước xanh ngọc. Trần Văn Cảng thay đồ rồi ngồi bên hồ bơi. Anh nhìn Hoắc Niệm Sinh bơi trong màn đêm, những bọt nước trắng xóa lấp lánh dưới ánh đèn. Hoắc Niệm Sinh đến bờ bên kia, quay trở lại theo đường cũ, bơi đến bên anh, tìm cách rời khỏi mặt nước. Trần Văn Cảng đưa tay kéo y một cái, Hoắc Niệm Sinh bèn nương theo đẩy anh ngã xuống đất.
Y đột nhiên hỏi: "Em thấy nơi này thế nào?"
Trần Văn Cảng chống lên ngực y: "Cái gì thế nào?"
Hoắc Niệm Sinh nhìn anh thật sâu: "Sống một mình ở đây không thấy cô đơn sao?"
---
Tác giả nhắn gửi:
Bộ phim điện ảnh là "Người tình", tóm tắt dựa trên giới thiệu cốt truyện trên mạng.
Người dịch:
"Người tình" (tiếng Pháp: L'Amant) là một bộ phim dựa trên tiểu thuyết tự truyện của Marguerite Duras, do đạo diễn Jean-Jacques Annaud thực hiện, với sự tham gia của các ngôi sao Jane March, Lương Gia Huy và Lisa Faulkner. Bộ phim khởi quay tại Việt Nam.