Đọc Sách Cho Hắn Nghe

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuy Giang Tùy Chu ra vẻ đang đọc sách, nhưng ánh mắt y vẫn lén nhìn Hoắc Vô Cữu.
Y biết Hoắc Vô Cữu là kiểu người dù đau đến chết cũng sẽ không hé răng, muốn hắn tự mình nói ra nỗi đau thì e rằng cả đời cũng không chờ được.
Thế nhưng, Giang Tùy Chu cũng hiểu rằng, dù Hoắc Vô Cữu có đau đớn tột cùng, y cũng đành bó tay, không thể làm gì được.
Nhưng y vẫn không kìm được, cứ muốn xem tình trạng của Hoắc Vô Cữu thế nào.
Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu tựa lưng vào giường, nhắm nghiền hai mắt, không nói một lời, cứ như đang nhắm mắt dưỡng thần.
Thế nhưng môi hắn lại trắng bệch, sắc mặt khó coi, hàng mày nhíu chặt.
Không hiểu sao trong lòng Giang Tùy Chu cũng cảm thấy có chút không yên.
Dường như y đặc biệt không thể nhìn thấy cảnh người bên cạnh một mình chịu đựng đau đớn.
Một lát sau, y khựng lại, thăm dò mở lời: “Ngươi có muốn lấy sách ra xem không?”
Hoắc Vô Cữu mở mắt nhìn về phía y.
Giang Tùy Chu nghiêm túc nói: “Ít nhiều cũng có thể phân tán sự chú ý một chút.”
Lời này của y hoàn toàn là thật.
Từ nhỏ đến lớn y đã không thích xem TV hay chơi điện tử, y luôn cảm thấy chúng ồn ào phiền phức.
Trong nhà y đầy rẫy những chuyện hỗn loạn, khiến y vô cùng thích trốn vào thư phòng. Tuy có chút khó hiểu, nhưng những cuốn sách người lớn đọc lại có thể khiến y say mê, bất tri bất giác mà thời gian trôi qua thật nhanh.
Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu quan sát y một lúc, không nói gì.
Hoắc Vô Cữu không biết Giang Tùy Chu nghĩ gì, hắn chỉ biết từ nhỏ mình đã hễ đọc sách là đau đầu, đến giờ vẫn vậy.
Với hắn mà nói, điều tàn nhẫn hơn nữa là, hiện tại hắn không thể cử động, chỉ có thể đọc sách để giết thời gian, y hệt như một tên đạo tặc bị ép phải niệm kinh.
Thế nhưng, khi nghe lời đề nghị này của Giang Tùy Chu, hắn lại không hề cảm thấy phiền.
Thậm chí không biết vì sao, lúc Giang Tùy Chu nhìn về phía hắn, rõ ràng y không có biểu cảm gì, nhưng dường như lại giống một vị tiên sinh (thầy giáo).
Từ nhỏ Hoắc Vô Cữu đã ghét tiên sinh nhất.
Tuy nhiên, dáng vẻ này của Giang Tùy Chu lại cực kỳ thuận mắt, cứ như y vốn dĩ không nên là một Vương gia oai phong lẫm liệt, mà phải là một tiên sinh đầy hơi mực vậy.
Nếu y là một tiên sinh……
Chắc hẳn cũng không phải loại cầm thước mạnh mẽ ép người ta đọc sách.
Chỉ cần y ngồi yên một chỗ, lặng lẽ nhìn người khác, sẽ khiến người ta có cảm giác muốn nghe lời y nói.
Trong chốc lát, Hoắc Vô Cữu vẫn chưa hoàn hồn.
Giang Tùy Chu khó hiểu mở lời: “Hoắc Vô Cữu?”
Hoắc Vô Cữu hoàn hồn, liền thấy Giang Tùy Chu nói: “Bổn vương bảo Mạnh Tiềm Sơn lấy cho ngươi một quyển nhé?”
Hoắc Vô Cữu khựng lại, chỉ cảm thấy vừa rồi mình thật không bình thường.
Đọc sách thì thôi đi, ngày thường bị ép phải chịu đựng sự hành hạ tinh thần này, đơn giản là vì thật sự không có chuyện gì làm.
Lúc này hắn đau đến nỗi cả người tê dại, mở miệng nói chuyện cũng phải tốn sức, tốt nhất đừng tự tìm thêm khó chịu.
“Không cần.” Hoắc Vô Cữu khẽ nói, rồi lại nhắm mắt lại.
