Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 23: Vô Tình Hay Hữu Ý?
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Duẫn An không hề suy nghĩ sâu xa đến vậy.
Chỉ là từ khi Hoắc Duật Hoành nằm xuống bên cạnh cậu, cậu đã bắt đầu tài tình suy đoán tại sao mình ngủ không được, sau đó tự nhiên đi đến kết luận.
Độ tương hợp giữa cậu và Alpha cao đến thế, cậu hẳn là phải ôm Alpha của mình mới ngủ được.
Lại có thêm một lý do chính đáng để ôm Alpha của mình. Bé thỏ thông minh đáng lẽ có thể ngủ sớm, nhưng hôm nay tay cậu bị mỏi nhừ vì bóc hộp thỏ con, ôm tay Hoắc Duật Hoành ngủ sẽ khiến tay cậu càng mỏi hơn.
Nhưng Hoắc Duật Hoành có vẻ không mệt chút nào. Vừa rồi sờ bụng cậu còn rất mạnh đó!
Cho nên cậu mới hỏi Hoắc Duật Hoành có thể ôm cậu ngủ không.
Thật là một câu trả lời hoàn hảo và logic không chê vào đâu được nha!
Tự khâm phục bản thân không ngớt, bé thỏ Ôn nhẹ nhàng nhưng không kém phần kiêu ngạo mà rung rung chiếc đuôi nhỏ ngắn ngủn.
Mặc dù Hoắc Duật Hoành chưa từng nói ra, nhưng cậu suy đoán Hoắc Duật Hoành rất thích nghe cậu gọi "Chồng". Cậu có cảm giác như chỉ cần gọi Hoắc Duật Hoành một tiếng "Chồng" là hắn sẽ đồng ý mọi thứ.
Cậu tròn mắt mong đợi nhìn Hoắc Duật Hoành, rồi lại nhớ đến phòng ngủ tối như vậy, Hoắc Duật Hoành có lẽ không nhìn thấy biểu cảm của cậu. Cậu lại xích lại gần, đặt đầu lên ngực Hoắc Duật Hoành, đưa tay chọc chọc vào người hắn: "Chồng ơi?"
Ủa?
Tim Hoắc Duật Hoành hình như đập nhanh hơn bình thường?
Sao lại không nói gì chứ!
"Chồng... Ức!" Cậu còn định tiếp tục làm nũng, thì bàn tay đang chọc vào ngực Hoắc Duật Hoành bỗng nhiên bị hắn nắm chặt.
Hoắc Duật Hoành nhắm mắt, từ từ mở lời, giọng nói trầm thấp, khàn khàn: "Ngoan một chút."
Ôn Duẫn An khẽ rụt bàn tay đang bị nắm chặt: "Nhưng tay anh làm em đau!"
Hoắc Duật Hoành: "... Anh biết." Cũng đâu dùng bao nhiêu sức, vậy mà đã không chịu nổi rồi, thật yếu ớt.
Mặc dù trong lòng nghĩ cậu là yếu ớt, nhưng Hoắc Duật Hoành vẫn nới lỏng tay ra.
Sự dung túng của Hoắc Duật Hoành càng khiến cậu thêm tin tưởng, chỉ cần cậu gọi "Chồng", Hoắc Duật Hoành sẽ đồng ý hết mọi chuyện. Xem ra Hoắc Duật Hoành thực sự thích xưng hô này nha.
"Chồng, vậy anh ôm..." Lần này lời làm nũng của cậu còn chưa nói xong, một bàn tay dày rộng, mạnh mẽ đã đặt lên eo sau cậu, ôm chặt lấy cậu, dường như còn mang theo chút kiềm chế và nhẫn nại.
"Ừm, ôm rồi đây, ngủ đi, Bảo Bảo." Giọng Hoắc Duật Hoành truyền đến từ trên đỉnh đầu cậu, còn phảng phất một chút tin tức tố để trấn an bé Omega yếu ớt này.
Ở bên cạnh Alpha của mình rất có cảm giác an toàn. Khoảnh khắc yếu ớt tạm thời qua đi, cậu ngoan ngoãn nhắm mắt lại, không lâu sau liền thoải mái chìm vào giấc ngủ.
Chỉ còn lại Hoắc Duật Hoành một mình ôm lấy cậu mềm mại thơm tho trong lòng, nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn.
Hoắc Duật Hoành quản lý tập đoàn xuyên quốc gia, công việc thường ngày rất bận rộn, chỉ có thể tranh thủ thời gian ít ỏi để nhanh chóng về nhà bầu bạn với cậu.
Mới hơn 3 giờ chiều, Hoắc Duật Hoành giao công việc không quá quan trọng cho Trợ lý Lưu, đi thang máy chuyên dụng chuẩn bị rời đi.
Xe vừa rời khỏi tòa nhà tập đoàn, các nhân viên hóng chuyện đã bắt đầu bàn tán xôn xao.
Ở trụ sở tập đoàn của họ, dù có tan tầm sớm thì cũng phải đến 4 giờ chiều. Mà Hoắc Duật Hoành là một người cuồng công việc, trước kia có khi đến tối muộn mới rời đi. Nhưng hai ngày nay Hoắc Duật Hoành về sớm hơn bất kỳ ai.
"Tổng giám đốc Hoắc kết hôn xong thường xuyên về nhà sớm như vậy, đây không phải là sợ vợ thì còn là gì nữa?"
"Thì sao chứ? Alpha tồi biến đi! Alpha phải tuân thủ đạo lý của Alpha. Alpha sợ vợ mới là Alpha tốt. Sợ vợ là quy tắc tổ tông để lại, dù sao thì tôi cũng đã chốt vậy rồi!"
