Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên xe ngựa trở về phủ, mặt Giang Tùy Châu như phủ một lớp băng.
Anh không ngờ Trần Đễ lại có thể vì chút lợi lộc nhỏ nhoi trước mắt mà bất chấp thể diện như vậy.
Anh đương nhiên hiểu rõ Trần Đễ muốn gì. Việc mời Hoắc Vô Cữu đến phủ để ngắm hoa tàn chỉ là cái cớ, mục đích thực sự là nhân cơ hội Hậu Chủ bị mất mặt, gã cố tình lấy lại thể diện cho Hậu Chủ ngay tại bữa tiệc, từ đó nịnh bợ Hậu Chủ để được ban thưởng.
Dù gã luôn lẽo đẽo theo sau Bàng Thiệu, nhưng chức quan không cao, cơ hội để tiếp cận Hậu Chủ cũng chẳng nhiều. Lần trước Giang Tùy Châu trả lại thiệp mời, vô tình lại tạo cho gã một cái cớ hoàn hảo để giành được sự tán thưởng của Hậu Chủ.
Quả nhiên, Hậu Chủ lập tức đồng ý, không cho Giang Tùy Châu có cơ hội từ chối, đồng thời khen ngợi gã hết lòng vì công việc, ban thưởng thăng nửa bậc quan cho Trần Đễ ngay tại chỗ.
Không khí vui vẻ lan tỏa khắp bữa tiệc, chỉ riêng Giang Tùy Châu là từ vẻ mặt lạnh nhạt giả vờ ban đầu, trở nên lạnh lùng thật sự.
Khi cung yến kết thúc, bên ngoài trời đã đổ mưa nặng hạt hơn.
Cùng với cơn mưa xối xả, gió cũng thổi mạnh xào xạc, làm tấm màn xe ngựa bay phần phật, không ít giọt mưa hắt vào trong.
Chẳng mấy chốc, một bên vai Giang Tùy Châu đã ướt đẫm, nhưng anh dường như không hề hay biết, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Anh tự hiểu, tuy cung yến lần này không phải Hồng Môn Yến, nhưng những kẻ kia đã dốc hết sức lực, cốt là để lấy anh ra làm trò tiêu khiển cho Hậu Chủ. Minh thương ám tiễn, đương nhiên không thể tránh khỏi hoàn toàn, nhưng việc đột nhiên bị một tên chỉ biết nịnh bợ lợi dụng vẫn khiến anh vô cùng khó chịu.
Quan trọng hơn cả… Hoắc Vô Cữu phải đối mặt với chuyện này như thế nào đây?
Có lẽ vì nỗi lo sợ bị Hoắc Vô Cữu ghi hận đã ăn sâu vào tiềm thức, khiến anh luôn lo lắng suy tính cho y thành thói quen. Dù chuyện hôm nay không trực tiếp liên quan đến mình, nhưng không hiểu sao Giang Tùy Châu vẫn cảm thấy phiền lòng vì nó.
Đúng lúc này, một cơn gió lạnh mạnh mẽ thổi vào, khiến anh rùng mình.
Cổ họng anh nhồn nhột, muốn ho khan.
Nhưng anh còn chưa kịp ho thành tiếng, bỗng một chiếc áo choàng mềm mịn, vừa dày vừa nặng, rơi xuống người anh. Hơi ấm thân nhiệt vương trên áo choàng thoáng chốc bao bọc lấy anh.
Giang Tùy Châu hơi ngỡ ngàng, ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hoắc Vô Cữu đang im lặng ngồi bên cạnh.
Là y cởi áo choàng của mình, khoác lên người Giang Tùy Châu.
“Ngươi…” Giang Tùy Châu nhìn y, sau khi cởi áo choàng, y chỉ còn độc một bộ đồ mỏng manh. Anh kéo áo choàng xuống định trả lại.
Nghe Hoắc Vô Cữu lên tiếng: “Ngươi vừa khỏi bệnh.”
Giang Tùy Châu siết chặt áo choàng của Hoắc Vô Cữu, thắc mắc: “Hả?”
Hoắc Vô Cữu khẽ nghiêng đầu, nhìn về phía anh.
“Khoác cho đàng hoàng vào.” Y nói.
Giang Tùy Châu ngượng ngùng khoác lại áo choàng.
Dù hiện giờ sức khỏe anh không tốt, nhưng dù sao anh cũng đã từng là người khỏe mạnh hơn hai mươi năm, nên suy cho cùng vẫn hay quên mất bản thân là một người bệnh. Nào ngờ, Hoắc Vô Cữu còn nhớ rõ hơn cả anh.
