Chương 15: Chiếc Trường Kỷ Và Lời Nói Dối

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Chương 15: Chiếc Trường Kỷ Và Lời Nói Dối

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi mọi người dọn dẹp phòng ngủ, hầu hạ Giang Tùy Châu rửa mặt, thay y phục ngủ xong xuôi, liền bị y đuổi hết ra ngoài.
“Không cần người ở lại đây.” Giang Tùy Châu ngồi tựa đầu giường, tay cầm một quyển sách, lạnh nhạt căn dặn: “Bổn vương muốn đọc sách, lát nữa sẽ tự nghỉ ngơi.”
Nghe nói thế, Mạnh Tiềm Sơn nhìn Giang Tùy Châu lạnh lùng, kiêu ngạo, rồi lại liếc nhanh về phía gian sau.
Hoắc phu nhân đang một mình vệ sinh cá nhân ở đó.
Mạnh Tiềm Sơn tự cho là tinh ý, liền vâng lời dẫn mọi người lui xuống.
Trong phòng ngủ không còn hạ nhân nào lưu lại, khi Mạnh Tiềm Sơn bước ra ngoài, còn cẩn thận khép cửa lại cho Giang Tùy Châu.
Mọi người đi hết, trong một thoáng căn phòng rộng lớn đột nhiên trở nên cực kỳ im ắng, chỉ còn tiếng nước từ gian sau vọng lại.
Không còn ai bên cạnh nữa.
Giang Tùy Châu thở phào một hơi, thả lỏng người, quẳng sách xuống, ngả phịch ra giường.
Khổ thật, y cứ ngỡ chỉ cần ngủ trên trường kỷ một đêm là xong, nào ngờ, từ khi xuyên không đến đây, y chưa một lần được ngủ trên giường.
Y thầm hạ quyết tâm.
Phải nhanh chóng tăng độ tin cậy của Hoắc Vô Cữu đối với mình, sau đó tìm cơ hội tống y ra khỏi phòng.
Có điều, dù sao thì… có vẻ như số phận phải ngủ trường kỷ đêm nay là không thể tránh khỏi rồi.
Tựa vào đầu giường lấy lại bình tĩnh một lát, Giang Tùy Châu đành khuất phục trước số phận, nhặt sách lên, ngồi ngay ngắn.
Y tuy tay cầm sách nhưng lại không đọc sách vào được chữ nào, đọc được vài chữ lại không tự chủ được cúi đầu, vỗ vỗ trường kỷ.
Ừm… May quá, trường kỷ trong phòng mình sờ vào thấy cũng khá thoải mái đấy chứ.
Nghĩ vậy, y một tay chống người, xoay đầu nhìn ra sau.
Khá rộng, nhìn thì khoảng 1m5, chắc dùng để nghỉ ngơi ban ngày. Chỗ tựa lưng phía sau còn có mấy cái gối tựa, trông có vẻ chắc chắn, không biết có mềm không.
Giang Tùy Châu nghiêng người, ôm một cái gối, bóp thử.
Ồ, mềm ghê.
Từ nhỏ Giang Tùy Châu đã không phải lo chuyện cơm áo, không ngờ có một ngày, y lại mừng rỡ vì có được một chiếc trường kỷ có thể giúp y nghỉ ngơi, có được chiếc gối thoải mái để nằm.
… Thật sự là hai ngày vừa rồi y không có được một giấc ngủ ngon, thật sự có hơi dị ứng với mấy thứ như trường kỷ thế này.
Sờ thật sự rất mềm, khóe miệng Giang Tùy Châu không kiềm được nở một nụ cười vui vẻ, lại bóp bóp gối tựa.
Bỗng nhiên, một tiếng… Két.
Giang Tùy Châu bất ngờ không kịp phản ứng, càng trở nên hoảng hốt, vội vàng quay đầu lại.
Giờ y mới phát hiện, không biết Hoắc Vô Cữu đã ra khỏi gian sau từ lúc nào, đang ngồi ngay cửa ra vào, một đôi mắt đen thẳm, lẳng lặng nhìn y.
