Chương 51

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuyên... tuyên cái gì ban ngày cơ?
Giang Tùy Chu ngây người trước lời nói của Hoắc Vô Cữu, phải mất nửa ngày mới hiểu ra hắn đang nhắc đến chuyện gì.
Y bật cười thành tiếng, buột miệng nói: “Không phải như ngươi nghĩ đâu.”
Hoắc Vô Cữu nghe vậy ngẩn ra, hỏi: “Cái gì?”
Giang Tùy Chu đưa chén trà lên môi rồi khựng lại, sau đó ngước mắt nhìn Hoắc Vô Cữu.
Quan hệ giữa y và hai vị thiếp thất kia, ngay cả Mạnh Tiềm Sơn cũng không hay, toàn bộ vương phủ trên dưới, chỉ có ba người bọn họ biết sự thật.
Lý trí mách bảo Giang Tùy Chu rằng mối quan hệ của y với hai người đó càng ít người biết càng tốt. Hơn nữa, dù y đã nói rõ mọi chuyện với Hoắc Vô Cữu, nhưng những việc này cũng không cần thiết phải kể cho hắn, nói ra ngược lại chỉ thêm rắc rối.
Thế nhưng...
Bị ánh mắt đen láy sáng long lanh kia nhìn, Giang Tùy Chu cảm thấy lý trí của mình dường như đã ngừng hoạt động.
“Hai người bọn họ, chẳng qua chỉ là phụ tá mà bản vương nuôi trong phủ thôi.” Y nói.
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Giang Tùy Chu mới nhận ra mình vừa nói gì với Hoắc Vô Cữu. Y lập tức có chút hối hận, chỉ cảm thấy vừa rồi đầu óc mình nóng lên nên mới lỡ lời như vậy.
Nhưng lời đã nói ra thì không thể rút lại được nữa. Y đành tự an ủi mình rằng, thôi kệ đi.
Dù sao hiện giờ Hoắc Vô Cữu và y đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, quan hệ giữa y và Hậu Chủ ra sao, Hoắc Vô Cữu cũng đã rõ từ lâu. Cho hắn biết thêm một hai việc, cũng chẳng có trở ngại gì.
Nghĩ vậy, y nói tiếp: “Bản vương giả làm đoạn tụ, chỉ để che mắt thiên hạ, khiến Hoàng Thượng thả lỏng cảnh giác với bản vương. Còn hai người này, cũng lấy danh thiếp thất để nuôi trong phủ. Hôm qua bản vương gọi Cố Trường Quân tới, chính là để bàn bạc việc của Bàng Thiệu với hắn.”
Nói xong lời này, Giang Tùy Chu không khỏi nhếch khóe môi, y ngồi ngay ngắn tại chỗ cũ, chờ phản ứng của Hoắc Vô Cữu.
Chắc hẳn Hoắc Vô Cữu đã bị thành ý của y làm cho cảm động rồi đúng không? Dù sao chuyện này đối với y mà nói chính là một bí mật cực lớn, ngay cả chuyện như vậy mà y cũng đã nói cho Hoắc Vô Cữu biết, thế nên chắc chắn hắn cũng có thể thấy được đôi chút sự chân thành hợp tác của mình rồi.
Thế nhưng, y đợi một hồi lâu, vẫn chưa thấy Hoắc Vô Cữu lên tiếng.
Giang Tùy Chu không khỏi ngước mắt nhìn về phía hắn.
Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu cầm đũa lên, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
“Ngươi……” Giang Tùy Chu đầy vẻ khó hiểu.
Hoắc Vô Cữu ngước mắt liếc nhìn y, sau đó lại hạ mắt xuống, nhàn nhạt ừm một tiếng.
“Đã biết.” Hắn nói.
“Thế nhưng, việc này chẳng liên quan gì tới ta.”
Không hổ là Hoắc Vô Cữu.
Giang Tùy Chu bực tức cắn chặt răng, cũng cầm đũa lên theo, tiếp tục ăn cơm.
Nhưng y không thấy, người trước mặt cúi đầu, rõ ràng không phải đang nghiêm túc ăn cơm, mà là đang cố gắng giấu đi khóe miệng đang nhếch cao của hắn.
---
Có mục tiêu rõ ràng, Giang Tùy Chu hành động dễ dàng hơn nhiều.
Đệ tử kia của Tề Mân tên là Triệu Đôn Đình, hiện giờ đang nhậm chức ở Lại Bộ, tuy nhiên không phải quan lớn, vừa béo vừa vô tích sự. Trong phủ hắn không đề phòng nghiêm ngặt như phủ Bàng Thiệu, thủ hạ của Từ Độ rất dễ dàng ẩn nấp bên ngoài phủ hắn, tra xét rõ ràng hướng đi mỗi ngày của hắn.