Thấy Giang Tùy Châu ngoan ngoãn rúc mình vào trong áo choàng của y, Hoắc Vô Cữu tiện tay chỉnh lại vạt áo cho gọn gàng rồi mới hài lòng quay người ngồi thẳng lại.
Giang Tùy Châu nhìn y.
Anh luôn cảm thấy sắc môi của Hoắc Vô Cữu có vẻ không ổn, lúc đi đã hơi tái, hình như giờ lại càng tái hơn.
“… Ngươi không lạnh à?” Anh nói.
Hoắc Vô Cữu nghe vậy, cười khẩy, liếc xéo anh: “Thế này mà đã lạnh ư?”
Nếu nói về lạnh, Dương Quan mới thực sự là nơi lạnh giá. Mùa đông đến, tuyết rơi một đêm có thể vùi lấp cả cổng doanh trại, họ phải đào bới miệt mài mới có thể mở được cửa.
Trong ánh sáng lờ mờ của xe ngựa, y khẽ nhướng mày khi liếc nhìn anh, để lộ khí phách thiếu niên hiếm thấy.
Giống như lúc ở trên đại điện ban nãy, nhưng không mang tính công kích mạnh mẽ đến thế, thậm chí còn thoáng chút vẻ khoe khoang.
Giang Tùy Châu không nhịn được khẽ bật cười, kéo kín áo choàng lại.
“Đúng là không tính là lạnh.” Anh nói.
Hoắc Vô Cữu thấy anh cười, không kiềm lòng được nhìn thêm một lát.
Trong góc khuất của xe ngựa, vạt áo dưới chân y đã thấm ướt từ lâu. Hơi ẩm ngấm vào vết thương trên chân, khiến chân y như bị lưỡi dao khoét vào tận xương, đau đớn đến mức run rẩy không thể kiểm soát được.
Vì bánh xe xóc nảy lạch cạch nên Giang Tùy Châu không cảm nhận được điều đó.
Có điều, nếu không nhận ra thì tốt rồi.
Dù cởi áo choàng xuống đắp lên chân có thể phần nào làm dịu cơn đau, nhưng y không nỡ nhìn con thỏ bệnh kia run rẩy. Đối với y mà nói, đau đớn chỉ cần cố chịu rồi sẽ qua, nhưng nếu để vị Tĩnh Vương điện hạ này bị mưa gió thổi lạnh lần nữa, về kiểu gì cũng sốt rồi phải uống thuốc, e rằng sẽ lại bị vị đắng của thuốc làm cho rơi nước mắt mất.
Hiện giờ, đổi lại được một nụ cười xinh đẹp của anh, thật không lỗ chút nào.
————
Đêm đó, Giang Tùy Châu ngủ khá nông.
Sau khi y về phòng, thay quần áo nằm xuống, anh vẫn cứ suy nghĩ mãi về những chuyện xảy ra hôm nay. Anh nghĩ đi nghĩ lại, tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài cửa sổ khiến anh mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Anh bị đánh thức bởi tiếng vang giòn tan của một vật nhỏ khi rơi xuống đất.
Anh mở mắt, trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn đêm mờ ảo, ngoài cửa sổ sáng bừng ánh chớp. Anh nhìn về phía cửa sổ, trong ánh chớp rền vang của sấm sét, có một bóng người đang chật vật chống đỡ cơ thể ngồi trên trường kỷ, như thể muốn nhặt thứ gì đó lên.
Giang Tùy Châu vội vàng bật dậy.
“Sao vậy?” Giọng anh hơi khàn khàn, như thể vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn.
Hoắc Vô Cữu không trả lời anh ngay, cố hết sức ngồi thẳng lại.
Giang Tùy Châu hấp tấp bước xuống giường, mang giày rồi đi đến bên cạnh trường kỷ.
Mãi đến khi anh đến trước mặt mình, Hoắc Vô Cữu dường như mới để ý rằng anh đã tỉnh. Y nhíu chặt mày, hơi ngẩng đầu nhìn về phía anh, giọng khàn khàn: “Đánh thức ngươi sao?”
Trong bóng đêm, sắc mặt y tái mét, trên trán lấm tấm mồ hôi, làm ướt cả tóc mai.
Giang Tùy Châu giật mình, vội hỏi: “Ngươi sao vậy?”
Thấy Hoắc Vô Cữu giơ tay lên xoa xoa trán, như thể bị đau đến mức ngây dại.
Tay y đang run rẩy.