Tiếng động lúc nãy là tiếng xe lăn của y phát ra.
Giang Tùy Châu vội ném gối tựa đi.
… Lúc nãy y đã quá thả lỏng, nhất thời quên mất trong phòng còn có một người!
Y có chút luống cuống, vội vàng cầm sách lên, chỉnh lại tư thế ngồi. Nhưng sau lưng y, đống gối tựa vốn được xếp ngăn nắp đã bị xô lệch lung tung, nhìn là biết ngay y vừa làm gì.
Giang Tùy Châu xấu hổ đến nỗi da đầu cũng căng lên.
May mà, Hoắc Vô Cữu vẫn không để ý gì đến y.
Ánh mắt Hoắc Vô Cữu không dừng lại trên người y lâu. Cứ như thể y không hề nhìn thấy y vậy, Hoắc Vô Cữu chỉ lướt mắt qua y rồi dời đi ngay, xoay xe lăn hướng ra ngoài.
Giờ phút này Giang Tùy Châu bỗng thấy thầm cảm ơn cái vẻ lạnh lùng, thờ ơ này của y.
Y hắng giọng, đặt một tay lên trán, làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, tiện thể che đi ánh mắt mình.
Y nhìn chằm chằm vào sách, lạnh lùng nói: “Ngươi ngủ trên giường đi.”
Nói xong, y không hề ngẩng đầu lên.
Mặc dù tỏ ra chuyên tâm đọc sách, nhưng thật chất tai Giang Tùy Châu đang hoạt động hết công suất 120%, cẩn thận lắng nghe hướng đi của Hoắc Vô Cữu.
Y nghe thấy Hoắc Vô Cữu xoay xe lăn đến bên giường, lại nghe tiếng y từ từ dịch người sang giường, sau đó nhẹ nhàng nằm xuống, rồi một khoảng im lặng bao trùm.
Giang Tùy Châu thở phào một hơi.
Y tự lẩm bẩm: Chỉ cần Hoắc Vô Cữu không nhắc đến, ta việc gì phải xấu hổ chứ. Ta không xấu hổ.
Có điều, lần tự trấn an này không được thành công cho lắm. Suốt nửa canh giờ tiếp theo, y đều không đọc sách vào được, không ngừng nghĩ đi nghĩ lại chuyện lúc nãy.
Cái dáng vẻ ngồi bóp gối tựa như thằng ngốc của mình, chắc Hoắc Vô Cữu không phát hiện ra nhỉ? Tiếng động lúc nãy nghe được là tiếng xe lăn, lúc đó y vừa mới ra, chưa chắc đã phát hiện mình đang làm gì…
Trong đầu Giang Tùy Châu đang diễn ra cuộc chiến thiên thần ác quỷ, hận đến nỗi sắp nhìn thủng luôn quyển sách đang cầm trên tay, lại không hề chú ý rằng, Hoắc Vô Cữu đang nằm trên giường, thoáng liếc mắt nhìn y.
Đã nhìn thấy rõ dáng vẻ cúi thấp đầu, hai tay bụm mặt xấu hổ của y.
Thỏ khoác da hồ ly, bất cẩn để lộ cái đuôi nhỏ rồi.
Hoắc Vô Cữu khẽ mấp máy môi.
――――
Đêm khuya.
Hoắc Vô Cữu nằm trên giường không nhúc nhích, Giang Tùy Châu tự mình tắt đèn, kéo tấm thảm qua, rồi cứ thế ngủ trên trường kỷ.
Quả nhiên, đêm nay y ngủ rất ngon.
Cái trường kỷ này cũng không phải quá thoải mái, nhưng việc hai ngày liên tiếp gần như thức trắng đêm không ngủ đã vắt kiệt sức lực của Giang Tùy Châu. Vì vậy, y vừa chạm đầu vào gối đã ngủ ngay, một đêm không mộng mị.
Cho đến khi nắng mai ló rạng.
Giang Tùy Châu đang mơ màng ngủ thì cảm thấy như có người đang dè dặt vỗ y. Y mơ màng mở mắt, đập vào mắt là Mạnh Tiềm Sơn với vẻ mặt kinh hãi đứng trong ánh bình minh chập chờn.