Quả nhiên, thời gian hắn ra ngoài làm việc hoàn toàn trùng khớp với thời gian mỗi lần Bàng Thiệu đi gặp mặt vị triều thần không rõ thân phận kia.
Quả thật là hắn.
Giang Tùy Chu chỉ cảm thấy người này ẩn mình quá kỹ, kiếp trước đến tận khi tất cả những người liên quan đều đã chết, hắn vẫn chưa bại lộ thân phận, không ai tra ra hắn là vây cánh của Bàng Thiệu.
Có thể thấy, tuy người này làm quan không lớn, nhưng thủ đoạn lại rất lợi hại.
Giang Tùy Chu vẫn để Từ Độ âm thầm theo sát hướng đi của hắn như cũ, không chỉ muốn tra ra bao lâu thì hắn đi gặp Bàng Thiệu, mà còn muốn tra xem hắn có đi gặp người khác hay không.
Ngược lại, hắn lui tới với Tề Mân khá nhiều.
Ghi chép trong sử sách về người này ít ỏi chẳng có mấy, hơn phân nửa đều xoay quanh Tề Mân để nói.
Hắn là môn sinh của Tề Mân. Nhưng Tề Mân này lại cực kỳ chính trực, mặc dù là người quen của mình, cũng sẽ không che chở hay chiếu cố gì trên triều đình. Bởi vậy tuy ông ta có học trò khắp thiên hạ, nhưng lại không có thế lực lớn bằng Bàng Thiệu, càng không có bè đảng gì cả.
Nhưng Triệu Đôn Đình này lại cực kỳ thân thiết với ông.
Mặc dù hắn vào triều đã mười năm, Tề Mân cũng chưa từng săn sóc hắn một lần nào, hắn lại càng không có chỗ dựa, phẩm cấp cực thấp, nhưng vẫn đối đãi với Tề Mân cứ như phụng dưỡng phụ thân ruột thịt vậy. Thậm chí sau khi Tề Mân thông đồng với địch, hắn còn dâng thư khẩn cầu Hậu Chủ giữ cho Tề Mân toàn thây.
Cũng chính vì nguyên nhân như thế, tuy chức quan hắn không cao, nhưng trong triều lại là người rất tài đức sáng suốt.
Giang Nam từ khi vào xuân thì bắt đầu mưa nhiều, tựa hồ từ trước đến nay, mỗi khi trời mưa Tề Mân liền tái phát bệnh đau khớp xương, vì vậy mà Triệu Đôn Đình đã đi đưa dược liệu cho Tề Mân từ rất sớm.
Dược liệu kia đã được tử sĩ thủ hạ của Giang Tùy Chu kiểm tra, quả thật là dược liệu bình thường, không có vật lạ nào trộn lẫn bên trong.
Sau khi đưa dược đến, Triệu Đôn Đình còn thường xuyên đến thăm Tề Mân. Có điều, cả nhà Tề Mân cũng đã quen với việc này, đặc biệt là phu nhân Tề Mân, đối đãi với Triệu Đôn Đình vô cùng thân cận.
Giang Tùy Chu lẳng lặng chờ đợi.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, Từ Độ đã đưa tới cho y mấy phong thư tín có đóng dấu.
Đó là thứ Triệu Đôn Đình lấy về từ chỗ Bàng Thiệu, đặt trong thư phòng, được tử sĩ thủ hạ của Giang Tùy Chu mô phỏng một bản rồi đưa về đây.
Chỉ nhìn đơn giản nội dung của mấy phong thư kia, đều là do Bắc Lương gửi tới, viết cho mật thám. Mà phong thư cuối cùng lại là một phong thư chỉ viết một nửa, chỉ nhìn sơ chữ viết trên thư, bất ngờ chính là chữ của Tề Mân.
Là thư bọn họ giả mạo Bắc Lương cùng với thư hồi âm của Tề Mân.
Mấy phong thư mật kia làm giả mà lại giống thật vô cùng, thậm chí chỗ ký tên còn được đóng dấu. Giang Tùy Chu lật qua lật lại xem thư một lần, sau đó chậm rãi thu lại với vẻ mặt nghiêm nghị.
Từ Độ quan sát thần sắc của y, hỏi: “Vương gia, có cần thuộc hạ phái người trộm bản gốc về không?”
Giang Tùy Chu trầm ngâm một lát, lắc đầu.
“Thư tín mất rồi, lần vu oan này bọn họ chắc chắn sẽ không thành công, thế nhưng, tiếp theo thì sao?”
Nói rồi, y nhìn về phía Từ Độ.
