Vị phu nhân ngang bướng của Bổn vương

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết

Vị phu nhân ngang bướng của Bổn vương

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xương vai và cơ bắp trên đó vừa chắc vừa rắn, chỉ một cái đập nhẹ cũng đủ khiến Giang Tùy Châu choáng váng.
Sau khoảnh khắc choáng váng ngắn ngủi, một bàn tay nắm lấy cánh tay Giang Tùy Châu.
Bàn tay đó mạnh đến nỗi, vừa bị nắm lấy, Giang Tùy Châu có cảm giác xương cốt mình như muốn rời ra, sau đó anh được nhấc lên một cách vững vàng, giúp anh ngồi ổn định trở lại.
“Ngồi vững.” Anh nghe thấy giọng Hoắc Vô Cữu vang lên bên cạnh.
Giang Tùy Châu hơi lúng túng xoa trán, hắng giọng.
“Xin lỗi.” Anh cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh.
Hoắc Vô Cữu lạnh nhạt ừ một tiếng.
Xe ngựa bắt đầu chuyển động, bánh xe lăn cọt kẹt, tiếng động vang lên khắp bốn phía, màn xe cũng bị gió thổi bay phất phới, khiến không khí bớt ngượng ngùng hơn.
Im lặng một lúc, Giang Tùy Châu lén lút liếc nhìn Hoắc Vô Cữu.
Y ngồi bên cạnh anh, đầu hơi nghiêng, ánh mắt tĩnh lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn cửa phất phới, những hạt mưa theo đó lọt vào trong. Ánh đèn bên ngoài chiếu vào mặt Hoắc Vô Cữu, phủ lên gò má y một vầng sáng ấm áp.
Không biết có phải là ảo giác của bản thân không, nhưng Giang Tùy Châu cứ cảm thấy môi Hoắc Vô Cữu có vẻ hơi tái, trông không bình thường chút nào.
Nhưng ánh sáng trong xe quá tối, nhất thời, Giang Tùy Châu không chắc mình có nhìn nhầm không.
Hắn bèn không kìm được mà lén nhìn thêm lần nữa.
Đúng lúc này, Hoắc Vô Cữu bỗng chuyển ánh mắt, nhìn về phía anh.
Bị bắt quả tang, Giang Tùy Châu khựng lại, cắn răng giả vờ hỏi: “Lạnh à?”
Chắc là không lạnh. Giờ đã vào đầu xuân, ngoài trời mưa tuy hơi se lạnh, nhưng đối với Hoắc Vô Cữu mà nói, chắc chắn không đáng kể gì —— dù sao đâu phải ai cũng yếu ớt như anh, người làm bằng giấy.
Hoắc Vô Cữu chầm chậm nói: “Không lạnh.”
Ánh mắt y lướt qua chân mình một cách thầm lặng.
Từ lúc trời đổ mưa sáng nay, chân y đã bắt đầu đau râm ran. Cơn đau vốn đã thành quen với y, nhưng sau khi rời phủ, nó bỗng trở nên nghiêm trọng hơn.
Cơn đau giống như có cưa sắt hay rìu cùn đang cứa từng nhát lên kinh mạch của y, khiến hai chân y như bị tra tấn liên tục. Đau đớn đến mức da đầu y tê dại, hai tay đặt trên gối nắm chặt thành nắm đấm.
Chuyện như vậy, đương nhiên y sẽ không nói với Giang Tùy Châu, vừa cảm thấy không cần thiết, vừa không muốn dọa đến hắn.
… Nhưng, hình như Tĩnh Vương rất muốn trò chuyện với y.
Từ lúc lên xe đến giờ cứ thấp thỏm không yên, vừa nãy còn nhìn trộm y.
Y thản nhiên nhìn lại Giang Tùy Châu.
“Ngươi lạnh à?” Y hỏi lại.
Giang Tùy Châu lắc đầu: “Ta thấy ngươi… cứ nhìn ra ngoài mãi, nên tưởng là vì gió lạnh.”
Chợt nghe Hoắc Vô Cữu khẽ cười khẩy một tiếng.
“Sao ngươi không đoán, là ta muốn trốn?” Y nói.
Tuy khóe môi y chỉ khẽ nhếch lên, nhưng màn xe tung bay phần phật khiến cho ánh sáng loang loáng trong mắt y, trong một thoáng khiến người ta cảm thấy như có chút hài hước.
Giang Tùy Châu ngây người, sau đó là cảm giác bứt rứt khó hiểu, vội vàng chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
“Ngươi muốn thì cứ thử xem, xem Hoàng Thượng có ngầm phái người giám sát ngươi không.” Anh thờ ơ nói.
… Mới nói hai câu đã hoảng rồi à?