Giang Tùy Châu giật mình tỉnh hẳn khỏi cơn mơ ngủ.
Y ngồi dậy, thấy Mạnh Tiềm Sơn đang khom lưng đứng trước mặt y, trong tay cầm một phong thư. Vẻ mặt hắn sững sờ, hết nhìn giường lại nhìn Giang Tùy Châu, ấp a ấp úng: “Chủ tử, sao người lại ngủ trên…”
Giang Tùy Châu nghiến răng, hạ thấp giọng chặn lời hắn: “Có việc gì không?”
Mạnh Tiềm Sơn mọi mặt đều ổn, chỉ là hơi ngốc một chút.
Làm gì có ai nhìn thấy chủ tử mình ngủ trên trường kỷ, còn cố hỏi “Sao lại ngủ trên trường kỷ” chứ!
Mạnh Tiềm Sơn nghe vậy thoáng sững người, rồi đưa phong thư đến trước mặt Giang Tùy Châu, nói: “Đây là…”
Giang Tùy Châu thoáng khựng lại, bỗng giơ tay, ý bảo Mạnh Tiềm Sơn đừng nói tiếp.
Y nhìn sang Hoắc Vô Cữu đang nằm trên giường.
Hiện giờ sắc trời mới hơi ửng sáng, còn cách giờ thức dậy một lúc. Trông Hoắc Vô Cữu có vẻ ngủ khá say, e là hai người nói chuyện sẽ đánh thức y mất.
Mạnh Tiềm Sơn nhìn theo tầm mắt của Giang Tùy Châu, lập tức hiểu ra.
Giang Tùy Châu đứng dậy khẽ nói: “Ra ngoài nói chuyện đi.”
Mạnh Tiềm Sơn liền vội vã đi theo sau y.
Hai người họ đi thẳng đến bên ngoài phòng ngủ, đóng cửa lại rồi mới lên tiếng nói chuyện.
“Chuyện gì?” Giang Tùy Châu hỏi.
Mạnh Tiềm Sơn đưa phong thư trong tay cho y, nói: “Vương gia, đây là phong thư do hai vị đại nhân đã hẹn uống rượu với người hôm qua, rạng sáng hôm nay lén lút sai người mang tới, nói rằng vốn định hôm qua tự tay giao cho ngài, nhưng do ngài trong người không khỏe, liền đợi hôm nay đưa.”
Giang Tùy Châu nhận lấy phong thư.
Y xem như đã hiểu phần nào. Hai người hôm qua hẹn y đi uống rượu, đều là quan nhỏ trong Bộ Công. Tin tức muốn đưa cho y, chắc hơn nửa là có liên quan đến việc sửa chữa Tông Từ.
Y nhận phong thư, ừ một tiếng liền quay người định đi.
Nhưng đúng lúc này, Mạnh Tiềm Sơn lại bước lên một bước, cản đường y.
Giang Tùy Châu cau mày nhìn hắn, thấy Mạnh Tiềm Sơn đang lộ rõ vẻ mặt bất bình.
“Sao Hoắc phu nhân lại dám để ngài ngủ trên trường kỷ chứ!”
Giang Tùy Châu có chút câm nín.
Còn hỏi nữa! Lúc nãy đã chặn lời không cho ngươi nói rồi, giờ ngươi còn hỏi!
Y lạnh nhạt nói: “Đó là việc ngươi cần quan tâm sao?” rồi xoay người định đi vào phòng.
Lại thấy Mạnh Tiềm Sơn với vẻ mặt kiên quyết không lùi bước.
“Nô tài không nên xen vào, nhưng Vương gia vốn ốm yếu, sao có thể để mặc y chèn ép như vậy!”
Giang Tùy Châu có thể nghe ra giọng Mạnh Tiềm Sơn run cả lên, trông như đang rất sợ. Nhưng hắn vẫn kiên quyết ngăn cản y, đè thấp giọng nói: “Có phải Hoắc phu nhân ỷ vào bản thân võ công cao cường nên ức hiếp ngài không? Vương gia đừng sợ, đây không phải Bắc Lương của y, ai cho phép y làm càn…”
Giang Tùy Châu bất đắc dĩ giơ tay lên, cắt ngang lời hắn.
