Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 14: Canh Nóng Và Sự Can Thiệp Của Vương Gia
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hơi nóng bốc lên, cả một bát canh bị hắt thẳng lên đùi Hoắc Vô Cữu, xuôi theo lớp quần áo, nhỏ giọt xuống đất ướt nhẹp.
Đám thị nữ đứng xung quanh hoảng sợ thốt lên, Tôn Viễn đứng phía sau cũng giật mình, vội vàng giật một miếng vải để lau cho y.
Duy chỉ có Hoắc Vô Cữu vẫn bất động trên xe lăn.
Canh nóng hổi đổ lên người, dù có lớp áo che chắn, vẫn gây đau đớn. Nhưng nỗi đau thể xác này, đối với y, chẳng đáng là gì. Y chỉ cụp mắt nhìn xuống đôi chân mình.
Y thấy ả ta cố tình hắt bát canh vào người y. Trong mắt người tập võ, hành động đó chậm chạp, vụng về, nhưng y lại không tài nào né tránh được.
Vì đôi chân y không thể cử động.
Nỗi nhục nhã này, so với đau đớn thể xác, còn khó chịu đựng hơn nhiều.
Một lát sau, Hoắc Vô Cữu ngẩng mắt, bình thản liếc nhìn Đào Chi.
Nếu không phải ả là phụ nữ, y chắc chắn sẽ trả lại gấp trăm lần, đem bát canh nóng hôi hổi kia, rót thẳng vào cổ họng đối phương.
Nhưng y sẽ không động thủ với phụ nữ.
Tuy nhiên, chỉ với một ánh nhìn âm u lạnh lẽo của y cũng đủ khiến Đào Chi sợ tới mức khẽ run, vô thức lùi lại một bước.
Sau đó ả lấy lại bình tĩnh.
Sao ả lại như vậy? Tên tàn phế này dám trừng mắt với ả, mà ả lại còn sợ sao?
Ả có gì mà phải sợ, dù sao hôm nay Vương gia cũng không có mặt trong phủ! Ả là người có quyền thế nhất trong viện hôm nay, ả không tin đám nô tài bên cạnh dám mách lẻo với Vương gia, cũng không tin tên tàn phế này có thể mặt dày đi tố cáo với Vương gia!
Đào Chi tức khắc trừng mắt lại, giễu cợt nói: “Chỉ trách nô tài chân tay vụng về, không cẩn thận vấp ngã. Có điều chủ nhân cũng không biết né tránh sao, nếu không thì đã chẳng bị bỏng rồi.”
Sau đó ả ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tôn Viễn đang đứng sau lưng.
“Tên nô tài kia sao ngươi ngu thế? Cho ngươi ở đây hầu hạ là để đẩy xe lăn cho chủ nhân đấy, đứng đực ra đó làm gì? Đần độn đến thế thì từ mai đi ra ngoài quét sân đi!”
Bình thường Vương gia rất ít khi ở An Ẩn Đường, Mạnh Tiềm Sơn thì luôn theo sát Vương gia, nên Đào Chi đã quen thói làm mưa làm gió trong viện này.
Đám hạ nhân xung quanh, hiển nhiên ả muốn mắng thì mắng, mắng chán rồi thì sẽ có người can đảm đứng ra khuyên can ả, hòa giải giúp ả.
Nhưng lần này, ả mắng xong mà căn phòng lại yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Ả thở hổn hển mấy nhịp lấy hơi, cau mày nhìn lướt quanh.
Nào ngờ tất cả thị nữ trong phòng đều cúi gằm mặt xuống, như một đàn chim cút.
Đào Chi nhìn lướt qua đám thị nữ một lúc, cau mày không vui.
Chuyện gì thế này, hôm nay trong viện có thêm một tiểu thiếp thôi mà lại làm cho bọn họ sợ như vậy? Chẳng qua chỉ là một tên tàn phế không đi lại được, có gì đáng sợ chứ.
Ả hừ lạnh một tiếng, xoay người định đi ra ngoài.
Nhưng ngay lúc quay đầu lại, ả thấy hai người đang đứng trước cửa.
Đào Chi chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống.
“Vương… Vương gia!”
———
Giang Tùy Châu ở lì trong thư phòng cho đến chiều tối.
