Chương 26

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

… Đừng sợ?
Đây là lần đầu tiên có người nói như vậy với Giang Tùy Châu.
Anh không biết Hoắc Vô Cữu lấy lòng tin từ đâu. Cho dù y là chiến thần diệt thần sát phật, hiện tại y chẳng qua là một pho tượng đất sét, bất cứ kẻ nào cũng có thể ra tay đập vỡ y.
Nhưng không hiểu sao lời do y nói ra, lại khiến người ta tin tưởng tuyệt đối. Giây phút ấy, Giang Tùy Châu cảm thấy, y như thể bảo vệ anh vững vàng phía sau lưng mình.
Giang Tùy Châu nhất thời chưa kịp hoàn hồn.
Hoắc Vô Cữu cảm giác sức giãy giụa của Giang Tùy Châu như giảm bớt, giương mắt nhìn lên, thấy người này tuy vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như xưa, ánh mắt lại trống rỗng.
Y không kiềm lòng được mà thở dài.
Người này, rõ ràng là một con thú vô hại, nhưng cứ khăng khăng khoác lên mình lớp da sói.
Y thả tay Giang Tùy Châu ra, tiện tay cầm lấy chén ngọc trong tay anh.
Tay bỗng dưng trống trơn, Giang Tùy Châu giờ mới hoàn hồn.
Thấy Hoắc Vô Cữu ngồi trên xe lăn đang cầm chén thuốc của anh, lúc này y một tay bưng thuốc, dùng ánh mắt lạnh lùng, tĩnh lặng nhìn anh.
“Về giường.” Anh nghe Hoắc Vô Cữu nói.
Vẫn là giọng nói vô cảm và lạnh nhạt ấy, giống như đang ra lệnh cho binh lính dưới trướng của mình.
Giờ Giang Tùy Châu mới chú ý thấy, anh chỉ mặc mỗi áo ngủ mỏng manh, lộ cả mắt cá chân.
Đầu xuân thời tiết không lạnh mấy, nhưng đối với cơ thể ốm yếu này mà nói, cũng rất khó chịu. Chỉ một lát thế thôi mà anh đã cảm thấy lạnh buốt.
Giang Tùy Châu chỉ đành ngượng ngùng ngồi lại giường.
Hoắc Vô Cữu dùng một tay lăn xe đi tới bên cạnh giường, đặt chén thuốc xuống tủ đầu giường ngay tầm tay anh.
Y để thuốc xuống xong vẫn không đi. Khi Giang Tùy Châu nhìn về phía y thì thấy y đang điềm nhiên nhìn lại anh, tuy không lên tiếng nhưng rõ ràng là đang đợi anh uống hết thuốc mới thôi.
Giang Tùy Châu thầm nghiến răng.
… Người là Vương gia hay ta là Vương gia!
Nói sao cũng phận là thiếp, ngang ngược như vậy, rõ ràng là phạm thượng mà.
Anh lầm bẩm trong lòng, mím chặt môi, bưng chén thuốc lên, ngửa đầu uống hết.
… Đắng muốn chết.
————
Bệnh của Giang Tùy Châu quả nhiên có chuyển biến tốt.
Trải qua chuyện này, anh cũng nghĩ thông suốt. Dù sao Hoắc Vô Cữu biết là Hậu Chủ làm, cũng nói với anh rằng, không cần sợ, vậy Hậu Chủ tìm đường chết thế nào đi chăng nữa cũng chẳng liên quan gì đến Giang Tùy Châu này.
Tính ra, điều anh thật sự sợ, chính là mai sau Hoắc Vô Cữu tìm anh tính sổ. Với tình hình này, anh có thể yên tâm mà gối cao đầu.
Nhưng mà, anh và Hoắc Vô Cữu ngày ngày chung đụng, có khi vừa ngước mắt lên là thấy y trong phòng.
Mấy ngày nay, khi ánh mắt anh chạm phải Hoắc Vô Cữu, cũng không khỏi trầm ngâm, ngày Thiên thu yến, Hậu Chủ định làm gì?
Với Hậu Chủ, ngày sinh nhật là ngày trọng đại, chắc chắn sẽ không muốn thấy máu trong bữa tiệc, không gây thương tổn về mặt thể xác cho Hoắc Vô Cữu. Hậu Chủ lại là thằng ngu không có đầu óc, dù có đưa người đến trước mặt gã, cùng lắm là nhục nhã bằng lời nói một chập, không đau không ngứa.
