Mưu Kế Triều Đình

Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Vô Cữu hiểu rõ, có những lời một khi đã bỏ lỡ thời cơ nói ra, về sau sẽ rất khó để mở lời; có những lời nói dối một khi đã ngầm chấp nhận, vậy về sau nếu muốn đổi ý, cũng sẽ rất khó khăn.
Tỷ như chuyện Lý Trường Ninh.
Ngay từ đầu, Lý Trường Ninh lừa Giang Tùy Chu rằng chân hắn không trị khỏi được, Ngụy Giai cũng giả làm đồ đệ của Lý Trường Ninh, chứ không phải thuộc hạ của hắn. Khi đó hắn ngầm chấp nhận những lời này, cho nên nếu nói cho Giang Tùy Chu biết rằng mình đã có thể đứng lên, thì xem như đã âm thầm thừa nhận những lời dối trá lúc trước.
Có lẽ là vì chưa từng có kinh nghiệm lừa người bao giờ, cho nên không biết phải ứng phó thế nào, cũng có lẽ là do hắn cứ có một nỗi bất an vô hình, không dám để Giang Tùy Chu biết tâm tư đằng sau sự lừa dối của hắn.
Tóm lại, luồng tâm tư mãnh liệt muốn chia sẻ với Giang Tùy Chu kia đã bị hắn khó khăn lắm mới đè nén vào bên trong, cảm giác như nuốt phải xương cá mắc nghẹn trong cổ họng, không ngừng giày vò hắn.
Mà sự khó chịu này của hắn, tất nhiên Giang Tùy Chu không thể nào biết được.
Y đang ngồi uống trà cùng Từ Độ tại chỗ của hắn.
Vài ngày trước đó, khi y bàn bạc chuyện này với Hoắc Vô Cữu, hắn đã đưa ra ý kiến. Hoắc Vô Cữu cũng tán thành kế sách liều lĩnh của y, vì thế y cứ thế mà sắp xếp theo kế hoạch đã định.
Y gom hết tất cả mối quan hệ của chủ nhân cũ, cài cắm một người ở Hình Bộ, âm thầm liên hệ với người đó. Khi người nọ biết Tề Mân sẽ bị hại thì rất sẵn lòng hỗ trợ, vì thế người nọ đã trở thành người có thể cứu mạng Tề Mân ngay tại triều đình hôm nay.
Giang Tùy Chu bảo hắn ta mở miệng đúng lúc Hậu Chủ đang nổi giận, để gã tạm thời tha chết cho Tề Mân, còn phải tỏ ra vô cùng phẫn nộ, đòi diệt cỏ tận gốc, bắt giữ những kẻ thông đồng với nước ngoài đứng sau Tề Mân.
Bàng Thiệu và Triệu Đôn Đình đã lên kế hoạch cực kỳ bí mật, đến nỗi ngay cả người trong phe cánh của bọn họ cũng ít ai hay biết. Chỉ cần vị quan viên này đưa ra đề xuất, thì những người khác tất nhiên sẽ hưởng ứng, suy cho cùng, dù có bắt được thì cũng là quan viên đối địch với Bàng đảng, đối với bọn họ chỉ có lợi chứ không có hại.
Nói như vậy, mạng Tề Mân coi như đã tạm thời được bảo toàn.
Tiếp theo, sẽ là màn trình diễn của một nhân vật khác.
——
Lập tức, triều đình trở nên xôn xao.
Rất nhiều triều thần đều có cùng đề nghị với vị quan viên Hình Bộ kia, trong lúc nhất thời hơn phân nửa văn võ toàn triều đều quỳ xuống, dâng tấu xin Hậu Chủ cho Tề Mân sống thêm vài ngày để khai thác thêm thông tin từ ông ta, rồi hãy xử tử.
Vụ việc này gây chấn động lớn, hơn nữa Hậu Chủ lại là kẻ thiếu chủ kiến, thấy đông đảo triều thần quỳ rạp dưới đất, gã lập tức hạ lệnh phải điều tra rõ tất cả quan viên có liên hệ với Tề Mân.
Trong lúc nhất thời, quần thần trong triều không ai dám không tuân theo.
Đúng lúc này, có một quan viên quỳ xuống rầm một tiếng.
“Hoàng Thượng nói rất đúng! Tề Mân phải tra, những người khác trong triều có liên hệ với Bắc Lương, tất cả đều đáng muôn vàn tội chết!” Quan viên kia nói. “Chỉ là, thần có một nỗi lo, xin Thánh Thượng lắng nghe lời thần!”
