Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Tĩnh Vương Lâm Phủ
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tháng ba, trời dần ấm áp, mưa cũng ít hơn.
Địa long trong An Ẩn Đường đốt suốt hai ngày, cuối cùng cũng xua tan không khí ẩm thấp bên trong.
Thế nhưng, một bầu không khí lạnh lẽo vẫn bao trùm căn phòng, kéo dài không dứt.
Mọi người đều nói là do Vương gia không có ở đây, phòng thiếu đi một người, nên mới mang lại cảm giác lạnh lẽo như vậy.
Chỉ có Mạnh Tiềm Sơn biết rõ nguyên nhân không khí lạnh lẽo bao trùm căn phòng, đúng là do Vương gia không ở đây, nhưng không phải vì thiếu một người, mà vì Vương gia ở nơi khác, lại bỏ mặc một người khác.
Người bị bỏ lại, tuy mỗi ngày vẫn ăn uống ngủ nghỉ như thường, nhưng từ đầu đến chân toát ra khí chất khiến người khác không dám lại gần.
Chính vì vậy, mấy ngày qua Mạnh Tiềm Sơn luôn nơm nớp lo sợ, rất sợ một khi hầu hạ không chu đáo, bị vị tổ tông này giận cá chém thớt.
Cho đến một ngày, Hoắc Vô Cữu phải ra ngoài.
Ngay hôm ấy, phu nhân của Trần Đễ gửi thư mời đến, mời y đến ngắm hoa. Tuy thư mời lần trước đã bị Giang Tuỳ Châu trả về, nhưng vì mấy mệnh lệnh của Hậu Chủ trong buổi yến tiệc Thiên Thu mấy ngày trước, nên nó lại được gửi đến lần nữa.
Mạnh Tiềm Sơn không dám quên, sáng ngày hôm ấy, vội vàng hầu hạ Hoắc Vô Cữu rửa mặt thay đồ.
Đương nhiên Hoắc Vô Cữu không cho nó giúp đỡ. Mạnh Tiềm Sơn không còn cách nào, đành phải đặt quần áo và phục sức xuống, đợi Hoắc Vô Cữu tự mình mặc.
Đến giờ hẹn, một chiếc xe ngựa chạy ra từ trong phủ Tĩnh Vương, hướng thẳng đến phủ của Trần Đễ.
Các quan đồng liêu trong triều, nhất là quan viên trong cùng một Bộ, các phu nhân trong hậu viện thường xuyên qua lại, tổ chức yến tiệc giao lưu với nhau.
Việc này rất thông thường ở các triều đại, nhưng bữa tiệc trong phủ Trần Đễ hôm nay, lại không giống bất kỳ bữa tiệc nào trong quá khứ.
Dù sao, có người quyền quý nào trong kinh không biết sở thích của Tĩnh Vương điện hạ chứ? Nhà Cảnh cũng chú trọng nam nữ thụ thụ bất thân, các phu nhân đang tụ tập uống trà ăn điểm tâm, sao có thể mời một người đàn ông đến?
Chuyện như vậy, quan viên bình thường tự nhận không làm được. Chỉ có kẻ giảo hoạt, quen thói bợ đỡ như Trần Đễ mới biết rằng, muốn lấy lòng chủ tử, phải mặt dày mày dạn.
Phu nhân của gã, đương nhiên phải cùng chung một thuyền với gã rồi.
Từ sáng sớm đứng trước cửa phủ, Trần Lý thị đã cảm thấy lo lắng bất an trong lòng.
Từ mấy hôm trước, phu quân của nàng đã dặn dò nàng. Mời người nam thiếp của phủ Tĩnh Vương đến phủ mình làm khách, không phải để kéo gần quan hệ, mà vì muốn họ gặp chuyện, mất mặt, tốt nhất là ồn ào đến tai Thánh thượng.
Bản thân Trần Lý thị là tiểu thư khuê các, lớn lên ở hậu viện, trước khi thành thân, đến cả đàn ông ngoài người thân cũng không gặp được mấy. Hôm nay, bỗng dưng bắt nàng mời một người đàn ông đến phủ, còn phải làm hắn mất mặt trong phủ của mình, Trần Lý thị không khỏi hoảng hốt, không biết nên làm sao.
Dù sao, chuyện mất mặt của đàn ông ở hậu viện, còn có thể là chuyện gì chứ?
