Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Chương 45: Tĩnh Vương Nổi Giận
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quả thật Giang Tùy Chu bị những cây ngân châm trên đùi Hoắc Vô Cữu làm cho giật mình.
Trước khi xuyên qua, cơ thể y rất khỏe mạnh, ngay cả kim truyền dịch cũng chưa từng dùng mấy lần, chứ đừng nói là châm cứu.
Vốn vết thương trên đùi Hoắc Vô Cữu đã chưa lành, lúc này lại thi châm, trông càng đáng sợ hơn nhiều phần.
Chỉ liếc mắt một cái thôi mà mắt Giang Tùy Chu nóng rát, vội vàng quay đi.
Việc này đau đến mức nào chứ?
Y có cảm giác như chính mình đang trải qua, dù chỉ nhìn thoáng qua, nhưng cứ như thể những cây kim kia đang đâm vào người mình vậy.
Bên cạnh, Mạnh Tiềm Sơn đỡ y ngồi xuống mép giường, rót cho y chén trà nóng, đặt trong tầm với của y.
Giang Tùy Chu còn chẳng thèm liếc hắn một cái, ánh mắt chỉ đặt trên người Lý Trường Ninh đang đứng bên mép giường.
Chỉ thấy Lý Trường Ninh yên tĩnh chờ bên mép giường một hồi, đến tận khi đồng hồ cát đặt trên hòm thuốc chảy hết cát rồi mới tiến lại gần, vừa thuần thục vừa nhanh chóng rút châm trên đùi Hoắc Vô Cữu.
Chờ ông ta thu dọn sạch sẽ toàn bộ số châm, cất hòm thuốc đi, Giang Tùy Chu mới mở miệng hỏi: “Kết thúc rồi sao?”
Lý Trường Ninh gật đầu nói: “Chỉ cần phu nhân uống thuốc xong là ổn.”
Giang Tùy Chu nghe vậy hỏi: “Ừm. Thuốc gì vậy?”
Lý Trường Ninh cười nói: “Là thuốc bổ dưỡng cơ thể. Mấy ngày nay phu nhân không thể vận động, tiểu nhân lo lắng hắn không chịu nổi châm cứu, cần phải dùng thêm chút dược liệu bổ khí huyết.”
Giang Tùy Chu gật gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Liền thấy Lý Trường Ninh quay người dặn dò đồ đệ mang thuốc đến, nhưng tiểu tử kia không biết đang nghĩ gì, gọi hai tiếng vẫn không thấy đáp lời.
Lý Trường Ninh vội vàng tiến lên, tự bưng thuốc đến, đặt trước giường Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu ngồi dậy từ trên giường, nhận lấy chén thuốc.
Giang Tùy Chu không khỏi nhìn hắn thêm hai lần.
Vẫn giống như khi ở chỗ của mình, mắt không thèm ngước lên, vẫn giữ vẻ lạnh lùng như thể y không hề tồn tại.
Nhưng Giang Tùy Chu lại cảm nhận được sự thoải mái và thân thiết, như thể điều gì đó thiếu vắng từ sáng nay cuối cùng đã trở về đúng chỗ của nó.
Khóe môi Giang Tùy Chu khẽ cong lên, ngay cả chính y cũng không hề hay biết.
Mắt thấy Hoắc Vô Cữu đã uống xong thuốc, Lý Trường Ninh trong lòng tính toán, quay người quỳ xuống trước mặt Giang Tùy Chu.
“Vương gia, buổi chữa bệnh cho phu nhân hôm nay đã kết thúc.” Ông ta nói.
“Nếu Vương gia không còn gì phân phó, tiểu nhân xin cáo lui trước.”
Lý Trường Ninh hiểu rõ nhất, chén thuốc của ông ta có tác dụng rất nhanh, tối đa chỉ trong một nén nhang là sẽ phát huy hiệu quả.
Tất nhiên hiệu quả này không chỉ bổ sung kinh mạch, mà còn gây ra nỗi đau thấu xương.
Kể từ khi hành nghề y, ông ta đã từng trị cho mấy trường hợp có bệnh tương tự, khi thuốc có tác dụng đều là đau đớn khó nhịn.
Mấy người trước đó, dù chỉ dùng một nửa liều thuốc, nhưng tất cả đều mặt mày dữ tợn, lăn lộn khắp nơi, không ngất đi đã là may.
Loại tình cảnh này, tất nhiên không thể để Tĩnh Vương thấy, khiến y nghi ngờ.
Suy cho cùng, bản thân mình đã nói với Tĩnh Vương rằng, mình chỉ có thể giảm bớt đau đớn cho tứ chi Hoắc Vô Cữu.
Nếu để Giang Tùy Chu thấy chính mình càng chữa càng đau, vậy sẽ khó mà giải thích với y.