Y biết Mạnh Tiềm Sơn rất đỗi ngay thẳng, trung thành, nhưng cái tên này… Đúng là ngốc nghếch!
Y đổi giọng lạnh lùng nói: “Đoán mò gì vậy? Lo làm tốt chuyện của mình đi.”
Nói xong, y vòng qua Mạnh Tiềm Sơn, đẩy cửa phòng ra.
Lại nghe sau lưng y, Mạnh Tiềm Sơn dùng giọng nói vừa oan ức lại vừa ngờ vực.
“Vương gia phải đến mức ngủ trường kỷ rồi, sao lại còn muốn rước người này vào viện?”
… Nếu không nói rõ, cái tên ngốc này nhất quyết không bỏ qua đấy hả?
Giang Tùy Châu hít sâu một hơi, đóng cửa phòng, quay người lại.
“Tự bổn vương thích ngủ đấy.” Y nói.
Mạnh Tiềm Sơn vô cùng ngạc nhiên.
Tiếp đó, hắn thấy Vương gia nhà mình trưng ra vẻ mặt lạnh như băng, gượng gạo nói: “Tuy y là thiếp, nhưng bổn vương thích y, không muốn tùy ý khinh khi. Hiểu chưa?”
Mạnh Tiềm Sơn trừng to mắt như muốn lọt tròng ra ngoài: “Vương gia ngài! Nhưng ngài mới… mới gặp y hai ngày trước thôi mà!”
… Còn truy hỏi ngọn ngành nữa.
Giang Tùy Châu chỉ muốn mau chóng lừa gạt tên ngốc này đi nên bắt đầu bịa chuyện: “Sao ngươi biết đây là lần đầu? Năm đó khi Định Bắc Hầu hồi kinh, bổn vương đã gặp y rồi động lòng từ ấy. Sau đó… Thời gian dần trôi, dù chưa từng gặp lại y một lần, nhưng tin tức về y, lại nghe không ít.”
Mạnh Tiềm Sơn há hốc mồm.
Giang Tùy Châu thấy hắn đã hiểu liền dừng câu chuyện, cảnh cáo trước: “Việc này người xung quanh không ai biết, trước mặt Hoắc phu nhân bổn vương cũng chưa từng để lộ. Vì vậy, dù ngươi có biết, cũng phải chôn trong bụng. Nhớ chưa?”
Mạnh Tiềm Sơn giờ đã bần thần đến đờ mắt, cứ thế ngơ ngác gật đầu.
Giang Tùy Châu lạnh lùng liếc hắn một cái, quay người mở cửa lần nữa để vào phòng.
Sắc trời còn sớm, thay vì đứng đó dây dưa với Mạnh Tiềm Sơn, chi bằng nhanh chóng quay về phòng, ngủ tiếp nửa canh giờ để bù giấc.
Nghĩ vậy, y khe khẽ quay trở lại trường kỷ. Trước lúc nằm xuống vẫn không quên quay sang nhìn Hoắc Vô Cữu.
Vẫn nằm im như cũ, xem ra không bị đánh thức.
Giang Tùy Châu yên lòng nằm xuống, nhắm hai mắt lại.
Y không hề biết, ngay lúc y nhắm mắt lại, đôi mắt đen thẳm trong bóng tối từ từ mở ra.
Người nọ cau chặt mày, tràn đầy kinh ngạc, ánh mắt cực kỳ phức tạp dõi theo bóng lưng của y.
Y không biết, Hoắc Vô Cữu sống trong quân nhiều năm, dù đang ngủ thì chỉ cần một động tĩnh rất nhỏ cũng có thể khiến y lập tức cảnh giác tỉnh dậy.
Y cũng không biết, Hoắc Vô Cữu cực kỳ tai thính mắt tinh, dù cách một cánh cửa, dù y đã cố giảm âm lượng xuống, thì những lời y nói ra, Hoắc Vô Cữu vẫn có thể nghe rõ ràng.