Các vị thần tử nhìn lại, thấy người đang quỳ rạp dưới đất chính là một viên quan lục phẩm, thuộc cấp của Tề Mân.
Mấy năm trước quan viên này mới được tiến cử, bắt đầu từ khi vào triều làm quan đã luôn luôn làm việc dưới trướng của Tề Mân, quan hệ với Tề Mân không quá thân cận, nhưng cũng coi như cùng phe cánh.
Lập tức, cả triều đình im lặng như tờ, chờ đợi lời tiếp theo của hắn.
Hậu Chủ nghe vậy, nói: “Cứ nói đi.”
Quan viên này ngẩng mắt nhìn quanh triều một lượt rồi dập đầu nói: “Tra được thư tín trong phủ Tề Mân, hoàn toàn là vì không kịp trở tay, cho nên vừa khéo bị bắt. Nếu hiện tại Bệ hạ lớn tiếng phái người đi bắt, vậy thì tất nhiên sẽ có người đề phòng, tiêu hủy chứng cứ phạm tội, đến lúc đó, e rằng dù có gian tế, cũng khó mà tra ra được.”
Hậu Chủ nghe xong, thấy có lý.
Gã liên tục gật đầu: “Vậy thì, ái khanh nghĩ nên làm thế nào?”
Chỉ thấy vị quan viên kia cắn chặt răng, ngẩng đầu nói: “Trong triều, Tề Mân có vài đồng liêu và môn sinh thân cận. Dù thần không nói, hẳn Hoàng Thượng cũng rõ. Chi bằng ngay bây giờ, xin Hoàng Thượng phái Ngự Lâm Quân đi lục soát nhà của những người này, toàn bộ quần thần đều phải ở lại trong điện, đợi đến khi điều tra kết thúc mới được thả ra ngoài.”
Trong lúc nhất thời, các vị thần tử xung quanh đều kinh hãi.
Đây là biện pháp gì thế? Coi tất cả triều thần như phạm nhân mà giam giữ, rồi phái binh đi xét nhà?
Quả thực hoang đường vô cùng!
Nhưng mà mọi người đều có thể nhìn ra thủ đoạn hiểm ác của tên tiểu tử này, biết rằng Tề Mân chắc chắn sẽ sụp đổ, bản thân mình cũng không thể thoát khỏi liên can đến Tề Mân, nên lúc này mới đi đầu ra sức bán đứng các đồng đảng của Tề Mân, đảo khách thành chủ, lấy lòng Hậu Chủ.
(*)Binh hành hiểm chiêu (兵行险招): ý nói trong tình thế nguy cấp đưa ra độc chiêu có thể tổn hại bản thân nhưng cũng có cơ hội lật ngược tình thế
Trong lúc nhất thời, những triều thần có quan hệ với Tề Mân đều lộ ra vài phần lo lắng, còn có không ít người trợn mắt tức giận nhìn người này, nhìn hắn ta phản bội nghĩa khí.
Trên mặt Bàng Thiệu cũng lộ ra vẻ vui sướng.
Hắn biết những người của Tề Mân cũng không hẳn là trong sạch, dù không tra ra cái gọi là chứng cứ thông đồng với địch, nhưng cũng có thể tìm ra chút nhược điểm. Gã ta lật đổ Tề Mân, vừa khéo cũng mượn cơ hội này mà nhổ tận gốc thế lực của ông ta. Nhổ cỏ tận gốc cũng tốt, để tránh những kẻ đó sau này tìm cách báo thù cho Tề Mân.
Nghĩ vậy, gã tiến lên một bước, nói: “Thần cũng đồng ý. Tội thông đồng với địch không thể xem thường, chi bằng Bệ hạ cứ thử theo phương pháp này một lần đi.”
Hậu Chủ nghe thấy người kia nêu ý kiến, vốn đã động lòng, lúc này thấy Bàng Thiệu cũng nói vậy thì liền nói: “Vậy cứ làm theo lời ái khanh.”
Ngay lập tức, Bàng Thiệu lưu loát đọc ra tên họ của một vài quan viên, tất cả đều là những người đối địch với gã, nhưng gã vẫn chưa tìm được nhược điểm của họ.
Đợi gã nói xong, vị quan viên trước đó đã nêu đề nghị lại nói: “Hoàng Thượng, tuy Triệu đại nhân Triệu Đôn Đình là người tố giác Tề Mân, nhưng hắn thân là môn sinh của Tề Mân, từ trước đến nay qua lại thân thiết với Tề Mân, cũng không thể bỏ sót hắn.”
Bàng Thiệu nghe vậy, hờ hững liếc nhìn người đó một cái.