Từ nhỏ đến lớn hắn đã bị thương nhiều lần, mỗi khi đau đớn không chịu nổi, hắn đều sẽ niệm Thanh Tâm Quyết mà sư phụ dạy võ cho hắn, cũng có chút tác dụng.
Vừa rồi hắn đã niệm bài này, tuy không thể thực sự giảm đau, nhưng lại có thể thanh tâm tĩnh khí, tạm thời nâng cao sức chịu đựng một chút.
Nhưng Giang Tùy Chu lại hiểu lầm ý hắn.
Y chỉ nghĩ vừa rồi Hoắc Vô Cữu ngẩn người là vì chân đau.
Có lẽ cũng là vì hắn đã phải chịu đựng đau đớn, chắc hẳn đang hoa mắt, không thể nào tập trung tinh lực, tĩnh tâm đọc sách.
Bỗng nhiên trong lòng Giang Tùy Chu nảy sinh một ý nghĩ cực kỳ không chín chắn.
Y buột miệng thốt lên: “Hay là… ta đọc cho ngươi nghe nhé?”
Nói xong câu đó, y mới bừng tỉnh.
Ta đang làm cái quái gì vậy!
Chẳng lẽ ta đang có ý định kể chuyện cho Hoắc chiến thần sao!
Giang Tùy Chu bị nhận thức này của mình dọa sợ, có chút mất tự nhiên nhìn về phía Hoắc Vô Cữu, chỉ chờ Hoắc Vô Cữu từ chối để y mượn cơ hội rút lại lời vừa rồi.
Lại thấy Hoắc Vô Cữu một lần nữa mở bừng mắt, lặng lẽ nhìn về phía y.
Hoắc Vô Cữu không nói gì.
Giang Tùy Chu nhìn thẳng vào mắt hắn một lát, có chút ngắc ngứ mở miệng nói.
“Vậy…… ta bắt đầu nhé?”
——
Trong tay Giang Tùy Chu là một quyển du ký.
Chính sử và điển tịch thời xưa y đã đọc không ít, ngược lại thì những phong cảnh dân gian này, đến đời sau phần lớn đã bị thất truyền, còn rất nhiều lại bị biên soạn xuyên tạc, lẫn lộn với dã sử.
Cho nên sau khi xuyên không đến đây, Giang Tùy Chu liền cảm thấy hứng thú với những “sách giải trí” này. Ngày thường, trừ việc xem công văn và mật báo do thủ hạ đưa tới, thời gian còn lại y đều đọc những quyển sách thú vị này.
Y liền lật đến vị trí mình đã đọc trước đó, đọc cho Hoắc Vô Cữu nghe.
May mà y vốn là một giáo viên, trừ lúc đầu có chút mất tự nhiên, thì bản thân y cũng dần dần chìm đắm vào nội dung mình đang đọc.
Giọng đọc của y nhẹ nhàng, yên bình. Có lẽ ngữ khí đã tạo ra ảnh hưởng lớn đến âm thanh, khiến khi y đọc sách, giọng y nghe cực kỳ thuần khiết, làm cho không khí xung quanh cũng trở nên tĩnh lặng hẳn.
Mạnh Tiềm Sơn nín thở ngưng thần đứng cách đó không xa, trong lòng không ngừng tấm tắc khen lạ.
Hắn ta thầm nghĩ, chủ tử nhà mình bắt đầu theo đuổi người ta, thật là có thủ đoạn.
Nhìn xem, đọc sách cho người ta nghe, kiểu biện pháp này, người bình thường ai mà nghĩ ra được, người có thân phận như y, có ai có thể làm được điều như vậy?
Chắc chắn cho dù Hoắc phu nhân có tâm địa sắt đá, cũng phải mềm lòng vì điều này.
Nghĩ vậy, Mạnh Tiềm Sơn không khỏi đưa mắt liếc Hoắc phu nhân.
Chỉ thấy Hoắc phu nhân ngồi trên giường, không nói một lời mà nhắm nghiền hai mắt.
Sắc mặt vẫn trắng bệch như cũ, tựa hồ lông mày còn không nhíu...
Hắn ta đã bảo mà! Chắc hẳn không bao lâu nữa, hắn ta lại có thể giúp Hoắc phu nhân dọn phòng một lần nữa, chuyển hắn về phòng Vương gia!
Nghĩ vậy, Mạnh Tiềm Sơn không khỏi lén lút vui vẻ.
Đúng lúc này, vị Hoắc phu nhân kia mở bừng mắt.
Một đôi mắt đen thẳm lại sáng trong, lạnh như băng nhìn về phía hắn ta.
