Chương 52

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Vô Cữu nhìn thấu suy nghĩ của thuộc hạ Giang Tùy Chu.
Nếu hắn ta thực sự là thiếp của Giang Tùy Chu thì nói những lời này cũng chẳng có gì lạ. Nhưng hắn ta đâu phải, cứ bày ra dáng vẻ ấy, rõ ràng là đang trêu chọc hắn.
Hoắc Vô Cữu nhớ lại vài lần gặp gỡ ít ỏi với người này kể từ khi bị giam vào Tĩnh Vương phủ, càng thêm khẳng định điều đó.
Hoắc Vô Cữu nói xong câu đó, nhàn nhạt liếc nhìn hắn ta một cái.
Hắn chưa bao giờ để người khác thực hiện được loại tâm tư đó, đặc biệt là khi nhằm vào hắn.
Cố Trường Quân nghe những lời này, nhất thời sững sờ.
Hắn ta chỉ coi Hoắc Vô Cữu là một tù nhân, ngày thường ít nói, trong lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thì tùy tiện trêu chọc một chút cũng chẳng có trở ngại gì.
Nhưng hắn ta lại không biết, từ nhỏ Hoắc Vô Cữu đã mang tiếng xấu hỗn nghịch ngoan cố ở Dương Quan, trông có vẻ lặng lẽ, vẻ mặt kiêu căng tự mãn, kỳ thực không ai có thể trêu chọc được hắn.
Còn có những kẻ từng chịu khổ từ hắn, sau lưng lén lút đặt cho hắn biệt danh, nói hắn là chó không sủa là chó cắn.
Trong lúc nhất thời, những lời sau đó của Cố Trường Quân đều nghẹn trong cổ họng, trong mắt lộ ra vài phần khiếp sợ, ngơ ngác nhìn Hoắc Vô Cữu.
“Ngươi……”
Chỉ thấy Hoắc Vô Cữu nhàn nhạt nhìn hắn ta, rõ ràng trên đùi đang bị đâm đầy ngân châm khiến người ta sợ hãi, sắc môi cũng trắng bệch, nhưng biểu cảm lại yên ổn tự nhiên, thậm chí còn mang giọng mỉa mai mà cong khóe môi.
“Ta làm sao?” Hắn không chút dấu vết liếc nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, nói. “Ngươi tới đây, chẳng phải đang chờ ta nói những lời này sao?”
Nói rồi, hắn rũ mắt xuống, không nói gì nữa.
Cố Trường Quân ngẩn người, rồi cố gắng cắn răng tiếp tục diễn.
Hắn ta không ngờ Hoắc Vô Cữu sẽ mở miệng đáp lại, còn nói hai câu chặn họng khiến hắn ta không nói nên lời. Hắn ta bị mất mặt, đành phải đứng lên, chuẩn bị thuận miệng ầm ĩ vài câu để tự tìm một bậc thang đi xuống, rồi mượn cơ hội rời đi.
“Được lắm, chẳng qua ta chỉ tới xin hớp trà, thuận miệng nói vài câu, ngươi đã chống đối như vậy!” Hắn ta nói. “Nếu Hoắc phu nhân không chào đón ta, vậy ta sẽ không ở đây cho ngươi chán ghét nữa, để ta xem cái gì mới là người mới thay người cũ, xem Vương gia sẽ sủng ngươi tới bao giờ……”
Hắn ta nói dứt lời thì xoay người định đi ra ngoài.
Nhưng lại chạm mặt Giang Tùy Chu đang cau mày, đi từ ngoài cửa vào.
Cách một phòng khách nhỏ, Cố Trường Quân thấy sắc mặt Giang Tùy Chu không mấy dễ nhìn.
“Cố Trường Quân.” Giang Tùy Chu trầm giọng nói.
Trong lòng Cố Trường Quân thầm nghĩ không ổn rồi, biết ngay là bản thân đã ầm ĩ quá mức nên vội vàng tiến lên hành lễ nói.
“Vương gia thứ tội, thiếp thân thất lễ!”
Giang Tùy Chu cạn lời nhìn hắn ta một cái.
