Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 31: Bàn Tay Ấm Áp
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Tùy Châu hoàn toàn không hay biết về phản ứng của Hoắc Vô Cữu, chỉ cảm thấy đôi chân dưới bàn tay mình lạnh buốt đến đáng sợ.
Anh thử xoa bóp, rồi từ bàn chân xoa dần lên trên. Cơ bắp dưới lòng bàn tay rắn chắc, xoa bóp khá tốn sức, nhưng theo từng động tác của anh, nó dần ấm lên.
Mắt Giang Tùy Châu sáng bừng.
"Làm vậy có đỡ hơn không?" Anh ngẩng đầu lên hỏi Hoắc Vô Cữu.
Anh lại thấy Hoắc Vô Cữu đang ngồi im lặng với vẻ mặt lạnh tanh, không nói một lời.
...Vậy là đỡ hơn, hay vô ích?
Trong một thoáng, Giang Tùy Châu không biết phải làm sao, tay vẫn không ngừng xoa bóp cho Hoắc Vô Cữu.
Đúng lúc này, chợt có một bàn tay nắm lấy cổ tay anh, không nói một lời mà kéo tay anh ra khỏi chăn.
Giang Tùy Châu giật mình, nhìn thấy đôi mắt tối tăm kia đang lạnh lùng nhìn anh.
"Làm cái gì vậy?" Hoắc Vô Cữu cau mày.
Giang Tùy Châu bị y làm cho giật mình, vội vàng rụt tay về.
Chỉ... chỉ xoa chân y có mấy cái thôi mà, sao đã nổi giận rồi!
Sau một lúc sững sờ, Giang Tùy Châu mới phản ứng lại.
Quên mất... Hiện giờ chân y vẫn còn tàn tật, chắc không thích người khác đụng chạm, mình lỡ vuốt râu hùm rồi.
Nhất thời, Giang Tùy Châu cảm thấy luống cuống tay chân.
Vì quá ảo não, anh không chú ý rằng Hoắc Vô Cữu đang ngồi trên trường kỷ, cố gắng chống người lên, khẽ xoay sang một bên.
Bên cạnh đó, Mạnh Tiềm Sơn đã dẫn theo một đám tỳ nữ, chuẩn bị một đống túi chườm nóng hổi đặt vào trong chăn cho Hoắc Vô Cữu rồi đồng loạt lui xuống.
Giang Tùy Châu cũng đứng dậy theo.
"...Xin lỗi." Anh ngập ngừng một lúc rồi mở miệng. "Vừa rồi ta không cố ý đụng vào chân ngươi đâu."
Hoắc Vô Cữu ngồi trên trường kỷ, nghe anh nói vậy, hơi há miệng, dường như muốn nói điều gì đó.
Nhưng sau đó, y cụp mắt xuống, hạ giọng nói: "Không sao, ngủ đi."
Giang Tùy Châu nghe y nói vậy, thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù giọng điệu vẫn còn khá cứng nhắc... Nhưng ý y là không tính toán với mình nữa đúng không?
Anh không sợ người khác giận mình, chỉ sợ mỗi vị tổ tông này thôi. Dù sao không giống người khác, vị tổ tông này mà giận, chính là, SÁT.
Nghĩ vậy, Giang Tùy Châu đáp lại một tiếng rồi định trở về giường của mình, nhưng chợt xoay người lại hỏi: "Trường kỷ này sát cửa sổ quá, ngươi có muốn sang giường ngủ không?"
Hoắc Vô Cữu nghe vậy, chỉ nhắm mắt lại, không trả lời anh.
Ý là không muốn đổi chỗ.
Dù Giang Tùy Châu vẫn hơi băn khoăn, nhưng cũng không có cách nào bắt y chuyển sang giường. Trông thấy tầng tầng lớp lớp chăn dày đắp trên người y, nghĩ chắc có tác dụng, nên Giang Tùy Châu không lằng nhằng nữa.
Anh trở về giường, cởi áo ngoài, nằm lại vào ổ chăn.
Trước khi nhắm mắt, anh không quên nhắc Hoắc Vô Cữu: "Nếu lại đau, nhớ phải gọi ta đấy."
Hoắc Vô Cữu im lặng.
Giang Tùy Châu đã quen với kiểu đối thoại đơn phương với tên đầu gỗ này nên sau khi nói xong, anh cứ thế nhắm mắt lại.
Trong khi đó, Hoắc Vô Cữu vẫn ngồi trên trường kỷ, không hề nhúc nhích.
Mãi đến khi hơi thở trên giường trở nên nhịp nhàng, nghĩ rằng người kia đã ngủ, Hoắc Vô Cữu mới vươn tay kéo chăn đắp trên chân mình ra, tiện thể lôi mấy túi chườm nóng ra ngoài luôn.
Vừa dày vừa nặng, cộng thêm mấy thứ này, nóng bức như lò lửa, giống như sợ không nướng chín chân anh vậy.
Quả nhiên là do cách làm việc của tên Mạnh Tiềm Sơn ngu ngốc kia.
Hoắc Vô Cữu không muốn thừa nhận rằng, sự ấm áp từ lớp chăn dày cộp và đống túi chườm nóng hổi, lại không sánh bằng mấy cái xoa bóp vụng về trên chân y vừa nãy của đôi bàn tay kia.
Chẳng qua, cảm giác do đôi bàn tay kia mang đến hơi chút phức tạp, ngoại trừ ấm áp, dường như còn tăng thêm chút gì khác, khiến y hoảng hốt, muốn trốn tránh ngay lập tức.
Thậm chí y vì vậy mà dọa Tĩnh Vương.
Sắc mặt Hoắc Vô Cữu không mấy dễ nhìn, mấy cái túi chườm lần lượt bị ném ra khỏi chăn.
Mãi tới khi tay y chạm phải một thứ đồ bông bông xù xù.
Là thứ Giang Tùy Châu nhét vào ban nãy đây mà.
Tay y khựng lại, bỏ qua cho bé thỏ trắng nọ, đắp chăn lại đàng hoàng, để mặc vật nhỏ ấy rúc sát bên chân y, nhẹ nhàng truyền hơi ấm lên người y.
Nhưng hình như thiếu thiếu gì đó.
Lát sau, Hoắc Vô Cữu thử luồn tay vào trong lớp chăn, đặt lên chân mình, xoa mấy cái.
...Cơ bản là vô ích.