Thiệp mời đã được đưa lên từ sớm, là hai vị quan viên Bộ Công mời anh đi uống rượu. Giang Tùy Châu vừa đến đây, ngay cả tửu lượng của bản thân mình thế nào cũng không rõ, suy đi tính lại, vẫn không dám tùy tiện đi dự tiệc.
Vì vậy, anh ngẫm nghĩ một lúc, rồi thẳng thắn sai Mạnh Tiềm Sơn tự mình mang thiệp mời trả về, nói đêm qua anh ngủ không ngon, bị phong hàn, hôm nay đang ở trong phủ tĩnh dưỡng.
Cũng may anh nổi tiếng là người ốm yếu, nên cái cớ này đưa ra khá xuôi tai, hai người kia cũng không miễn cưỡng nữa.
Đợi xử lý xong việc này Giang Tùy Châu mới bước ra khỏi thư phòng.
Dù trong phòng anh giờ đây đang có một con hổ bệnh hung thần ác sát, nhưng cũng không thể vì thế mà bỏ bữa tối.
Không ngờ, khi anh vừa tới cửa phòng, tình cờ nghe thấy Đào Chi đang dùng giọng điệu quái gở chỉ trích Hoắc Vô Cữu.
Nha hoàn nọ đang đứng trước bàn, che khuất Hoắc Vô Cữu đang ngồi trên xe lăn, hiện giờ đang chống nạnh, giọng the thé vang vọng từ xa đã có thể nghe thấy.
Mạnh Tiềm Sơn mặt biến sắc, định lên tiếng nhưng lại bị Giang Tùy Châu giơ tay ngăn lại.
Dù không nhìn thấy mặt nha hoàn này, nhưng từ trang phục của ả có thể nhận ra, chính là người bưng rương đã đụng trúng Hoắc Vô Cữu vào trưa nay. Giang Tùy Châu vốn tưởng rằng mình răn đe ả một trận, ả sẽ không dám tái phạm, nào ngờ nha hoàn này lại có thể lớn lối đến vậy.
Giang Tùy Châu trong một khoảnh khắc không hiểu, là ả không sợ chết, hay là ả nghĩ anh quá dễ dãi.
Anh chỉ lẳng lặng nhìn dáng vẻ vênh váo hống hách rủa xả của ả, rồi nhìn ả xoay người lại sửng sốt nhìn mình, sau đó sợ tới mức hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất.
Giang Tùy Châu nhìn dáng vẻ run rẩy của ả, có phần câm lặng.
Giờ mới biết sợ thì có ích gì? Lúc nãy khi ra vẻ hung thần ác sát với Hoắc Vô Cữu sao không biết sợ?
Từ xưa đến nay anh vốn khá ghét thói xấu này.
Là một người thuộc về ngàn năm sau, anh tự nhận mình vẫn giữ được sự tôn trọng đáng có đối với sinh mạng và nhân cách. Nhưng, vẫn luôn có một số người, được tôn trọng rồi lại đi chà đạp nhân cách của người khác; bản thân vốn bị người ta nô dịch, quay đầu lại lại muốn tỏ vẻ tài trí hơn người để nô dịch những kẻ yếu hơn.
Mạnh Tiềm Sơn thấy Giang Tùy Châu mặt mày lạnh lùng không nói lời nào, bèn bước lên trước một bước, lạnh giọng nói: “Đào Chi cô nương, oai phong quá nhỉ! Ngươi thế mà còn nhớ Hoắc phu nhân là chủ tử sao? Nô tài thấy điệu bộ của ngươi, còn tưởng ngươi là chủ tử đấy!”
Đào Chi run rẩy dập đầu mạnh xuống đất, vội vàng biện minh: “Vương gia, nô tài không có! Là… Là do tên tiểu tư đẩy xe cho phu nhân! Hắn đẩy xe lăn đụng trúng nô tài, nô tài mới bất cẩn làm đổ canh lên người phu nhân…”
“Bổn vương là kẻ mù sao?”
Giang Tùy Châu nhíu mày, cắt ngang lời ả ta.
Đào Chi bị dọa run lẩy bẩy, trán đập xuống sàn, quỳ rạp dưới đất không dám ngẩng đầu.
Giang Tùy Châu thu hồi tầm mắt, thản nhiên nói: “Mạnh Tiềm Sơn.”