Tiếp đó, Mạnh Tiềm Sơn thấy, Hoắc phu nhân thờ ơ liếc nhìn chủ tử một cái, sau khi thấy chủ tử đang chuyên tâm đọc sách, không chú ý tới xung quanh, liền lại ngẩng mắt nhìn về phía hắn ta.
Đôi mắt kia lạnh thêm vài phần, mày nhăn lại, tràn đầy hàn ý.
Cho dù ngu dốt như Mạnh Tiềm Sơn, cũng hiểu rõ ý của Hoắc Vô Cữu.
Vị chủ tử này chê hắn ta vướng víu, muốn hắn ta cút đi.
Mạnh Tiềm Sơn rất thức thời, không tiếng động khom người hành lễ với vị chủ nhân này, vội vàng chạy ra ngoài.
Còn Hoắc Vô Cữu trên giường, lạnh lùng nhìn Mạnh Tiềm Sơn chạy mất, rồi mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, yên lặng nhìn về phía Giang Tùy Chu.
Lúc này Giang Tùy Chu hết sức tập trung, không chú ý chút nào đến ánh nhìn chăm chú của hắn.
Giọng y không lớn, đọc sách cũng như đang trò chuyện, ôn hòa lại trong sáng, hoàn toàn khác với y ngày thường.
Hô hấp của Hoắc Vô Cữu không khỏi chậm lại.
Hắn không ngờ rằng, chẳng qua chỉ là một quyển sách giải trí, để Giang Tùy Chu đọc lên, thế nhưng lại hữu hiệu hơn Thanh Tâm Quyết rất nhiều.
Kỳ thực nội dung sách này không có ý nghĩa gì đặc biệt, chẳng qua chỉ là một người có học rảnh rỗi không có việc gì làm, đi chơi khắp nơi, rồi viết chút sách giải trí ghi lại những điều mắt thấy tai nghe của hắn.
Nhưng dường như Giang Tùy Chu lại cảm thấy hứng thú với điều này, thậm chí chính y cũng không phát hiện, khi y đang đọc sách, ánh mắt y sinh động đến nhường nào.
Khóe môi cũng hơi hơi gợn lên, trông rất là vui vẻ.
Ánh mắt Hoắc Vô Cữu dừng lại một lát, sau đó dời sang chỗ khác, chậm rãi nhắm mắt lại.
Hắn không thích đọc sách, chẳng những là vì lười nhìn chữ, mà còn là vì đối với những nội dung được văn tự ghi lại này, tất cả hắn đều không có hứng thú.
Nhưng hiện giờ, hắn nhắm mắt lại, dường như âm thanh trong trẻo kia lại biến thành dòng nước sông trong vắt chảy xuôi, chảy qua Ba Thục và Hồ Quảng mà người có học kia ghi lại, ở ngàn vạn dặm dưới ánh mặt trời, hiện lên những gợn sáng lăn tăn.
Dường như y rất thích những thứ đó.
Mà Hoắc Vô Cữu lại vì thế mà không khỏi nảy sinh một chút xúc động.
Hắn muốn làm cho tất cả những thứ mà Giang Tùy Chu thích, đều thuộc về hắn.
Hắn giống như một người phàm tục cuối cùng đã được khai sáng, rốt cuộc vẫn biến thành tín đồ của thần phật.
Điều này khiến hắn có thôi thúc muốn quỳ xuống trước tượng thần, muốn đem tất cả của cải cùng trân bảo, dù thuộc về mình hay không thuộc về mình, đều cung phụng hết cho thần.
——
Giang Tùy Chu vẫn ở lại đây cho đến khi màn đêm buông xuống.
Y rất tự nhiên dùng bữa tối cùng Hoắc Vô Cữu, rồi mới đứng dậy rời đi.
Thấy y cùng Hoắc Vô Cữu ở chung với nhau rất vui vẻ, Mạnh Tiềm Sơn thức thời tiến tới góp lời, cười hì hì hỏi: “Vương gia ngày mai có tới nữa không ạ?”
Giang Tùy Chu khựng lại, không khỏi nhìn về phía Hoắc Vô Cữu.
Kỳ thực y đã nghĩ rồi.
Thời gian này, vì y giả bệnh nên phải nghỉ hưu mộc ở nhà, không cần đi đâu cả, rất nhàn rỗi.
Hoắc Vô Cữu lại vừa mới bắt đầu chữa chân, theo lời đại phu, cơn đau như hôm nay của hắn còn phải kéo dài một tháng.
Giang Tùy Chu luôn có chút không yên tâm.