Cho nên, nhất định phải mau chóng đưa y rời đi.
Lý Trường Ninh đã tính toán xong từ lâu, chỉ cần Tĩnh Vương để ông ta đi, ông ta sẽ lập tức giả bộ như nhớ ra điều gì đó, rồi thỉnh Tĩnh Vương trở về phòng bắt mạch đổi đơn thuốc cho y.
Dù sao, vốn Tĩnh Vương cũng chẳng mấy bận tâm đến vết thương của tướng quân, có lẽ sẽ không hỏi nhiều……
Lại thấy Giang Tùy Chu ngồi tựa vào cái gối trên trường kỷ.
“Ừm.” Y nhàn nhạt nói.
“Tình hình chữa trị hôm nay thế nào?”
Lý Trường Ninh sửng sốt.
Sao Tĩnh Vương này lại không làm theo lẽ thường chút nào!
Ông ta thận trọng ngước mắt liếc nhìn Giang Tùy Chu một cái, chỉ thấy y ngồi tựa lưng với vẻ lười biếng, nhàn tản, nhưng nét mặt lại sâu không lường được, lặng lẽ nhìn ông ta.
…… Không biết là y thật sự quan tâm, hay là đang thử bản thân mình.
Cũng không biết Giang Tùy Chu còn muốn ở chỗ này bao lâu, Lý Trường Ninh không dám chậm trễ chút nào, đắn đo tìm từ ngữ, vừa cẩn thận vừa nhanh chóng báo cáo cho Giang Tùy Chu một lượt.
Ông ta nói vòng vo trót lọt, lại còn vô cùng ngắn gọn, nghĩ rằng mặc dù lòng Tĩnh Vương có hoài nghi, cũng không thể tìm ra sơ hở.
Bẩm báo xong, Lý Trường Ninh cúi đầu, một mặt thầm tính toán thời gian, một mặt thầm khẩn cầu Tĩnh Vương mau rời đi.
Chỉ thấy Tĩnh Vương ngồi trên giường nâng tay lên.
Toàn thân Lý Trường Ninh sẵn sàng hành động, chỉ chờ vị chủ tử này xua tay, bản thân mình sẽ chạy đi, thuận tiện lừa gạt vị gia này ……
Lại thấy Giang Tùy Chu bưng chén trà trên bàn lên, uống một ngụm.
Không ngờ y lại tiếp tục hỏi.
Bao lâu có thể thấy được hiệu quả, việc châm cứu kia có ảnh hưởng gì khác hay không, thậm chí cần châm vào huyệt vị nào, y cũng hỏi.
Lý Trường Ninh thầm nghĩ, xong đời rồi.
Ông ta vừa nơm nớp lo sợ vừa trả lời vấn đề của Giang Tùy Chu, một bên tính thời gian.
Thời gian một nén nhang rất mau, lập tức đã đến rồi.
Tim Lý Trường Ninh nhảy lên tận cổ họng.
Nhưng mà, mắt thấy thời gian một nén nhang đã trôi qua, nhưng trên giường vẫn không có động tĩnh gì.
Thời gian từng giây từng giây trôi qua, trong phòng trừ tiếng hai người bọn họ nói chuyện với nhau, một chút động tĩnh khác cũng không có.
Dần dần, Lý Trường Ninh yên tâm.
Quả nhiên, vị Hoắc tướng quân này không thể dùng thước đo người thường để đánh giá.
Hắn đã có sức chịu đựng phi thường này, vậy mình cũng không cần che giấu nữa.
Vì thế, Lý Trường Ninh yên tâm mà nói chuyện cùng Giang Tùy Chu, đáp lời trôi chảy, ứng phó vô cùng tự nhiên.
Nhưng ông ta lại không phát hiện, Giang Tùy Chu ngồi ở trên giường có chút thất thần.
Ánh mắt y thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía giường một chút.
Quả thực ngày thường Hoắc Vô Cữu không thích phản ứng y, nhưng cũng không giống như hôm nay, không phản ứng chút nào, nằm im lìm ở đó, như thể y không hề tồn tại.
Kể từ khi y nói rõ mọi chuyện với hắn, tựa hồ Hoắc Vô Cữu vẫn luôn giữ thái độ như vậy.
Không biết là bản thân mình đã nói sai lời nào rồi.
Hay là…… nên mượn cớ quan tâm hắn vài câu?
Giang Tùy Chu vừa nói chuyện bâng quơ cùng Lý Trường Ninh, trong lòng lại không tự chủ được mà nghĩ đến Hoắc Vô Cữu trên giường.
Một lát sau, y đã hạ quyết tâm.
Tới cũng tới rồi, còn sợ mất mặt mũi gì nữa?
Nghĩ như vậy, y nâng tay lên, ra hiệu cho Lý Trường Ninh ngừng nói.