Chỉ thấy người nọ đang ngẩng đầu nhìn Hậu Chủ, chờ Hậu Chủ lên tiếng.
Bàng Thiệu cười lạnh trong lòng.
Đúng là một kẻ thiển cận, chỉ nghĩ đến lợi ích trước mắt. Mình đã nói rồi mà tên này còn muốn chen lời, có lẽ là muốn lập công đến mức phát điên, ngược lại mất đi sự đúng mực.
Có điều, dù sao gã và Triệu Đôn Đình qua lại cũng không để lại chút dấu vết nào, vật chứng duy nhất chỉ là mấy phong thư đã sớm được đưa vào phủ Tề Mân để vu oan ông ta. Cho dù muốn tra, Triệu Đôn Đình cũng không sợ bị phát hiện, nếu cùng bị tra xét, ngược lại có thể giúp hắn ta tẩy sạch hiềm nghi bị vu oan.
Nghĩ vậy, Bàng Thiệu lạnh lùng liếc nhìn vị quan viên kia một cái rồi nói.
“Thần nhất thời sơ suất, quên mất Triệu đại nhân.” Gã ta nói. “Đã là tình nghĩa thầy trò, vậy cứ cùng tra một lần đi.”
——
Trong triều đình huyên náo kịch liệt, tin tức cũng rất nhanh chóng được đưa đến vương phủ.
Giang Tùy Chu thấy cục diện đã từng chút một đi đúng hướng y sắp đặt, trái tim treo lơ lửng cũng dần dần hạ xuống.
Khi trời chập tối, tin tức quan trọng nhất được đưa tới.
Lục soát được thư từ trong phủ Triệu Đôn Đình.
Cuối cùng, trong phủ Triệu Đôn Đình lại lục soát được mấy phong thư liên tiếp. Theo lời khai của người hầu dưới trướng Bàng Thiệu, Triệu Đôn Đình đã từng bước hãm hại Tề Mân như thế nào, rồi hắn ta đã lấy cớ thăm bệnh để đưa những bức thư Bàng Thiệu đã chuẩn bị sẵn vào thư phòng Tề Mân ra sao.
Những bức thư được đặt trong một ám cách cực kỳ bí mật trong phòng, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, từng bước một, đều được đánh số để đối chiếu với các mốc thời gian xảy ra sự việc.
Triệu Đôn Đình kinh ngạc nhìn đống thư từ kia, không ngừng kêu oan, nhưng bằng chứng như núi, hắn không còn lời nào để chối cãi, sau đó bị tống vào nhà lao ngay tại chỗ, đổi chỗ cho Tề Mân.
Còn Bàng Thiệu cố gắng giải thích với Hậu Chủ, nhưng Hậu Chủ lại chẳng thèm nghe câu nào, đầu đầy tức giận, cho người lôi Bàng Thiệu ra khỏi cung.
Giang Tùy Chu biết, bởi vì không liên quan gì tới việc thông đồng với địch, cho nên tuy Bàng Thiệu hãm hại triều thần, nhưng xét về bản chất thì sẽ không thực sự phải chịu hình phạt nghiêm khắc nào.
Tuy nhiên, vết nứt giữa gã và Hậu Chủ sẽ càng thêm nghiêm trọng, đến mức không thể hàn gắn được nữa.
Đối với Bàng Thiệu, việc này là một tổn thất nghiêm trọng hơn nhiều so với việc bị phạt.
Giang Tùy Chu thở phào nhẹ nhõm, phân phó Từ Độ kết thúc công việc, rồi rời khỏi chỗ của hắn, trở về An Ẩn Đường.
Khi đi ngang qua hoa viên, y bảo kiệu chuyển hướng, cuối cùng lại đi vào hầm rượu vương phủ ôm hai vò rượu ngon đi ra.
Chuyện tốt lớn như vậy, sao có thể không uống rượu chúc mừng chứ!
Chờ đến khi trở lại An Ẩn Đường thì đèn đã được thắp sáng khắp nơi. Y ôm vò rượu xuống kiệu, đang định đi thẳng về phía phòng chính thì đôi chân chợt ngừng lại.
Y đứng giữa sân nhìn về phía bắc, chỉ thấy ngọn đèn dầu trong phòng Hoắc Vô Cữu xuyên qua màn cửa sổ, hơi bập bùng.
Trong lòng Giang Tùy Chu khẽ động.
Rượu mừng thế này, sao có thể uống một mình?
Nghĩ vậy, y chuyển bước chân đi về phía vùng ánh sáng kia.