Hoắc Vô Cữu thu hồi ánh mắt, ý cười trên khóe môi y trở nên sâu sắc hơn.
————
Xe ngựa dừng tại Cổng Khai Dương.
Giang Tùy Châu được đỡ xuống xe, thấy xung quanh đã đậu không ít xe ngựa, các quan viên cùng gia quyến đang giao lưu qua lại, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Anh vừa xuống đã cảm thấy không ít ánh mắt hướng về phía mình, và càng nhiều ánh mắt hơn hướng về phía sau lưng anh —— Giang Tùy Châu biết, những người này, đang chờ dòm ngó Hoắc Vô Cữu.
Vẻ mặt anh sắc lạnh và ngạo mạn, đứng bên cạnh xe ngựa. Lúc này, người hầu vội vàng mang xe lăn ra cho Hoắc Vô Cữu.
Thấy mọi người xung quanh thả chậm bước chân, Giang Tùy Châu không kìm được khẽ cau mày.
Muốn xem cảnh náo nhiệt à? Được, cho các người xem.
Anh quay đầu lại, lạnh lùng nói với mấy người hầu: “Nhanh lên, muốn Bổn vương phải đợi bao lâu nữa?”
Mấy người hầu đó vội cúi đầu nhận lỗi, sốt ruột đưa Hoắc Vô Cữu xuống xe ngựa.
Giang Tùy Châu thu hồi tầm mắt, ánh nhìn lạnh lẽo như băng quét một vòng các đại thần xung quanh.
Đây là dáng vẻ đang rất cáu kỉnh, có thể vạ lây người vô tội bất cứ lúc nào. Bấy giờ, mọi người mới rối rít thu hồi ánh nhìn, giả vờ như không hề thấy họ, ai nấy đi đường nấy.
Giang Tùy Châu hài lòng thu hồi ánh nhìn, chắp tay sau lưng, đi về phía Cổng Khai Dương.
Mạnh Tiềm Sơn vội vàng đẩy Hoắc Vô Cữu đi theo bước chân anh.
Vì trông tâm trạng Tĩnh Vương điện hạ đang rất tệ, có thể nổi giận bất cứ lúc nào, tuy các triều thần bình thường có lòng muốn đến hàn huyên đôi câu nhưng lại không dám gánh rủi ro nếu lỡ đụng chạm anh, nên đoạn đường này, vô cùng thông thuận.
Tuy nhiên, có đủ loại ánh mắt dò xét công khai hoặc ngấm ngầm đổ dồn về phía anh, đặc biệt là người ngồi sau lưng anh.
Hoắc Vô Cữu.
Trước năm nay, cái tên này đối với họ mà nói, thật giống như ác quỷ đòi mạng.
Chính người này đã mang theo binh mã, đánh thẳng từ Dương Quan đến Nghiệp Thành, đuổi họ khỏi cơ nghiệp trăm năm của tổ tông, chạy đến tận Đại Giang phía nam. Cuối năm ngoái, cũng chính người này bỗng dưng khởi binh, mang theo mấy chục ngàn binh mã, dàn trận bên bờ bên kia. Theo xu thế, chẳng mấy chốc sẽ vượt qua sông, đuổi tận giết tuyệt Đại Cảnh của họ.
Nhưng cũng may Đại Giang dễ thủ khó công, đồng thời không biết Bắc Lương xảy ra chuyện gì, phái một đội quân vượt sông trước nhưng quân tiếp viện lại không theo kịp. Bấy giờ, các tướng lĩnh bảo vệ sông đã nắm được sơ hở, bao vây Hoắc Vô Cữu cùng hơn một ngàn binh mã.
Dù vậy, trận chiến ấy vẫn phải đánh ròng rã bảy tám ngày, đến khi đối phương cạn kiệt lương thực, mới miễn cưỡng bắt được Hoắc Vô Cữu.
Đối với Đại Cảnh của họ mà nói, điều này có ý nghĩa gì?
Chắc chắn là như thể đã bước nửa chân vào quỷ môn quan nhưng lại có thể giết ngược Vô Thường để đòi mạng.
Nay, vị Vô Thường này bị đánh gãy hai chân, được đẩy đi theo sau Tĩnh Vương điện hạ, lấy thân phận gia quyến của hắn đến tham gia Thiên Thu Yến của Bệ hạ.
Ít nhiều gì thì tất cả họ đều muốn nhìn thử xem, Hoắc tướng quân mặt xanh nanh trắng trong truyền thuyết, rốt cuộc trông như thế nào.
Nhưng hóa ra không phải kiểu thô lỗ, da đen mắt lồi, râu ria đầy mặt.
Ngược lại, y là một người có tướng mạo anh tuấn xuất chúng.