Nhưng Giang Tùy Châu không quên, bên cạnh Hậu Chủ là Bàng Thiệu, một kẻ âm hiểm, bụng dạ khó lường.
Không cần đoán, Giang Tùy Châu cũng biết, lão nhất định sẽ bày mưu tính kế cho Hậu Chủ.
Đương nhiên, mấy thủ đoạn đê tiện này là nhằm vào Hoắc Vô Cữu. Nếu Giang Tùy Châu đã làm rạch ròi mọi chuyện rồi thì không cần sợ nữa.
Nhưng không hiểu sao anh lại cứ thấp thỏm, càng đến gần Thiên thu yến, anh càng không yên lòng.
Giang Tùy Châu chỉ đành quy kết là do anh và Hoắc Vô Cữu giờ như châu chấu trên cùng một sợi dây, cùng vinh cùng nhục.
Nếu không, còn có thể là nguyên nhân gì?
Ba ngày trôi qua rất nhanh. Khi bệnh phong hàn của Giang Tùy Châu khỏi hẳn, Thiên thu yến của Hậu Chủ đã gần ngay trước mắt.
Một ngày trước đấy, Giang Tùy Châu lại đón tiếp Thái y do Bàng Thiệu phái đến.
Lần này Thái y đến, Giang Tùy Châu không tiếp tục nằm trên giường nữa mà ăn mặc chỉnh tề, khoác áo khoác mỏng màu đen, ngồi ngoài phòng khách đọc sách. Thái y bước lại, chẩn mạch cho anh xong thì lùi lại hai bước, quỳ xuống.
Giang Tùy Châu rút tay về, bưng chén trà trên bàn lên, thản nhiên liếc nhìn gã.
Nghe thấy Thái y quỳ xuống nói: “Chúc mừng Vương gia, người đã hoàn toàn bình phục. Thần hồi cung có thể bẩm báo với Hoàng Thượng rằng, ngày mai người có thể tham gia Thiên thu yến, không cần phải bỏ lỡ….”
Giang Tùy Châu híp mắt.
Ngay giây sau, một tiếng ‘choang’, chén trà trong tay hắn vỡ tan tành trên đất trước mặt Thái y.
Đám người hầu trong phòng đều bị giật mình, Hoắc Vô Cữu ngồi bên cửa sổ cũng ngước mắt lên, nhìn về phía Giang Tùy Châu.
Trông thấy y đang ngồi tựa lưng thoải mái trên ghế thái sư to lớn, tay gác lên thành ghế, áo khoác khoác hờ trên vai, vừa thảnh thơi vừa có vẻ lười nhác.
Đường nét gương mặt anh rất tinh xảo, khuôn mặt toát lên vẻ lạnh nhạt, lúc nhìn xuống người khác, ngạo mạn và lạnh lùng, nhưng mang lại sức hút khó hiểu giống như hoa anh túc, khiến cho người khác một khi nhìn thấy, vừa nảy sinh nỗi sợ hãi lại vừa không kiềm được muốn tiến đến gần.
Trước mặt anh, chén trà vỡ văng đầy đất, trà nóng tạt vào vạt áo của tên Thái y, khiến gã sợ run cầm cập, khúc sau bị nghẹn ở yết hầu.
Lại nghe Giang Tùy Châu thong dong nói: “Thiên thu yến… Thiên thu yến. Sao, ba lần bốn lượt nhắc nhở bổn vương, ngươi cảm thấy bổn vương không muốn đi à?”
Anh biết, tên Thái y này là tay sai do Bàng Thiệu nuôi dưỡng. Vừa mượn danh nghĩa khám bệnh để theo dõi tình hình sức khỏe của anh, vừa nhận chỉ thị của Bàng Thiệu, tìm đủ mọi cách để khiến anh uất ức.
Chuyện sức khỏe thì anh không thể phản kháng, nhưng chuyện còn lại… Chắc hẳn Bàng Thiệu cho là anh dễ bắt nạt nên cố tình sai người đến diễu võ dương oai.
Đương nhiên anh không thể mặc kệ được.