Y biết Cố Trường Quân thích quậy phá, thích diễn trò, nhưng chí ít suy nghĩ vẫn sáng suốt, sao lại có thể làm ra loại chuyện la lối om sòm này trước mặt Hoắc Vô Cữu để chọc tức hắn chứ?
Thấy đối phương là thuộc hạ của mình, y cũng không muốn trách móc nặng nề hắn ta, đành phải lạnh giọng cảnh cáo: “Đi ra ngoài, về sau không có mệnh lệnh của bản vương thì không được phép vào nơi này.”
Cố Trường Quân biết đây là Giang Tùy Chu đang nể mặt hắn ta, cúi đầu đáp ứng rồi lui ra ngoài.
Trước khi sắp sửa rời đi, hắn ta không cầm lòng được mà ngước mắt nhìn thoáng qua phía giường.
Trên giường, người nọ lẳng lặng nhắm mắt lại, như thể chưa nói một lời nào, tùy ý để đại phu thi châm.
Không ngờ rằng, người này lại là chó không sủa là chó cắn.
Cố Trường Quân cắn chặt răng.
Hắn ta chỉ biết Hoắc Vô Cữu này tâm cao khí ngạo, trong mắt không chứa nổi nửa hạt cát, chẳng thích so bì với đồng nghiệp, cho nên có vẻ cực kỳ dễ ăn hiếp, nhưng lại không ngờ rằng, người này lại tâm cơ thâm trầm như vậy, giỏi nhất là đổ thêm dầu vào lửa, dăm ba câu đã khiến hắn ta phạm sai lầm trước mặt chủ thượng rồi.
Đây chính là lần đầu Cố Trường Quân hắn ta lật thuyền trong mương.
——
Đợi Cố Trường Quân lui ra ngoài, trong lòng Giang Tùy Chu tràn đầy áy náy.
Nhưng y biết, thân phận Cố Trường Quân là một bí mật, lúc này trong phòng nhiều người lẫn lộn, không thích hợp để y nói nhiều.
Y chỉ nhàn nhạt nói: “Về sau hắn sẽ không làm phiền ngươi nữa.” Rồi ngồi xuống một bên.
Hoắc Vô Cữu kéo chăn, đắp lên chân mình, ừm một tiếng, nói: “Không sao.”
Giang Tùy Chu thở dài, cầm sách ngồi xuống mép giường, nói: “Cũng may mà ngươi rộng lượng, hôm nay hắn ầm ĩ hơi quá trớn.”
Thần sắc Hoắc Vô Cữu trấn định mà bình tĩnh, tựa như người vừa rồi mở miệng khiêu khích đổ thêm dầu vào lửa căn bản không phải hắn vậy.
Sau đó Giang Tùy Chu nói tiếp: “Vừa rồi Từ Độ tới, là bởi vì quả thực đã lục soát được thư từ chỗ Triệu Đôn Đình.”
“Triệu Đôn Đình?” Hoắc Vô Cữu nâng mắt.
Giang Tùy Chu nói: “Chính là người mà ngày đó ngươi nói, tên đệ tử của Tề Mân, Thám Hoa Lang mười năm trước ấy.”
Hoắc Vô Cữu ừm một tiếng: “Thư gì?”
“Thư qua lại với Bắc Lương.” Giang Tùy Chu nói. “Là thư lấy về từ chỗ Bàng Thiệu, thư được làm rất thật, có cả đại ấn của Bắc Lương trên đó.”
Hoắc Vô Cữu nghe vậy nhíu mày: “Đại ấn gì?”
Giang Tùy Chu lấy từ trong tay áo ra phong thư được ấn dấu, đưa cho Hoắc Vô Cữu.
Sau khi Hoắc Vô Cữu mở phong thư ra lật xem một hồi, cuối cùng đặt mắt trên ấn ký ở cuối bức thư, chốc lát sau vẫn chưa nói tiếng nào.
Giang Tùy Chu nhìn thấy hắn dừng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng vuốt vài cái vào chỗ bên cạnh ấn ký.
“Sao vậy?” Y vội hỏi.
Một lát sau, Hoắc Vô Cữu mới mở miệng, khi mở miệng, tiếng nói đã có đôi chút khàn khàn, không thông suốt.
“Đây là do Bàng Thiệu bắt chước sao?” Hắn hỏi.