Y lẳng lặng ngồi trên xe lăn, nhưng vì vóc người cao ráo thon gọn nên nhìn y ngồi đó có cảm giác như đang ngồi trên một vị trí không thuộc về mình, ấy vậy mà y vẫn ngồi rất ngay ngắn. Y ăn mặc đơn giản, sắc mặt không mấy tươi tỉnh nhưng lại ánh lên vẻ sắc bén như lưỡi đao vừa ra khỏi vỏ, khiến người khác không dám đến gần.
Vào đúng lúc này, bầu không khí xung quanh bỗng thay đổi.
Bằng khóe mắt, Giang Tùy Châu nhìn thấy một người.
Cao lớn đô con, rõ ràng đang mặc lễ phục với ống tay áo rộng rãi tung bay, nhưng bẩm sinh lại trông như tên thổ phỉ mới trốn khỏi núi. Gương mặt đen đúa vô cùng nổi bật, đôi mắt to như chuông đồng giờ phút này đang tràn đầy căm giận, đến độ vành mắt đỏ hoe, đang nhìn anh chằm chằm.
… À, Kỷ Hoằng Thừa.
Giang Tùy Châu thầm hít sâu một hơi.
Kỷ Hoằng Thừa là con người ngay thẳng nhưng lại lỗ mãng, giờ gặp Hoắc Vô Cữu, không chừng sẽ nói hay làm điều gì đó gây chuyện.
Anh lên tinh thần sẵn sàng, chờ Kỷ Hoằng Thừa gây sự.
Quả nhiên thấy Kỷ Hoằng Thừa sải bước đi về phía anh, quần áo bay phất phới, trông như con gấu đen chúi đầu vào tiệm vải xong trùm tơ lụa lên người, giương nanh múa vuốt muốn nhào tới ăn thịt người.
Rồi thấy gã dừng lại ở vị trí cách mình ba bước.
Giang Tùy Châu ngừng bước, cau mày nhìn về phía gã, lại thấy Kỷ Hoằng Thừa vẫn đứng như trời trồng ở đó.
… Gã định làm gì đây?
Giang Tùy Châu hơi nghi ngờ, lại thấy đôi mắt chuông đồng kia trừng anh một cách dữ tợn rồi xoay người bỏ đi. Vị phu nhân mặt mày thanh tú đi bên cạnh gã đã hành lễ xin lỗi Giang Tùy Châu.
… Cứ thế mà đi à?
Giang Tùy Châu ngờ vực nhìn theo gã, rồi cho rằng do người này không dám nổi điên ở tiệc sinh nhật của Hậu Chủ.
Lại không biết rằng, chính vào lúc Kỷ Hoằng Thừa bước về phía anh, một cục giấy tròn cực nhỏ, được vo lại, như mũi tên xé gió bay lên, đập ngay ngực của Kỷ Hoằng Thừa rồi rơi vào ngực áo gã.
Không ai nhìn thấy thứ nhỏ bé như ruồi nhặng ấy, đừng nói là nhìn thấy ai ra tay.
Chỉ có Kỷ Hoằng Thừa – người vội vàng trốn vào một góc trong cung, cẩn thận mở cục giấy ra xem – là biết mà thôi.
Trên tờ giấy kia, nét chữ vừa cứng cáp lại vừa mềm mại, nhìn thoáng qua đúng là bút tích của Hoắc tướng quân.
「Đừng truyền tin nữa, hãy dưỡng sức chờ xem tình hình.
Khi nào Lâu Việt hồi kinh, hãy liên lạc.」
Kỷ Hoằng Thừa hiểu ý y ngay lập tức.
Hóa ra, không cần gã nói, Hoắc tướng quân đã tính toán hết cả rồi. Từ đầu đến cuối y không làm gì cả, là đang đợi thời cơ.
Thời cơ này… chính là Lâu tướng quân.
Nhưng Lâu tướng quân một lòng trung quân báo quốc, Hoắc tướng quân lại tạo phản… Liệu Lâu tướng quân sẽ giúp y sao?
Kỷ Hoằng Thừa thấy hơi lo lắng, nhét tờ giấy kia vào miệng rồi nuốt xuống.
————
Hoắc Vô Cữu đã đoán trước sẽ gặp Kỷ Hoằng Thừa trong bữa tiệc hôm nay.
Tuy người này nói muốn giúp y, nhưng thực tế chẳng giúp ích được gì. Ngược lại, gã gửi thư mấy lần liền, toàn những tin tức vô bổ, còn dễ gây sự chú ý, gây phiền phức cho phủ Tĩnh Vương.
Với Hoắc Vô Cữu mà nói, tác dụng của gã, chỉ là để liên lạc với Lâu Việt giúp y mà thôi.
Hoắc Vô Cữu ngồi im trên xe lăn, ánh mắt thâm sâu.