“Hiện giờ chúng ta biết người làm việc này chính là Triệu Đôn Đình, nhưng nếu Triệu Đôn Đình làm mất thư tín, Bàng Thiệu nhất định sẽ biết được. Vả lại, không nói đến việc có lẽ Bàng Thiệu sẽ tra ra chúng ta, chỉ nói rằng nếu gã không dùng Triệu Đôn Đình nữa mà đổi thành những người khác làm tiếp một lần nữa, vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?”
Từ Độ chậm rãi gật đầu.
“Vương gia nói rất phải. Chúng ta tra ra Triệu Đôn Đình còn dễ, nhưng nếu Bàng Thiệu cảnh giác, chúng ta chỉ đề phòng được lúc này, lại khó đề phòng được lần tiếp theo, như vậy Tề đại nhân vẫn sẽ nguy hiểm như cũ.”
Giang Tùy Chu ừ một tiếng, cầm lá thư kia trầm ngâm.
“Thế nhưng, nếu không ngăn cản, chưa đầy hai ngày, Triệu Đôn Đình sẽ đem chứng cứ vu oan này gài vào phủ của Tề đại nhân.” Từ Độ nói. “Đến lúc đó, triều đình tra xét, Tề đại nhân liền hết đường chối cãi.”
Giang Tùy Chu gật đầu.
“Cho nên…… Bản vương đang suy nghĩ, làm sao có thể vẹn cả đôi đường.” Y nói.
Từ Độ suy nghĩ lời y nói, bỗng nhiên ngẩn ra.
“Vương gia là nói……” Hắn chần chừ mở miệng.
Giang Tùy Chu gật đầu.
“Chỉ có thể mạo hiểm.” Y nói.
---
Ngày hôm đó, y bàn bạc cùng Từ Độ tới tận trưa, sau khi bàn bạc xong xuôi liền cất thật kỹ chứng cứ cùng thư tín lại cho ổn thỏa rồi tiễn Từ Độ ra cửa.
Vừa đi ra khỏi chỗ của y, Từ Độ kỳ lạ mà “ơ” một tiếng.
“Sao vậy?” Giang Tùy Chu hỏi.
Từ Độ nhìn khắp nơi xung quanh.
“Sao không thấy Trường Quân nhỉ?” Hắn nói.
Giang Tùy Chu khó hiểu: “Cố Trường Quân ở đây sao?”
Từ Độ gật đầu. Lúc này bọn họ đang ở ngoài cửa, xung quanh đều là nha hoàn hạ nhân, hắn vừa mở miệng thì xưng hô đã thay đổi.
“Hồi bẩm Vương gia, sáng nay Trường Quân và thiếp thân cùng nhau tới đây, thiếp thân nói muốn một mình đến gặp Vương gia, hắn liền náo loạn cáu kỉnh, kiên quyết nói muốn ở ngoài cửa chờ.”
Giang Tùy Chu nghe lời này, nhất thời có chút cạn lời đối với diễn xuất tinh ranh của Cố Trường Quân.
Có điều, nói vậy cũng là do hắn diễn kịch bản trạch đấu này quá chắc tay, trên dưới trong phủ đều biết hắn là tên cậy sủng mà kiêu, tiểu tổ tông rất biết gây ầm ĩ, cho nên cũng chưa từng có người hoài nghi thân phận thiếp thất của hai người bọn họ.
Cũng sẽ càng không hoài nghi thân phận đoạn tụ của Giang Tùy Chu.
Giang Tùy Chu nhìn một vòng khắp nơi, không thấy một bóng người, liền nói: “Chắc là đi về trước rồi, đừng để ý tới hắn, ngươi cứ đi đi.”
Đúng lúc này, Mạnh Tiềm Sơn vội vã chạy tới.
“Vương gia!” Hắn vội la lên. “Ngài có cần đến phòng Hoắc phu nhân xem không?”
Giang Tùy Chu nhíu mày.
“Làm sao vậy?” Y hỏi.
Chỉ thấy mặt Mạnh Tiềm Sơn tràn đầy lo lắng.
“Việc này…… Mới vừa rồi Cố phu nhân kiên quyết muốn tới phòng Hoắc phu nhân để xem hắn, nô tài không ngăn nổi, cho nên……”
Hắn lắp bắp.
“Cho nên, Cố phu nhân đã ngồi trong phòng Hoắc phu nhân lâu lắm rồi.”
---
Sắc mặt Ngụy Giai xanh mét, hắn đứng như cột cờ bên cạnh lò dược, gắt gao nhìn chằm chằm ngọn lửa trên lò nhỏ, hận không thể nhìn tới nỗi chọc thủng một lỗ trên cái lò bằng đất kia.
Ở phía sau hắn, một công tử diện hồng y xinh đẹp nghiêng người dựa trên trường kỷ, trong tay cầm một chén trà nhỏ.