Giang Tùy Chu gật đầu: “Đúng, có gì không đúng sao?”
Hoắc Vô Cữu chú ý nhìn chằm chằm ấn ký kia, ánh mắt sáng quắc, như thể muốn thiêu cháy phong thư kia vậy.
“Cái này bắt chước theo tư ấn của Lương thái tử.” Hắn chậm rãi nói.
“Không sai chút nào.”
Giang Tùy Chu khó hiểu chớp chớp mắt.
Lương thái tử?
Con nối dõi dưới gối đương kim hoàng đế Bắc Lương rất ít ỏi, tổng cộng chỉ có ba nhi tử, hai người trong số đó đã chết trên chiến trường. Chính là trận chiến Tầm Dương khiến quân Lương suýt nữa bị diệt toàn quân, khiến phụ thân Hoắc Vô Cữu và hai nhi tử của Chiêu Nguyên Đế bỏ mạng, còn để lại cho Chiêu Nguyên Đế một thân đầy vết thương cũ, từ đó về sau thân thể vẫn luôn yếu ớt.
Mà nhi tử duy nhất còn lại của ông ta là Hoắc Ngọc Diễn, cũng còn bệnh cũ chưa khỏi hoàn toàn lúc còn trên chiến trường. Sau khi hắn ta kế vị được hai năm thì liền do bệnh mà chết, khi chết chỉ vừa mới qua tuổi thành gia lập thất.
Nói cách khác, ấn ký này là của Hoắc Ngọc Diễn.
“Sau đó thì sao?” Giang Tùy Chu hỏi tiếp.
Hoắc Vô Cữu nhìn chằm chằm ấn ký, hé miệng, nhưng lại không phát ra được âm thanh.
Hắn nói không nên lời, ấn ký này chính là tư ấn của đường huynh hắn, thông thường chỉ có mật thư cực kỳ quan trọng mới được dùng đến.
Thuở niên thiếu trên chiến trường, hai người huynh đệ bọn họ đóng giữ trận địa khác nhau, khi Hoắc Ngọc Diễn thư từ qua lại với hắn, lần nào cũng sẽ đóng thêm ấn ký này. Đến khi thúc phụ hắn đăng cơ, đường huynh hắn làm thái tử, ấn này hắn ta vẫn thường dùng để truyền tin cho thủ hạ ở nơi khác.
Như vậy…… Bàng Thiệu, làm sao có thể mô phỏng được hoa văn của ấn này?
——
Hôm đó, Giang Tùy Chu vẫn chưa hỏi được nguyên cớ. Hoắc Vô Cữu nhìn thư kia một lát thì nói muốn giữ phong thư này lại, nếu tra ra kết quả gì sẽ nói cho y biết.
Giang Tùy Chu rất tín nhiệm hắn, nghe hắn nói như vậy cũng chỉ dặn dò hắn nhất định phải giữ gìn phong thư thật tốt, rồi giao vật này cho hắn.
Từ đó về sau, hắn liền ở trong phủ, tĩnh tâm bắt đầu bày mưu tính kế.
Mười ngày sau, trong triều bỗng nhiên đại loạn.
Là Tề Mân đã xảy ra chuyện.
Nghe nói, là đệ tử Triệu Đôn Đình của Tề Mân, hôm ấy hắn ta tán gẫu với Tề Mân trong thư phòng, bỗng nhiên thấy được một thứ không nên thấy. Sau khi rời đi, hắn ta lập tức tiến cung gặp vua, than thở khóc lóc nói lão sư của mình nhất thời hồ đồ, làm ra chuyện không nên làm, cầu Hoàng Thượng tha cho lão sư hắn ta một mạng.
Hắn khóc đến nỗi Hậu Chủ không hiểu ra sao cả, dứt khoát sai người tới tra phủ Tề Mân. Không ngờ sau khi tra một lượt thì phát hiện thư từ Tề Mân thông đồng với ngoại quốc.
Lão thần tam triều, cư nhiên lại liên hệ với Bắc Lương!
Ai cũng tin rằng, đệ tử này hiếu thuận Tề Mân còn hơn cả phụ thân ruột thịt, tuyệt đối sẽ không hãm hại ông ta, mà khi Tề Mân đứng trên triều đình cùng đồ đệ này cũng chẳng nói gì cả.