Lý Trường Ninh đang thao thao bất tuyệt, miêu tả cho Giang Tùy Chu phương pháp châm cứu của mình có thể thông kinh hoạt lạc như thế nào, và sẽ có tác dụng ra sao, bỗng nhiên bị cắt ngang, vội vàng ngẩng đầu nhìn Giang Tùy Chu.
Chỉ thấy Tĩnh Vương đứng dậy, đi tới mép giường.
“Vậy còn ngươi, có cảm thấy đỡ hơn chút nào không?” Ông ta nghe thấy Tĩnh Vương hỏi.
Không biết có phải ảo giác của Lý Trường Ninh hay không, cứ cảm thấy khi Tĩnh Vương nói chuyện với Hoắc tướng quân, giọng điệu ôn hòa hơn lúc nãy vài phần.
Chỉ nghe Hoắc tướng quân trên giường ừ một tiếng, tiếng nói có chút khàn, nhưng giọng nói vẫn ổn định.
Cái này, chắc hẳn Tĩnh Vương sẽ tuyệt đối không thể nhận ra, lúc này tướng quân đang phải chịu đựng nỗi đau đớn đến nhường nào.
Quả nhiên, tiếp đó Tĩnh Vương lên tiếng.
Lý Trường Ninh yên lòng.
Đúng vào lúc này, ông ta thấy bóng lưng Tĩnh Vương dừng một chút.
Ngay sau đó, ông ta nghe thấy tiếng Tĩnh Vương, như rơi vào hầm băng.
“Sao sắc mặt của hắn lại trắng bệch như vậy?”
——
Đến khi tới gần, Giang Tùy Chu mới thấy, môi Hoắc Vô Cữu trắng bệch đến bất thường, trên trán cũng phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Lúc này hắn đang nhắm hai mắt, đến tận khi y bước vào mới chợt nhận ra, vất vả mở mắt nhìn về phía y, vẫn là vẻ mặt vô cảm đó.
Nhưng Giang Tùy Chu chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra, hắn đang cố gắng chống đỡ.
Giang Tùy Chu giật mình, vội vàng kéo Lý Trường Ninh lại.
Chỉ thấy Lý Trường Ninh run rẩy tiến lên, sau khi bắt mạch cho Hoắc Vô Cữu một lượt, nói: “Hồi bẩm Vương gia, sau khi châm cứu sẽ có chút đau đớn, là hiện tượng bình thường.”
Giang Tùy Chu chẳng tin chút nào.
“Bình thường?” Y lạnh lùng nói.
“Vậy sao vừa rồi không nói cho bổn vương biết?”
Huống chi, y tuyệt đối không tin đây chỉ là “một chút đau đớn”.
Hoắc Vô Cữu là một người có sức chịu đựng phi thường, đau đến nỗi mồ hôi đầm đìa khắp trán thế này, vậy tuyệt đối không phải là nỗi đau mà người thường có thể hình dung được.
Không đợi Lý Trường Ninh đáp lời, y đã tiến lên một bước, túm lấy vạt áo Lý Trường Ninh, nghiến răng nói: “Nếu có chuyện gì không may xảy ra trên tay ngươi, bổn vương sẽ lấy mạng ngươi.”
Tĩnh Vương yếu ớt, tay cũng chẳng có mấy sức lực.
Nhưng đối diện với đôi mắt lạnh đến dọa người kia, Lý Trường Ninh vẫn không khỏi run rẩy.
Chẳng phải Tĩnh Vương này vô cùng ghét bỏ tướng quân sao? Tại sao bộ dạng lúc này, như là thật sự sẽ giết người vì tướng quân……
Ông ta run rẩy nói: “Vương gia bớt giận! Đây là do vừa mới châm cứu để khai thông kinh mạch, quả thật sẽ đau đớn, nhưng trị liệu một khoảng thời gian nữa là có thể giảm bớt rất nhiều……”
Lại nghe Giang Tùy Chu hỏi: “Một khoảng thời gian là bao lâu?”
Lý Trường Ninh nói: “Ước chừng một tháng……”
Giang Tùy Chu buông ông ta ra, cười lạnh nói: “Vậy cứ hành hạ người ta suốt một tháng sao? Vốn ngươi châm cứu là để giảm bớt đau đớn, hiện giờ lại không giảm bớt, ngược lại còn tăng thêm, dám dùng lời lẽ này để lừa gạt bổn vương sao?”
Lý Trường Ninh run rẩy đến mức không nói nên lời, cuống quýt tìm lời đối phó trong đầu.
Đúng vào lúc này, trên giường vang lên một giọng nói khàn khàn.
“Không sao.”
Là âm thanh của Hoắc Vô Cữu.