Y cố gắng chống chọi cái chết, không phải để Giang Thuấn Hằng có thêm mấy năm mà lăng nhục y, mà vì chờ cơ hội có thể rời khỏi đây. Nhìn khắp Nam Cảnh, y tứ cố vô thân, người duy nhất có thể nhờ cậy, chỉ có Lâu Việt.
Tuy Lâu Việt không đứng cùng phe với phụ thân y, ngày nay còn đối địch với y, nhưng năm xưa từng nợ y một mạng, xem như một món ân huệ.
Y chưa từng mong đợi người khác đền ơn khi ra tay cứu giúp, cũng không định ép Lâu Việt làm những chuyện trái với nguyên tắc của ông. Nhưng hiện giờ, y bị lọt giữa vòng vây của địch, chỉ có thể mượn món ân huệ đó, tìm một con đường sống.
Nghĩ đến đây, y ngước mắt lên, nhìn về phía Giang Tùy Châu.
Hắn đang bước đi cách y một bước chân, dáng người cao gầy, áo bào tung bay. Chắc sắc mặt của hắn hiện giờ trông rất khó chịu nên mới khiến cho người xung quanh e dè ngó nghiêng nhưng rồi lại không dám đến gần.
Nếu thật có một ngày như vậy… Chắc chắn Giang Thuấn Hằng sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Hoắc Vô Cữu thu hồi ánh nhìn.
Nếu trời cao không tuyệt đường y, nếu còn chút sức, nể mặt bé thỏ này tâm tính lương thiện, cùng sự si mê khó giải thích của hắn đối với anh, y sẽ xem thử xem có thể cứu hắn một mạng không.
Mà Giang Tùy Châu đang đi đằng trước đương nhiên không biết Hoắc Vô Cữu ở sau lưng đang nghĩ gì.
Sau khi đi đến điện Tê Ngô nhờ sự hướng dẫn của cung nhân, anh thấy có nội thị đang đứng sẵn ở đó chờ mình. Thấy anh đến, nội thị đó vội vàng tươi cười chào đón, hành lễ với anh.
“Tham kiến Tĩnh Vương điện hạ, nô tài dẫn người vào ghế.”
Nói xong, gã hơi lách người qua nhường đường, mời Giang Tùy Châu đi vào trong.
Nhưng đúng lúc này, ánh mắt gã rơi xuống sau lưng Giang Tùy Châu.
Thoắt cái, nụ cười trên mặt nội thị sặc mùi nịnh nọt, tiến lên trước nói: “Làm phiền Vương gia, trong cung có quy củ —— gia quyến phải ngồi bên bàn dành cho gia quyến.”
Vừa dứt lời, gã cất giọng nói với người đằng sau ngay: “Người đâu mau đến đây, dẫn vị phu nhân này của Tĩnh Vương điện hạ đến phòng tiệc phía tây…”
Giang Tùy Châu sầm mặt ngay tức thì, giơ tay lên, ngắt lời gã.
Đưa Hoắc Vô Cữu đến bàn của phái nữ ư? Đùa nhau à?
Khỏi cần nghĩ Giang Tùy Châu cũng biết, đây là cách hạ nhục do Hậu Chủ suy nghĩ kỹ lưỡng. Huống hồ, làm vậy còn tách Hoắc Vô Cữu và anh ra, đến khi đó, giở trò mờ ám gì cũng sẽ dễ dàng hơn.
Thành ra, anh tuyệt đối không thể đồng ý.
Nhưng xử lý thế nào…
Giang Tùy Châu ngừng một chốc rồi quay qua nhìn Hoắc Vô Cữu bằng ánh mắt âm u, tiếp đó đưa mắt nhìn về phía người hầu kia.
Ánh mắt anh lạnh lẽo như rắn độc, lại thấp thoáng ý cười, để lộ ra vẻ biến thái, âm u khó diễn tả thành lời.
Anh ung dung nói:
“Vị phu nhân này của Bổn vương, cần Bổn vương phải tự mình trông coi. Gã rất ngang bướng, chỉ Bổn vương mới chế ngự được gã… Mong công công châm chước.”
Giọng anh nhẹ nhàng từ tốn, nhưng không hiểu sao lại khiến nội thị lạnh cả sống lưng. Khi gã dè dặt nhìn về phía Tĩnh Vương, thấy anh đang đứng ngược sáng, khóe miệng khẽ nhếch thành nụ cười lạnh lẽo.
Thái độ và giọng điệu của anh, hoàn toàn không giống như đang xin gã châm chước để giữ người lại, ngược lại giống như đang nói với gã rằng, mình phải mang theo món đồ chơi riêng cùng đi vào bàn.
————
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu công công: Được lắm chàng trai! Chơi kích thích vậy luôn à!