Ông ta chỉ bình tĩnh nhìn mấy phong thư từ đã bị điều tra ra được cùng với Triệu Đôn Đình đang quỳ gối bên cạnh khóc lóc nói ông ta hồ đồ, sắc mặt trắng bệch, một lát sau vẫn không nói gì.
Hồi lâu sau, ông ta quỳ rạp trên đất, dập đầu thật thấp lạy Hậu Chủ ba cái.
Đây nghĩa là không có lời nào để nói.
Trong lúc nhất thời, triều dã chấn động mạnh, Hậu Chủ cũng nổi trận lôi đình, muốn lập tức kéo cả nhà Tề Mân đi chém đầu. May mà có nhiều vị đại thần ngăn gã lại, nói trước tiên phải giam Tề Mân lại rồi tra rõ việc này, phải thăm dò xem còn có đồng đảng nào hay không, hơn nữa còn phải tra ra còn có người nào nội ứng ngoại hợp với ông ta.
Đối với chuyện Bắc Lương, từ trước đến nay Hậu Chủ luôn nâng cao 120 phần tinh thần(*).
Vì thế, gã miễn cưỡng nuốt lửa giận xuống, giam cả nhà Tề Mân vào đại lao, chờ việc này được điều tra rõ, rồi sẽ quyết định để ông ta chết như thế nào.
Trong lúc nhất thời, văn võ toàn triều đều rối loạn, duy chỉ có Tĩnh Vương phủ là mang vẻ an tĩnh.
Hoắc Vô Cữu lần thứ ba nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hắn biết mấy ngày nữa chuyện của Tề Mân huyên náo rất dữ dội, sau khi hắn cùng Giang Tùy Chu thương lượng sắp đặt xong, thì Giang Tùy Chu liền sai người đi làm.
Hôm nay đúng là ngày chuyện này bùng nổ, sáng sớm Giang Tùy Chu đã chạy tới chỗ Từ Độ, chờ tin tức của gián điệp.
“Tướng quân?”
Hắn nghe thấy tiếng gọi từ bên cạnh.
Là Lý Trường Ninh. Hai người ông ta cùng Ngụy Giai, lúc này đang vây quanh trước giường hắn, ánh mắt sáng quắc nhìn hắn.
“Tướng quân đừng lo lắng, chỉ cần thử một chút thôi.” Lý Trường Ninh nói.
Hoắc Vô Cữu thu hồi ánh mắt, xoay người xuống giường, hai chân đạp lên bậc thang trước giường, chậm rãi dùng sức.
Đó là một loại cảm giác tuy quen thuộc, nhưng đã rời khỏi hắn rất lâu rồi.
Kinh mạch vẫn đau như cũ, nhưng trong đau đớn lại cuồn cuộn nổi lên sức mạnh đã lâu không gặp. Cơ bắp hai chân hắn hơi căng lên một chút thì liền có sức mạnh chạy dọc theo kinh mạch, nối liền một mạch tới mũi chân hắn.
Hắn vụng về chậm chạp, lại vững vàng đứng lên.
Hai người xung quanh lập tức phát ra tiếng hô nhỏ mừng rỡ.
Hoắc Vô Cữu thử nâng chân lên, hắn vẫn chưa thể đi được, nhưng mà hai tháng nay, đây là lần đầu đứng lên.
Thanh âm vui sướng lọt vào tai, thậm chí có thể thấy trong mắt Ngụy Giai lập lòe ánh lệ. Nhưng trong lòng Hoắc Vô Cữu lại dường như không cao hứng như trong tưởng tượng của hắn.
Lần thứ tư hắn ngước mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhà chính An Ẩn Đường, cửa phòng mở toang, liên tục người ra kẻ vào, nhưng chủ nhân của nó lại không ở bên trong.
Hoắc Vô Cữu dừng một chút, thu hồi ánh mắt rồi ngồi lại xuống giường một lần nữa.
Đây là lần đầu hắn biết, hóa ra vui sướng là cần phải có người cùng chia sẻ, lúc đó nó mới có thể thực sự phóng thích ra ngoài được.
Hơn nữa, còn là cần riêng một người nào đó nữa.