Đến phủ ngắm hoa, đều là phu nhân nhà quan. Nếu thật sự phải vì vậy mà làm tổn hại danh dự người khác, Trần Lý thị không dám.
Thành ra, Trần Đễ thấy vẻ rụt rè sợ sệt của nàng thì bất mãn, trong cơn giận đã mắng nàng một trận, xong liền gọi thiếp Tần Liễu đến cùng nàng tổ chức buổi yến tiệc này.
Đây là muốn giao việc liên quan đến người của Tĩnh Vương phủ cho Tần Liễu làm.
Trần Lý thị thở phào nhẹ nhõm, dẫn theo Tần Liễu ra cửa đứng đợi khách khứa đến.
Trời đã sáng hẳn, phu nhân của các nhà lần lượt ngồi xe ngựa tới. Tần Liễu tiếp đón, dẫn các nàng vào trong, Trần Lý thị cùng nha hoàn tiếp tục đứng ở cửa.
Mãi sau, ngay góc đường có một chiếc xe ngựa quẹo vào, lạch cạch chạy tới, dừng ngay trước phủ Trần Đễ.
Nhìn hình thức của xe, đặc trưng của riêng Vương phủ.
Trần Lý thị nín thở tập trung cao độ, nở một nụ cười trên môi, đi ra đón.
Trông thấy một thái giám trẻ tuổi ngồi ngoài xe nhanh nhẹn nhảy xuống, chỉ huy người đánh xe và người hầu vén màn xe lên, rồi khiêng một chiếc xe lăn xuống.
Có một người thân hình cao lớn, ngồi yên trên xe lăn.
Ánh mắt của Trần Lý thị chỉ lướt qua y rồi vội vàng né đi.
Tuy người nọ đang nhìn xuống, thần thái lạnh lùng, nhưng dung mạo cực kỳ anh tuấn. Đường nét sắc sảo, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, cùng vết sẹo sắc như dao cắt ngang qua chân mày, tựa như đao kiếm đã được tôi luyện sắc bén, khiến người ta không dám nhìn kỹ.
Tựa như tướng quân mà nàng từng đọc trong sách, xé sách bước ra vậy.
Trần Lý thị vội vàng thu hồi ánh mắt, không dám nhìn lâu, ngại ngùng dời mắt đi: “Hoắc phu nhân tới rồi sao? Phu nhân các nhà khác đến hết rồi, xin mời Hoắc phu nhân cùng thiếp vào phủ.”
Người ngồi trên xe lăn thậm chí không thèm nhìn nàng, chứ đừng nói đáp lại.
Ngược lại là thái giám đi theo sau y tỏ ra niềm nở nói: “Làm phiền Trần phu nhân rồi.”
Trần Lý thị gật đầu, để nha hoàn đỡ nàng, đi trước dẫn đường.
————
Vườn hoa của Trần phủ cũng không lớn lắm, bên trong có một cái hồ, nhưng chưa tới mùa sen nở. Khắp nơi bày đầy các chậu hoa kiểng, cây cảnh có thể thấy ở bất cứ đâu trong Lâm An.
Lúc này, trong vườn đã có không ít người, từ xa nhìn lại, xiêm y lộng lẫy, tiếng nói cười rộn rã, trông còn đẹp mắt hơn cả hoa cỏ.
Các phu nhân trong kinh đa số đều quen biết nhau, sau khi tới nơi, mọi người sôi nổi trò chuyện.
Ngay vào lúc này, tiếng xe lăn lạch cạch vang lên ở cổng vườn.
Ngay lập tức, mọi người im thin thít, bầu không khí trở nên im ắng lạ thường.
Một loạt ánh nhìn rơi vào Hoắc Vô Cữu rồi lại vội vàng dời đi, như thể không nhìn thấy y vậy.
Các phu nhân trong vườn, ai nấy đều có tính toán riêng.
Vị Trần đại nhân này giỏi luồn lọt, trong buổi yến tiệc Thiên Thu vì đổi lấy niềm vui của Hoàng thượng, đã mời người đàn ông của phủ Tĩnh Vương đến ngắm hoa. Người được mời đến, không chỉ là một người đàn ông, còn là một người đàn ông chinh chiến sa trường, giết người không chớp mắt, bị bắt đến từ Bắc Lương.