"Đúng thế, đúng thế, sợ vợ thì đã sao chứ, vợ anh ấy là Omega rất xinh đẹp, rất rất xinh đẹp mà! Đổi lại là tôi, tôi cũng muốn về nhà sớm hơn để bầu bạn với vợ xinh đẹp. Thật ghen tị với Tổng giám đốc Hoắc... Tôi cũng muốn có vợ xinh đẹp, thơm tho, mềm mại, tôi cũng muốn bị vợ quản lý..."
Trợ lý Lưu, trên tay còn chất đống công việc cần xử lý, bất lực đi ngang qua: "Mấy người không làm việc à? Công việc trên tay đã làm xong chưa? Còn rảnh rỗi mơ ước Omega nhà người khác? Thậm chí còn là người nhà của Tổng giám đốc Hoắc nữa chứ."
"Là Trợ lý Lưu à, chúng tôi xong hết rồi, chuẩn bị uống trà chiều rồi tan ca đây."
Trợ lý Lưu: "..." Từ khi Tổng giám đốc Hoắc kết hôn, công việc giao cho anh ta ngày càng nhiều. Nếu không phải công việc này quá tốt, anh ta đã bỏ chạy rồi.
"Trợ lý Lưu, hỏi anh một chút tin đồn về Tổng giám đốc Hoắc và vợ nhỏ Omega nhà anh ấy đi nào ~"
Trợ lý Lưu có chút sụp đổ: "... Đừng hỏi, tôi không có nghĩa vụ phải trả lời."
"Okay, okay..."
Hai người thân mật ở chung liên tiếp mấy ngày, triệu chứng phát sốt của Ôn Duẫn An tạm thời không còn xuất hiện nữa, nhưng tai thỏ và đuôi vẫn chưa thu lại được.
Mặc dù cách sống bị ảnh hưởng đôi chút, nhưng đối với Ôn Duẫn An cũng không hoàn toàn là điều xấu.
Bởi vì cậu rất thích, đồng thời cũng rất yêu quý đôi tai thỏ và chiếc đuôi xinh đẹp của mình.
Mỗi buổi sáng sau khi ăn sáng cùng Hoắc Duật Hoành, tiễn hắn ra cửa, cậu sẽ trở lại trước gương, nghiêm túc và không ngại phiền phức mà chăm sóc chúng.
Ví dụ như trước tiên cần kiểm tra xem lông đuôi có bị rối không, bởi vì Hoắc Duật Hoành ở nhà luôn vô tình nắm lấy chiếc đuôi nhỏ của cậu.
Ví dụ như còn cần kiểm tra xem lông trên tai thỏ có bị rối không, bởi vì khi ngủ cậu áp vào lòng Hoắc Duật Hoành, môi hắn luôn vô tình hôn lên tai thỏ của cậu.
Cậu đương nhiên biết Hoắc Duật Hoành không cố ý. Hoắc Duật Hoành mỗi ngày đều phải làm việc, còn phải ôm cậu ngủ, Hoắc Duật Hoành đã rất tốt rồi, không thể trách Hoắc Duật Hoành được.
Cho nên cậu sẽ dùng chiếc lược nhỏ đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận chải chuốt tai thỏ và đuôi của mình, đảm bảo chúng luôn sạch sẽ và xinh đẹp.
Đây đối với cậu mà nói chính là một chuyện lớn đấy chứ!
Ôn Duẫn An theo thường lệ sửa soạn xong cho bản thân, quyết định đi dạo bên ngoài một chút.
Cậu đang tản bộ trong vườn hoa bên ngoài biệt thự. Lá bạch quả vàng khô héo bay rơi trên mặt đất. Cậu nhặt vài chiếc lá xinh đẹp, còn nguyên vẹn cất vào túi xách mang theo bên mình, rồi lại giẫm lên những chiếc lá đã hỏng, bước chân phát ra tiếng "xào xạc".
Chiều hôm qua sau khi Hoắc Duật Hoành trở về, hắn đã dẫn cậu gặp Quản gia Vương. Những chiếc lá bạch quả này là Hoắc Duật Hoành đặc biệt dặn dò quản gia để lại cho cậu đỡ buồn.
Bên ngoài cổng sắt đen của biệt thự vang lên tiếng động cơ xe. Cánh cổng mở vào trong, chiếc xe thể thao màu bạc đen từ từ lăn bánh vào.
Là Hoắc Duật Hoành về! Hôm nay anh ấy về hình như hơi sớm thì phải!
Xe dừng lại, Hoắc Duật Hoành bước xuống xe.
Xác nhận bên cạnh Hoắc Duật Hoành không có thư ký hay tài xế đi theo, cậu bắt đầu chạy nhanh về phía Hoắc Duật Hoành, vừa chạy vừa nắm chặt dây đeo túi xách, còn vừa lớn tiếng gọi: "Chồng ơi!"
Hai chiếc tai thỏ vì động tác chạy của cậu mà tung bay loạn xạ, thật khiến cậu vội muốn hỏng.
Thấy cậu chạy như vậy, Hoắc Duật Hoành hơi nhíu mày: "Chậm một chút." Thỏ con chỉ có hai chiếc chân ngắn ngủn như vậy, chạy nhanh như thế không sợ vấp ngã sao chứ.
"Chồng!" Cậu chạy đến thở hổn hển, nhào vào lòng Hoắc Duật Hoành. Cậu ôm lấy vòng eo săn chắc của Hoắc Duật Hoành, vừa ôm ấp, vừa mềm mại ngẩng đầu, nhìn Hoắc Duật Hoành làm nũng: "Anh về rồi."