Là Cố Trường Quân.
Thật sự là mặt trời hôm nay rất đẹp, mới sáng sớm mà đã chiếu ánh nắng gay gắt. Hắn đang ở trong viện chờ Từ Độ, chờ mãi chờ mãi vẫn chưa thấy hắn ra, thì liền biết hẳn là hắn có chuyện bàn bạc cùng chủ thượng.
Vậy chắc phải chờ lâu lắm đây. Cố Trường Quân vừa không muốn phơi nắng trong viện, lại chê cái ghế dựa Mạnh Tiềm Sơn mang ra không thoải mái, ngẫm lại lúc này trở về thì không phù hợp với thân phận yêu tinh của mình lắm, vì thế liền dứt khoát trốn đến phòng của Hoắc Vô Cữu.
Trong phòng náo nhiệt cực kỳ, trừ những hạ nhân không lên tiếng, bao gồm hắn thì có tổng cộng bốn người.
Thế nhưng, Hoắc Vô Cữu từ trước đến nay không thèm phản ứng hắn, lúc này đang nằm trên giường, không nói một lời. Hai người khác là đại phu mới vào phủ, lúc ấy vì để dễ dàng dò xét bản lĩnh của những đại phu tới từ nhiều nơi hơn, hắn đã đục nước béo cò dọa cho bọn họ thấy sợ mà lui, đặc biệt bày ra bộ dáng xảo quyệt, cho nên lúc hai người này vào phủ, cũng đã chịu không ít đau khổ từ hắn rồi.
Bởi vậy, ban nãy khi hắn vừa tiến vào, hai người này liền ngoan ngoãn hành lễ với hắn, rồi lại giống như không có hắn ở đây vậy, ai làm việc nấy.
Thế nhưng, Cố Trường Quân cũng không có hứng thú gì với bọn họ. Đại phu ấy mà, chẳng qua chỉ là dùng thuốc xem bệnh, hắn không có hứng thú với chân Hoắc Vô Cữu, càng lười biết bọn họ chữa bệnh cho Hoắc Vô Cữu rồi sẽ trị được kết quả ra sao.
Cố Trường Quân chỉ cảm thấy vô cùng nhàm chán.
Hắn bưng trà, nhìn tới nhìn lui khắp nơi, cuối cùng vẫn đặt ánh mắt lên người Hoắc Vô Cữu.
Hắn nhớ tới lần trước, khi Hoắc Vô Cữu nhìn về phía hắn, trong đôi mắt đen bình tĩnh kia có ẩn giấu sát ý.
Từ trước đến nay Cố Trường Quân không hề sợ chết, ngược lại còn cảm thấy rất hứng thú đối với thâm ý sâu xa đằng sau việc này.
Nếu Hoắc Vô Cữu phiền ghét hắn, hẳn sẽ không nên có cảm xúc kịch liệt như vậy, nhưng nếu nói là ghen, vậy người này ghen cũng dữ quá rồi đó?
Lần trước Giang Tùy Chu ở đây, Cố Trường Quân không kịp nhìn kỹ, chỉ cảm thấy đáng tiếc. Chỉ là ở lại nơi này một lúc, ngược lại đã cho hắn một cơ hội tốt để giết thời gian.
Nghĩ vậy, Cố Trường Quân buông chén trà, thiên kiều bá mị(*) mà cười.
(*) Thiên kiều bá mị: xinh đẹp tuyệt trần.
“Gian phòng này thật sự rất sáng sủa, còn rộng rãi hơn nhà chính của ta vài phần.” Nói rồi, hắn nhìn về phía Hoắc Vô Cữu, cười nói.
“Thế nhưng Hoắc phu nhân mới chỉ đến vương phủ được một thời gian mà đã được Vương gia ân sủng như vậy, thật sự là làm cho ca ca đỏ mắt đó nha.”
Hoắc Vô Cữu thản nhiên ngước mắt, nhìn hắn một cái, trong mắt không có chút dao động nào, lạnh nhạt như một vùng nước lặng.
Ngược lại là Ngụy Giai đứng trong một góc đã tức giận đến nỗi hốc mắt đỏ bừng, tay bắt đầu run rẩy.
Khinh người quá đáng! Sao có thể xem tướng quân của bọn họ thành phu nhân hậu trạch mà đối đãi như vậy, quả thực là vô cùng nhục nhã!
Đúng lúc này, hắn nghe thấy thanh âm nhẹ nhàng của tướng quân bọn họ.
“Người mới thay người cũ mà thôi.”
Vừa nhẹ nhàng vừa điềm tĩnh, không nghe ra là đang nói đùa chút nào.
Hai mắt Ngụy Giai trợn tròn.