Trong yến tiệc hôm ấy, nam nữ ngồi riêng, các phu nhân chưa từng nhìn thấy Hoắc Vô Cữu. Có điều nhờ vào danh tiếng mấy năm trước của y, ai nấy đều biết, chỉ e rằng y giống như môn thần Tần Thúc Bảo thường được dán trên cửa.
Nhưng không ngờ…
Một số phu nhân nhà quan có quan hệ thân thiết, trao đổi ánh mắt trong im lặng.
Vị Hoắc tướng quân này… Sao đẹp trai thế?
Tuy nhiên, xung quanh có nhiều người nên không ai dám nhìn lâu. Trần đại nhân mời người đến đây, phần lớn là không có ý tốt, các nàng nên tránh xa, tuyệt đối không để bị ảnh hưởng, tránh vướng vào rắc rối.
Nghĩ vậy, mọi người vội vàng dời mắt đi, giống như không nhìn thấy Hoắc Vô Cữu vậy.
Ngược lại có một vị phu nhân trẻ tuổi, giật tay áo của bạn thân kế bên, nhỏ giọng nói: “Ai vậy, đúng là trời xanh ghen tị với tài năng, ông trời muốn tôi luyện y…”
Bạn thân bên cạnh vội níu nàng lại, không để nàng nói bừa tiếp.
Tần Liễu đứng gần bên, thấy người được mời đã đến đông đủ, bèn sắp xếp các vị phu nhân vào chỗ ngồi trong vườn.
Ả đã vào phủ của Trần Đễ được hai ba năm rồi, tuy do chính thất nhu nhược, ả sống rất thuận lợi, nhưng mãi chưa tìm được cơ hội thể hiện mình. Chuyện hôm nay, là cơ hội Trần đại nhân tranh thủ cho chính gã, vậy sao không phải cơ duyên của ả Tần Liễu chứ? Ả nhất định phải được thể diện trong buổi tiệc hôm nay, đồng thời hoàn thành việc đại nhân muốn làm, để cho mọi người xem thử, ai mới xứng đáng là người hiền thê của đại nhân.
Trần Lý thị nhu nhược e dè, sao sánh bằng ả cơ trí. Chẳng mấy chốc, Tần Liễu đi qua đi lại giữa các phu nhân, sắp xếp đâu vào đấy chỗ ngồi cho các nàng, sau đó cho bọn nha hoàn bưng trà, điểm tâm lên.
Sau khi mọi việc xong xuôi, Tần Liễu yểu điệu thướt tha đi đến trước mặt Hoắc Vô Cữu.
“Thỉnh an Hoắc phu nhân.” Ả cười chào Hoắc Vô Cữu.
Vừa nãy, ả đã âm thầm quan sát kỹ lưỡng người ngồi trên xe lăn này rồi. Dung mạo điển trai, khí chất tôn quý, nghe nói đánh trận rất lợi hại, chỉ tiếc hiện giờ chỉ là một tù binh bị người đời khinh thường, lại còn tàn phế.
Ả muốn nhờ chuyện hôm nay thăng tiến, vậy, không thể không đắc tội với y, chỉ có thể đạp lên người y để tiến thân mà thôi.
Thầm nhủ một câu đắc tội, Tần Liễu cười nói: “Từ xưa đã nghe danh Hoắc phu nhân một thế hệ anh tài, nhưng không ngờ trăm nghe không bằng một thấy. Hôm nay đến phủ chúng ta, tuy cũng xem như chị em chúng mình, nhưng dù sao nam nữ thụ thụ bất thân, thiếp sắp xếp cho phu nhân đến vị trí hơi xa một chút, xin phu nhân đừng trách tội.”
Hiển nhiên Hoắc Vô Cữu không để ý đến ả.
Mạnh Tiềm Sơn phía sau bèn cười trả lời: “Đa tạ vị di nương này.”
Tần Liễu che miệng cười nói không có gì, dẫn họ đến một bàn bên cạnh hồ, mời Hoắc Vô Cữu ngồi vào đó.
Ngay đúng lúc này, nha hoàn châm trà bước lên nghênh đón.
Tần Liễu trong đầu nhanh chóng nảy ra một ý. Ả tỏ vẻ tự nhiên giơ tay ra, nhận lấy ấm trà trong tay nha hoàn, cười duyên dáng đi đến bên cạnh Hoắc Vô Cữu, châm trà cho y.
Ả không thấy, Hoắc Vô Cữu đang nhìn xuống bỗng khẽ nhíu mày.