Mạnh Tiềm Sơn lập tức hiểu ý, vội nói: “Còn để ả ta ở đây chướng mắt Vương gia sao? Mau lôi xuống!”
Lập tức có hai tiểu tư từ ngoài hành lang đi vào, lôi Đào Chi đi.
Giang Tùy Châu biết, Mạnh Tiềm Sơn sẽ thay anh xử lý ổn thỏa. Anh day day ấn đường, rồi đi đến trước mặt Hoắc Vô Cữu.
Hiện giờ đùi y ướt sũng, bát canh bên cạnh vẫn còn thoang thoảng hơi nóng.
Việc bị đổ cả bát canh lên người vốn đã là một sự sỉ nhục lớn, nhưng nha hoàn kia còn cố ý đổ lên đùi Hoắc Vô Cữu, càng giống như cố tình xát muối vào vết thương.
Nhìn dáng vẻ trầm lặng ngồi trên xe lăn của y, Giang Tùy Châu không hiểu sao tự dưng thấy bức bối.
Anh cố gắng thu hồi tầm mắt.
Để đối phương chịu thiệt thòi ở đây, chắc chắn anh không thể không có hành động gì. Nhưng thân là một Vương gia kiêu ngạo, tàn nhẫn, anh không thể tùy tiện xin lỗi đối phương được.
Giang Tùy Châu đau cả đầu.
Anh im lặng một chốc rồi nói: “Được rồi, đẩy phu nhân vào phòng trong thay đồ sạch sẽ.”
Anh cần thời gian để sắp xếp lại lời nói.
Tôn Viễn vội vàng tuân lệnh, đẩy xe lăn vào căn phòng sau bình phong.
Giang Tùy Châu ngồi xuống cạnh bàn, đưa tay day thái dương.
Anh đang định tĩnh tâm lại thì thấy Tôn Viễn vừa đi ra sau bình phong rồi lại một mình lui ra ngoài.
Giang Tùy Châu ngẩng mắt: “Sao vậy?”
Tôn Viễn đứng đó với hai bàn tay không, có vẻ luống cuống: “Phu nhân nói, không cần nô tài.”
Tầm mắt Giang Tùy Châu không tự chủ được chuyển qua tấm bình phong.
Cách bình phong, có thể mơ hồ thấy một bóng người đang ngồi.
Anh khẽ khựng lại rồi ừ một tiếng, không nói thêm gì.
Không biết vì sao, anh lại có thể thấu hiểu sâu sắc tâm tình của Hoắc Vô Cữu vào lúc này. Có lẽ vì trong mười năm học lịch sử của bản thân, chỉ riêng luận văn nghiên cứu về Hoắc Vô Cữu anh đã có thể viết thành mấy quyển sách.
Anh biết rất rõ, Hoắc Vô Cữu không cần ai cả.
Dù y gãy đôi chân, cũng không cần người khác chăm sóc mình như một kẻ tàn tật. Y là chim ưng sinh ra giữa bão cát tại Dương Quan, không chỉ có sức sống mãnh liệt mà còn kiêu ngạo, độc lập.
Muốn y chết đã không dễ, muốn giam cầm y trong lồng son, cho ăn ngon mặc đẹp, chăm sóc tỉ mỉ lại càng khó hơn.
Đó không phải thứ y cần.
Giang Tùy Châu chìm vào suy tư, vốn nên suy nghĩ cẩn trọng từng lời và tìm đối sách, nhưng suy nghĩ của anh lại không kiềm được mà bay xa.
Trong phòng một mảnh yên ắng, chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng quần áo sột soạt và tiếng xe lăn chuyển động vọng ra từ sau bình phong.
Không bao lâu sau, Hoắc Vô Cữu đã thay một bộ đồ sạch sẽ, tự mình đẩy xe lăn từ sau bình phong đi ra.
Tôn Viễn vội vàng tiến lên đẩy xe cho y.
Ở đây Hoắc Vô Cữu còn chưa có quần áo để thay, mấy vị chủ tử trong phủ không ai có dáng người cao to như y. Bộ đồ y đang mặc hiện giờ là lấy tạm đồ vải thô gọn gàng của tiểu tư.
Giang Tùy Châu ngẩng mắt nhìn về phía y.