Giang Tùy Châu chưa từng thấy y như vậy, ngay cả lúc y mới từ trong tù ra, sốt cao do vết thương trên người bị nhiễm trùng, cũng không đến mức thảm hại như thế này.
“Ngươi khó chịu ở đâu, ta sẽ sai Mạnh Tiềm Sơn đi mời đại phu ngay!”
Hoắc Vô Cữu lại lắc đầu.
“Không sao đâu, trời mưa, chân ta không dễ chịu lắm.”
Có vẻ bản thân y không biết mình lúc này trông thảm hại đến mức nào, ngoài miệng vẫn cố tỏ ra cứng rắn.
“Thuốc bị rơi xuống đất, nhặt giúp ta là được rồi.” Y nói.
Giang Tùy Châu nghe y nhắc đến thuốc, vội cúi người xuống nhặt cho y. Cách đó chừng hai bước, có một bình thuốc lăn trên đất, chất liệu mộc mạc nhưng rất chắc, rơi như vậy mà không hề vỡ.
Giang Tùy Châu mau chóng đưa thuốc cho y.
Hoắc Vô Cữu run rẩy đổ ra một viên thuốc, bỏ vào miệng rồi nuốt xuống ngay lập tức, cất bình thuốc vào lại trong áo xong thì nhắm mắt nằm xuống.
Có vẻ y định ngủ tiếp.
Giang Tùy Châu hơi sững sờ, vội hỏi: “Đây là thuốc trị bệnh gì vậy?”
Theo lẽ thường, trước khi Hoắc Vô Cữu bị bắt, y không thể nào biết chân mình sẽ bị gãy, sao lại mang sẵn thuốc trị chân theo chứ?
Hoắc Vô Cữu cau mày, lại mở mắt ra.
Dù hiện giờ y đau đến mức đầu óc choáng váng, trước mắt như nổ đom đóm, ngay cả việc bản thân đang run rẩy y cũng không cảm nhận được, nhưng y vẫn biết nguyên nhân chân mình đau.
Kinh mạch bị tổn thương, mỗi khi trời mưa âm u, đương nhiên không thể tránh khỏi những cơn đau như thế này, huống chi Giang Nam lại có không khí ẩm thấp, mưa nhiều. Cơn đau như thế này không đến mức mất mạng, chẳng qua rất khó chịu, chắc đợi khi mưa tạnh, sẽ ổn hơn.
“Không chết được đâu.” Y nghe thấy Giang Tùy Châu ở bên cạnh cuống cuồng hỏi han, cứ như gặp phải chuyện gì đó rất nghiêm trọng, môi khẽ cong lên, giọng khàn khàn, tỏ vẻ không để tâm.
Y còn chưa thấy gì cả, sao Tĩnh Vương lại sợ đến mức dựng lông rồi?
Nghe lời y nói, Giang Tùy Châu trợn tròn mắt.
Đã đau đến nông nỗi này rồi, còn uống thuốc bậy bạ sao?
Rõ ràng là y ngại mình mạng lớn mà!
“Thật là ẩu tả!” Anh bật hét lên, xoay người vội vã lao ra ngoài.
“Mạnh Tiềm Sơn!”
Hoắc Vô Cữu chống người ngồi trên trường kỷ, lỗ tai ong ong, loáng thoáng nghe thấy giọng nói đầy lo lắng của Giang Tùy Châu. Chậc, chuyện có gì to tát đâu, cần làm quá lên vậy à.
“Chuyện bé xé ra to.”
Hoắc Vô Cữu không kiềm được lại ‘chậc’ thêm tiếng nữa, nhưng khóe môi y như bị mất khống chế, cứ cong lên.
————
Bốn phía An Ẩn Đường đèn đuốc sáng trưng, trong màn mưa lạnh, thắp lên một vầng sáng ấm áp.
Chu đại phu bắt mạch cho Hoắc Vô Cữu, lại xem xét kỹ lưỡng vết thương của y, hồi lâu sau mới đứng dậy.
“Thế nào rồi?” Giang Tùy Châu ở bên cạnh hỏi ngay.
Chu đại phu hành lễ với anh rồi nói: “Hồi bẩm Vương gia, đây là di chứng do kinh mạch bị tổn thương để lại, mỗi khi trời trở lạnh hay mưa, tuyết, sẽ đau nhức khó chịu.”
Giang Tùy Châu nhíu mày: “Có cách nào để chữa trị không?”
Chu đại phu lắc đầu.