Ngay sau đấy, Tần Liễu nhanh nhẹn hét lên một tiếng, làm đổ ấm trà. Các phu nhân bị tiếng hét kia thu hút ánh mắt, trông thấy Tần Liễu giống như bị ai đó kéo mạnh, ra vẻ như bị người ta vô lễ, ngã thẳng vào người Hoắc Vô Cữu.
Sắc mặt mọi người thay đổi.
Rồi lại trông thấy Hoắc Vô Cữu đang ngồi đấy, lông mày cau chặt, tay đè lên bánh xe xoay hướng sang một bên, khéo léo tránh ả ra.
Kết quả động tác giả vờ bị ôm chầm của Tần Liễu lại biến thành cố ý lao vào lòng người khác, bị vạch trần không sót chút nào.
Ngay sau đó, ả ngã hẫng vào khoảng không, không giữ được thăng bằng, rơi tõm xuống hồ.
————
Tiếng thét hãi hùng của phụ nữ vang lên thảm thiết.
Bọn nha hoàn vội vàng nhảy xuống hồ cứu ả, khắp nơi trở nên hỗn loạn. Chỉ mỗi Hoắc Vô Cữu, lẳng lặng đẩy xe tiến về phía trước, lạnh lùng nhìn xuống hồ.
Tài mọn, ngay lúc ả chuẩn bị sáp lại gần, y đã nhận ra điều bất thường.
Mạnh Tiềm Sơn bên cạnh bị doạ chóng mặt.
Chỉ lát sau, Tần Liễu được cứu lên, được quấn trong áo choàng và chăn. Trần Lý thị vội vàng bước qua, định sai người đưa ả lui xuống nghỉ ngơi, nào ngờ Tần Liễu được cứu lên lại chần chừ, nhất quyết không chịu lui xuống mà đứng dậy.
Tần Liễu biết, đã làm thì phải làm cho trót. Ả thất bại rồi, nhưng ả đã trả giá, không thể không đổi lấy chút lợi ích nào.
Ánh mắt mọi người tập trung vào ả.
Trông thấy ả vừa khóc vừa nói: “Sao Hoắc phu nhân có thể làm ra chuyện như vậy, không những trêu ghẹo thiếp, còn đẩy thiếp xuống hồ!”
Mọi người đều nhận ra ả đang vu oan y, nhưng đồng thời hiểu rõ trong lòng, không một ai dám đứng ra vạch trần ả.
Tần Liễu thấy cách này có hiệu quả, bèn càng diễn kịch hơn.
“Thiếp bị mất đi sự trong sạch, còn mặt mũi nào gặp lại đại nhân! Các ngươi buông ta ra, để ta đập đầu tự tử ngay tại đây, xem như giữ gìn chút trong sạch cuối cùng!”
Trần Lý thị nơm nớp lo sợ đứng một bên.
Nàng đoán được Tần Liễu đang nghĩ gì. Hôm nay ả náo loạn đến vậy, tin đồn sẽ nhanh chóng lan truyền, đợi đến mai, đại nhân cũng có lý do, lấy chuyện này làm cớ để bẩm báo Thánh thượng.
Nàng muốn ngăn cản, nhưng lại biết rằng, đã lấy chồng phải nghe theo chồng.
Nàng ngại ngùng nhìn trộm Hoắc Vô Cữu.
Trông thấy y ngồi ngay ngắn, mặt không biểu cảm, thần sắc lạnh lùng, lẳng lặng nhìn Tần Liễu diễn trò.
Giống như một cây thương không ai có thể bẻ cong.
Trần Lý thị chưa từng gặp quan võ đánh trận, nhưng không hiểu sao lúc này lại cảm thấy, tướng quân đỉnh thiên lập địa, phải trông như thế này.
Nhưng trời xanh ghen ghét y, nhất định muốn đẩy y vào hiểm cảnh. Thời điểm như vậy, hiển nhiên không ai có thể giúp y…
Nhưng đúng lúc này, có một tên gác cổng hối hả chạy vào.
“Phu nhân… Phu nhân!” Tên gác cổng hô to.
Trần Lý thị quay đầu lại, trông thấy tên gác cổng đứng ở cổng vòm, sắc mặt hoảng loạn, tay chân luống cuống.
“Chuyện gì?” Trần Lý thị vội hỏi.
Trông thấy tên gác cổng hoảng hốt nói: “Tĩnh Vương điện hạ đến!”