Người này ngoại hình thật đẹp, mặc gì cũng như khoác lên người một bộ giá áo. Rõ ràng chỉ là một bộ đồ vải thô màu xám đơn giản, nhưng khi mặc lên người y, lại toát lên khí chất hào hùng, như thể có thể đánh đông dẹp bắc.
Tôn Viễn lưu loát đẩy xe lăn của Hoắc Vô Cữu đến bên bàn. Giang Tùy Châu cầm đũa lên, đồng thời lén nhìn y.
Anh nhớ chân của Hoắc Vô Cữu vẫn đang bị thương, tuy vết thương kia ở bắp chân, nhưng rất có khả năng đã bị canh nóng văng trúng.
Nhưng nhìn dáng vẻ trầm mặc của Hoắc Vô Cữu, Giang Tùy Châu lại cảm thấy hoang mang.
Nếu tự nhiên gọi đại phu cho y như không có chuyện gì, chắc chắn sẽ không ổn. Nhưng, anh biết Hoắc Vô Cữu là người rất giỏi chịu đựng, rốt cuộc có bị bỏng không, Giang Tùy Châu không chắc lắm…
Nghĩ vậy, anh không tự chủ được cứ liếc mắt nhìn Hoắc Vô Cữu.
Vào đúng lúc này, Hoắc Vô Cữu ngẩng mắt nhìn về phía anh, bắt gặp ánh mắt lấm la lấm lét của anh.
Giang Tùy Châu như giấu đầu hở đuôi định chuyển tầm mắt, lại thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Hoắc Vô Cữu, lặng lẽ nhìn anh như đang chờ anh mở miệng.
… Bị y bắt tại trận, không thể trốn tránh.
Giang Tùy Châu vờ hắng giọng một tiếng, một tay gắp thức ăn, một tay thản nhiên mở miệng nói: “Băng có bị ướt không?”
“Không.” Hoắc Vô Cữu trả lời.
Giọng nói của y khá trầm và êm tai, lan tỏa trong đêm, như rượu mạnh nồng nàn.
Giang Tùy Châu thản nhiên ừ một tiếng.
“Chuyện này là do ả ta tự ý, về sau sẽ không bao giờ xảy ra nữa.” Anh nói.
Hoắc Vô Cữu không lên tiếng.
Giang Tùy Châu cũng không trông chờ y sẽ đáp lại mình, ngẩng đầu nhìn Mạnh Tiềm Sơn.
Mạnh Tiềm Sơn vội vàng vâng dạ: “Chủ tử yên tâm! Tuyệt đối sẽ không có lần sau!”
Giang Tùy Châu ừ một tiếng, không nói tiếp nữa.
Anh thầm nghĩ, ngược lại có thể nhân chuyện hôm nay, tỏ ra có vẻ áy náy, rồi từ từ thay đổi thái độ của bản thân đối với đối phương.
Còn người trong viện này thì lại càng không cần lo, trải qua chuyện hôm nay, tất nhiên sẽ không ai dám thất lễ với Hoắc Vô Cữu nữa.
Tuy anh biết Hoắc Vô Cữu không cần sự săn sóc thế này, nhưng anh vẫn cần mượn chuyện này làm rõ thái độ của bản thân —— ít nhất để Hoắc Vô Cữu biết, dù anh không thích y cũng không hề có ý gây khó dễ cho y.
Một bữa ăn vô cùng im ắng.
Đợi ăn xong rồi, thị nữ dọn chén dĩa xuống rồi nhao nhao dọn dẹp phòng trong.
Sách Vương gia muốn xem tối nay, giường ngủ của các chủ tử, đều phải được chuẩn bị thỏa đáng.
Giang Tùy Châu ngồi một bên, tay cầm sách, trơ mắt nhìn Mạnh Tiềm Sơn dẫn người sửa soạn phòng ngủ.
Ánh mắt anh hơi đờ đẫn.
Hôm nay một mình trong thư phòng quá thoải mái, anh lại bất cẩn quên mất chuyện quan trọng này rồi.
Ánh mắt anh rơi vào người Hoắc Vô Cữu đang ngồi kế bên, rồi lại nặng nề hạ xuống, nhìn vào quyển sách trong tay.
… Nếu Hoắc Vô Cữu ngủ trong phòng anh, vậy anh ngủ ở đâu đây?