Có lẽ là vì trước kia đã quá sợ chết, khiến y nuôi thói quen lấy Hoắc Vô Cữu làm ưu tiên trong mọi chuyện, nên tạm thời y có chút không sửa đổi được.
Hoắc Vô Cữu ngước mắt lên liền thấy Giang Tùy Chu đang nhìn hắn.
“Không cần trưng cầu ý kiến của ta.” Hoắc Vô Cữu khựng lại, có chút gượng gạo mà nhàn nhạt nói.
Mặt Mạnh Tiềm Sơn lộ vẻ vui mừng, không đợi Giang Tùy Chu mở miệng, liền cười nói: “Ôi chao! Vậy nô tài sẽ sắp xếp người đi thu dọn một chút, đem sách và công văn Vương gia cần xem, cùng dọn đến nơi này của Hoắc phu nhân!”
Giang Tùy Chu liếc nhìn hắn ta.
Chỉ thấy Mạnh Tiềm Sơn cười hì hì nói: “Vừa đúng lúc! Hôm nay nô tài còn cảm thấy, ánh sáng ở nơi này của Hoắc phu nhân còn tốt hơn thư phòng của Vương gia, Vương gia phơi nắng nhiều hơn chút, chắc chắn không sai!”
Tên tiểu tử này nhiệt tình như vậy, ngược lại đã bớt việc cho Giang Tùy Chu.
Y không phản bác, coi như cam chịu, ừ một tiếng, rồi đứng dậy đi mất.
Ngay đêm đó, có thư từ chuyển đến phòng Giang Tùy Chu.
Là Từ Độ chuyển tới.
Thám tử hắn ta sắp xếp ở Trường Nhạc phường đưa tin về, nói rằng những quan viên Hình Bộ đó đã thăm dò vị trí, hai ngày nay sẽ liền động thủ tịch thu căn trạch kia.
Kế hoạch này đã được biết từ trước, bởi vì lần trước Trần Đễ mời Hoắc Vô Cữu tham gia tiệc ngắm hoa, rất có mặt mũi trước mặt Hậu Chủ. Vì thế, thời gian này hắn được nhận một công việc béo bở, đang ở Tô Châu để giải quyết việc chung.
Hiện giờ trong trạch viện bên kia chỉ có ngoại thất mà gã ta nuôi, là một nữ nhân thanh lâu. Chắc chắn trong hai ngày nay, nàng ta sẽ bị bắt đến trước mặt Hậu Chủ.
Giang Tùy Chu xem tin xong, trầm ngâm một lát, rồi nở nụ cười.
Theo tư liệu lịch sử được ghi lại trong trí nhớ của y, tuy bên ngoài Trần Đễ lấy lòng nịnh bợ Bàng Thiệu, nhưng kỳ thực chính gã cũng có chút tính toán riêng.
Bàng Thiệu tham lam của cải, cho dù là thủ hạ cũng không thoát được sự vơ vét của gã ta. Bởi vậy căn trạch viện kia của Trần Đễ, ngay cả Bàng Thiệu cũng không biết.
Một khi đã như vậy, đợi sau khi Hình Bộ ra tay, căn trạch viện kia, bao gồm cả nữ nhân thanh lâu đó nữa, trước tiên đều sẽ bị tính lên đầu Giang Tùy Chu.
Như vậy, Hậu Chủ tuyệt đối sẽ không tra sâu, tất nhiên vụ án này cũng sẽ bị gã làm cho lớn chuyện.
Tới lúc đó… y có thể lặng lẽ chờ bọn họ tự lấy gậy ông đập lưng ông.
Giang Tùy Chu chỉ cảm thấy trước mắt có trò hay chờ y xem, tâm tình tốt lên rất nhiều. Sau khi cất tin đi ổn thỏa, nét mặt y vẫn cứ vui vẻ như cũ.
Mạnh Tiềm Sơn đang nhìn trộm y, trong lòng không ngừng tấm tắc khen lạ.
Ngày thường khi Vương gia xử lý công vụ, sao lại có lúc không nghiêm túc như vậy, thậm chí khi đọc tin mật lại còn cười?
Trên tin mật đều là chuyện quan trọng, có thể có gì đáng cười chứ?
Nhất định là lúc Vương gia xem tin đã phân tâm, nghĩ đến Hoắc phu nhân.
Nghĩ vậy, khi Mạnh Tiềm Sơn rời khỏi phòng ngủ, đôi mắt vẫn lén nhìn Giang Tùy Chu, lại còn nở nụ cười.
Nụ cười ấy cực kỳ ám muội.