Tên Thái y bị chén trà của anh làm cho khiếp vía, giờ nghe anh nói vậy liền vội vàng nói: “Đương nhiên không phải vậy! Là bệ hạ có lệnh, sai thần… “
“Hoàng huynh nói với ngươi, ta và huynh ấy không hòa thuận, đến cả Thiên thu yến của huynh ấy cũng không muốn tham dự?”
Đây là sự thật. Nhưng sự thật này, ngầm hiểu thì được rồi, tuyệt đối không được phô ra bên ngoài.
Ai nói ra miệng trước thì người đó mang tiếng bất hiếu bất kính. Còn nếu là do kẻ dưới nói ra miệng… Đó là ly gián tình cảm giữa các chủ tử.
Thái y không dám nhận, quỳ sụp tại chỗ dập đầu sát đất, vội nói: “Đương nhiên bệ hạ không nói! Chẳng qua thần…”
Giang Tùy Châu cười khẩy.
“Lời như vậy, đương nhiên Hoàng huynh sẽ không nói, rõ ràng là do tên nô tài nhà ngươi tự tung tự tác.” Anh nói. “Hoàng huynh phái ngươi đến khám bệnh, thì lo mà khám bệnh đàng hoàng, nhiều lời làm ô danh của Hoàng huynh, bổn vương không thể không thay Hoàng huynh trừng trị ngươi.”
Tên Thái y hoảng loạn, vội vàng biện minh.
Vị Tĩnh Vương thất thế này, trong ngoài cung, có ai để ý đến hắn chứ? Nhưng Bàng đại nhân sai gã đến khám bệnh đồng thời căn dặn gã hãy ‘nhắc nhở’ vị này.
Mấy lần trước, thấy Tĩnh Vương im thin thít, dáng vẻ nhẫn nhục chịu đựng, gã còn tưởng rằng đây là trái hồng mềm, lại không ngờ, hắn án binh bất động, chờ thời cơ, ngay phút cuối đợi gã ở đây…
Giang Tùy Châu không cho gã cơ hội mở miệng.
“Mạnh Tiềm Sơn.” Anh lên tiếng gọi.
Mạnh Tiềm Sơn đứng ở cửa vội bước vào.
Nghe Giang Tùy Châu nói: “Trừng phạt, xong ngươi đích thân đưa về cung, nói người này cố tình gây ly gián tình cảm của bổn vương và Hoàng huynh. Bổn vương đã phạt rồi, phần còn lại, để Hoàng huynh tự liệu mà xử lý.”
Mạnh Tiềm Sơn đã không vừa mắt tên Thái y này từ mấy lần trước rồi, nghe Giang Tùy Châu nói vậy, mặt mày hớn hở, vội kêu người hầu ngoài viện đi vào, lôi tên Thái y này ra.
Giang Tùy Châu lạnh nhạt nói: “Lôi ra xa một chút rồi đánh, đừng để bẩn tai của bổn vương.”
Mạnh Tiềm Sơn dạ dạ vâng vâng, chỉ huy đám người hầu lôi Thái y đi.
Căn phòng yên tĩnh lại, ngay lập tức có tỳ nữ đi lên cẩn thận quét dọn sạch sẽ, rót chén trà khác cho Giang Tùy Châu. Anh cầm chén trà lên.
Anh biết, tên Thái y này là người do Bàng Thiệu phái đến, sau khi bị anh đưa về, dù không mất mạng nhưng vì thể diện, kiểu gì gã cũng bị lão tước quan, đuổi khỏi cung.
Là một giáo sư đại học, anh thậm chí chưa từng xử phạt về mặt thể xác với học sinh, càng không vì có ai đó phạm lỗi, khiêu khích mình, mà làm cho kẻ đó bị đánh, bị mất chức quan.
Nhưng, anh lại không thể không làm vậy.
Những người đó đang từng bước từng bước chèn ép anh, nếu anh không chống trả, chúng sẽ ngày càng quá quắt, không kiêng dè gì nữa. Anh bị cuốn vào tình thế khó khăn của “hắn”, nếu anh không nỡ làm tổn thương đối thủ, như vậy người chết chắc chắn sẽ là anh.
Giang Tùy Châu đưa mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Dưới bầu trời u ám, là mái hiên nguy nga, tráng lệ xếp trùng điệp, tựa như giam cầm anh trong một ván cờ.
Giang Tùy Châu thở dài trong im lặng, lại cầm cuốn sách trên bàn lên.