“Không có cách nào, trừ khi kinh mạch của phu nhân hồi phục như cũ… Nhưng mà, kinh mạch trên hai chân của phu nhân đã đứt hoàn toàn, quả thật không thể chữa dứt.”
Giang Tùy Châu nhíu chặt mày.
Đương nhiên anh biết, chân của Hoắc Vô Cữu có thể chữa khỏi, nhưng Chu đại phu trong phủ anh không có bản lĩnh này. Vốn anh tính toán, chờ ba năm sau, đại phu có thể chữa trị cho Hoắc Vô Cữu xuất hiện là được rồi, lại không ngờ rằng, ba năm này, đối với Hoắc Vô Cữu mà nói, lại khó vượt qua đến vậy.
Chỉ một cơn mưa đã đau đớn đến thế này, Lâm An lại có không khí ẩm thấp, mưa nhiều, đối với Hoắc Vô Cữu mà nói, chẳng phải như phải chịu trừng phạt ba năm sao?
Nhất thời, anh không biết nên nói gì.
Chu đại phu cẩn thận dò xét sắc mặt của anh, nói: “Có điều, nếu dùng chăn và túi chườm nóng để giữ ấm cho chân của phu nhân, có thể giảm bớt cơn đau.”
Giang Tùy Châu nghe vậy vội quay sang ra lệnh cho Mạnh Tiềm Sơn: “Còn không mau đi chuẩn bị?”
Mạnh Tiềm Sơn vội vàng vâng lời, chỉ huy đám tỳ nữ làm việc.
Chu đại phu xin cáo lui. Thoắt chốc, tỳ nữ đã mang đến chăn vừa dày vừa nặng, đắp lên chân cho Hoắc Vô Cữu.
Giang Tùy Châu hỏi: “Có thấy khá hơn chút nào không?”
Hoắc Vô Cữu ngồi trên trường kỷ, nhìn về phía Giang Tùy Châu.
Tĩnh Vương hiện giờ vẫn còn đang mặc đồ ngủ, chỉ khoác vội một cái áo ngoài, ngồi trên ghế đặt trước trường kỷ.
Đêm đã khuya, rõ ràng tinh thần của anh không được tốt, mang theo vẻ mệt mỏi, sắc mặt trông rất khó coi. Có lẽ do sợ anh lạnh, Mạnh Tiềm Sơn đã cố đưa anh một cái túi chườm nóng để ủ ấm tay. Giờ anh đang vô thức siết chặt thứ ấm áp mềm mại ấy, nhăn mày nhìn mình.
Nếu nói chiếc chăn này có ích gì không… Hoắc Vô Cữu thật sự không cảm thấy gì, ngoại trừ việc nó nặng đến mức khiến y cuống cả lên.
Từ khi chân tàn phế, máu huyết không thông thuận, hai chân y thường bị lạnh, cho dù đắp chăn cũng rất khó ấm lên. Hơn nữa, hơi nước ngấm vào bất cứ đâu, có thể xuyên qua da thịt y, huống hồ là mấy chiếc chăn gấm chăn bông này. Nhưng vì y không muốn trông thấy Tĩnh Vương thất vọng, nên dù cảm thấy nó vô dụng, y vẫn lấy lệ nói: “Khá hơn một chút.”
Quả nhiên, cặp mắt hồ ly kia như bừng sáng ngay lập tức.
Ngay sau đó, Tĩnh Vương dường như giờ mới phát giác mình đang cầm thứ gì trong tay, cúi đầu nhìn túi chườm ấm áp mềm mại kia.
Màu trắng, làm từ lông thỏ, một cuộn mềm mại, giống như đang ôm một con thỏ vậy.
Y thấy Tĩnh Vương cẩn thận vén chăn của y lên, nhét túi chườm giống như bé thỏ trắng kia vào bên chân y.
Sau đó, anh hơi khựng lại, như nghĩ đến điều gì đó.
Một giây sau, một bàn tay được túi chườm ủ cho ấm nóng hổi, cách một lớp quần ngủ mỏng manh, đặt lên chân y, vụng về nhưng rất cẩn thận chà xát lên xuống, xong lại xoa nhẹ mấy cái.
“Làm vậy… Có thấy khá hơn chút nào không?”
Y nghe Tĩnh Vương hỏi mình.
Hoắc Vô Cữu không cách nào trả lời anh ngay lập tức.
Dù chân y bị gãy, nhưng không bị mất tri giác.
Y không biết có khá hơn hay không, y chỉ cảm thấy như có một dòng điện từ đó xông thẳng lên, khiến nửa người dưới của y tê rần.