Giang Tùy Chu giương mắt nhìn qua, chỉ thấy Hoắc Vô Cữu chống đỡ cơ thể, ngồi dậy khỏi giường.
“Vốn là phải chữa như vậy, đừng làm khó ông ta.” Hoắc Vô Cữu nói.
Lý Trường Ninh chỉ nghĩ xong đời rồi.
Vốn ông ta lo lắng sẽ khiến Tĩnh Vương nghi ngờ, vừa rồi chính mình còn chưa giải thích xong, lúc này tướng quân lại còn bênh vực ông ta, phỏng chừng thật sự là đổ thêm dầu vào lửa……
Chân Lý Trường Ninh nhũn cả ra.
Ông ta không dám ngước mắt nhìn Tĩnh Vương, chỉ đành chờ đối phương nổi giận lôi đình.
Nhưng ông ta lại nghe thấy một tiếng hít thở sâu chậm rãi.
“Cút đi.” Tĩnh Vương nói.
“Nếu một tháng sau, mọi thứ vẫn chưa như lời ngươi nói, bổn vương lấy mạng ngươi.”
Lý Trường Ninh quỳ rạp xuống đất, vẻ mặt không thể tin nổi.
Này là…… Là cứ thế mà qua sao?
——
Lý Trường Ninh mang theo Ngụy Giai nhanh chóng đi mất, nhất thời, căn phòng hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ còn Giang Tùy Chu đứng bên mép giường và Hoắc Vô Cữu bốn mắt nhìn nhau.
Hoắc Vô Cữu giương mắt nhìn y.
Mới vừa rồi có vẻ như Tĩnh Vương thật sự đã nổi giận, nhưng lúc này, vẻ lạnh lùng, hung dữ lúc nãy đã hoàn toàn biến mất.
Y đứng ngược sáng trước giường, dù vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lại lộ ra vài phần bối rối.
Đôi mắt kia, hung hăng liếc nhìn đùi hắn một cái.
Không biết vì sao, nỗi bực bội tích tụ trong lòng Hoắc Vô Cữu mấy ngày nay, thế mà vào lúc này lại dần tan thành mây khói, biến thành một chút thỏa hiệp bất đắc dĩ.
…… Không thể trách hắn hiểu lầm.
Có phải Tĩnh Vương này không phân biệt được đâu là đối tác, đâu là người ái mộ sao? Rõ ràng là vì lợi ích của bản thân nên mới dính dáng với hắn, lại cứ một mực tỏ ra chân thành tha thiết như vậy, khiến người ta cảm thấy nếu so đo với y một chút nào cũng đều là giận cá chém thớt và bắt nạt.
Dừng một chút, Hoắc Vô Cữu nhàn nhạt lên tiếng: “Còn có việc gì?”
Lúc này Giang Tùy Chu đứng ở mép giường mới hoàn hồn, ừ một tiếng, nói: “Bổn vương chính là…… muốn xem ngươi có sao không.”
“Không có việc gì.” Hoắc Vô Cữu dứt khoát rành mạch.
Chỉ thấy Tĩnh Vương khẽ động, dường như theo bản năng muốn bước đi, nhưng rồi lại dừng chân tại chỗ.
Dừng một chút, y rũ mắt xuống, kiêu ngạo liếc nhìn Hoắc Vô Cữu, lạnh lùng nói: “Ngươi nói không có việc gì, chính là không sao cả sao? Hôm trời mưa đó, ngươi cũng nói ngươi không sao, kết quả thì thế nào?”
Nói xong, y không đợi Hoắc Vô Cữu đáp lời, đã liếc nhìn Mạnh Tiềm Sơn đang đứng cách đó không xa.
Mạnh Tiềm Sơn hiểu ý, vội vàng mang đến một chiếc ghế tựa, đặt bên mép giường.
Giang Tùy Chu ung dung ngồi xuống chiếc ghế đó, vẻ mặt hoàn toàn không cho phép nghi ngờ.
“Bổn vương sẽ trông chừng ngươi.” Y nói.
Hoắc Vô Cữu liếc nhìn y một cái.
“Tùy ngươi thôi.” Hắn nhàn nhạt nói.
Liền thấy Tĩnh Vương không nói thêm gì nữa, cầm lấy cuốn sách Mạnh Tiềm Sơn đưa tới, ngồi yên tại chỗ đọc sách.
Ánh mắt Hoắc Vô Cữu khẽ dừng lại, rồi thu hồi ánh mắt.
Rõ ràng là một người không được người ta yêu thích, thậm chí còn khiến người ta vô cùng phiền lòng, nhưng lại cứ liên tục mang đến vài phần ngọt ngào không rõ từ đâu, khiến người ta nghĩ đến y đã thấy phiền, nhưng khi nhìn thấy y rồi thì lại không thể kìm được khóe môi mình.
Thật sự rất kỳ lạ.