Anh đã quen với việc trong phòng luôn có bóng dáng thấp thoáng của Hoắc Vô Cữu nên không chú ý rằng, tất cả thái độ vừa nãy của anh đều lọt vào mắt của Hoắc Vô Cữu.
Kẻ bệnh tật này, chẳng qua là đánh một tên đáng lẽ phải xử lý từ sớm, bản thân chưa gì đã không nỡ lòng nào vậy rồi.
Cũng may hắn sinh ra trong thời thái bình thịnh thế, chưa từng thấy máu, hơn nữa chưa từng lên chiến trường. Nếu không, để hắn thấy cảnh giết người, không biết sẽ bị dọa ra sao nữa?
Hoắc Vô Cữu cụp mắt xuống, giấu đi cảm xúc trong ánh mắt.
… Nên được nuông chiều cả đời trong thịnh thế.
————
Ngày hai mươi bốn tháng hai, chính là sinh nhật của Hậu Chủ.
Sáng sớm ngày hôm ấy, ngoài cửa sổ mưa bay lất phất.
Mưa tí tách cả ngày, mãi đến hoàng hôn buông xuống phía tây, đến giờ phải vào cung, mưa ngoài cửa sổ mới ngớt.
Đèn được thắp lên từ sớm, Giang Tùy Châu được phục vụ mặc lễ phục hoàng gia rườm rà, lúc quay người lại, thì thấy Hoắc Vô Cữu đã thay trang phục chỉnh tề, được Mạnh Tiềm Sơn đẩy ra từ gian sau.
Vì thân phận của Hoắc Vô Cữu đặc thù, Giang Tùy Châu đã căn dặn từ trước, không để cho y ăn mặc quá phô trương. Nhưng chỉ một bộ cẩm bào xanh sẫm, chỉ một cái phát quan kiểu dáng đơn giản, cũng đủ khắc họa khí chất hào hùng, cao quý không gì sánh được của người này.
Rõ ràng ánh nến chiếu rọi khắp nơi, nhưng người này, như thể trời sinh có thể phát sáng vậy.
Ánh mắt Giang Tùy Châu ngẩn ngơ trong chốc lát, phải rất cố gắng mới kịp thu lại.
Anh giấu giếm, giả vờ ho khan một tiếng.
“Lát nữa vào cung, cẩn trọng một chút.” Anh nhìn qua Mạnh Tiềm Sơn, căn dặn.
Mạnh Tiềm Sơn đương nhiên hiểu, ý anh là, phải săn sóc Hoắc Vô Cữu cho đàng hoàng.
Mạnh Tiềm Sơn gật đầu lia lịa.
Hai người cùng nhau rời khỏi Vương phủ, bước lên xe ngựa chờ sẵn ngoài cửa.
Buồng xe không lớn lắm, xe lăn của Hoắc Vô Cữu lại hơi đồ sộ, vừa đặt vào xe ngựa ngay lập tức rút ngắn khoảng cách cả hai.
Màn xe buông xuống, bốn bề trở nên im ắng, chỉ còn tiếng hít thở của hai người họ.
Kiểu tiếng hít thở thay nhau vọng lại trong không gian hẹp thế này, dễ khiến người ta có ảo giác rằng hơi thở của họ đang quấn quýt lấy nhau, trong không khí im ắng không ai lên tiếng này, càng nổi bật hơn.
Dưới bầu không khí như vậy, không hiểu sao Giang Tùy Châu bỗng dưng cảm thấy xấu hổ.
Anh ngồi bên cạnh Hoắc Vô Cữu, chỉ hai người, khoảng cách quá gần, khiến anh bỗng dưng lúng túng, bối rối. Anh muốn mở miệng phá vỡ sự im lặng này, nhưng lại không có gì để nói, chỉ cần lắng nghe hơi thở đều đặn của Hoắc Vô Cữu đã khiến tim anh đập loạn nhịp.
Giang Tùy Châu nghĩ thầm, hay nghĩ đến chuyện khác đi, ví dụ như sau khi đến bữa tiệc, Hậu Chủ có thể nói gì, nên ứng đối thế nào…
Nhưng đúng lúc này, xe ngựa bỗng thắng gấp.
Giang Tùy Châu đang mơ màng, không để ý, bị xe ngựa làm cho ngồi không vững, ngã sang bên.
Vừa khéo tựa đầu lên vai Hoắc Vô Cữu.