42. Chương 42: Sức Sống Tràn Trề

Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Duẫn An bắt đầu buổi trình diễn thời trang tại nhà, còn Hoắc Duật Hoành tự nguyện làm nhiếp ảnh gia cho cậu.
Qua cuộc gọi video, hai vợ chồng Ôn Đình Yến và Diệp Thanh Lam thấy sắc mặt cậu hồng hào rõ rệt, cùng với dáng vẻ tràn đầy sức sống, không ngớt lời khen ngợi. Những lời khen ấy khiến Ôn Duẫn An cảm thấy lâng lâng.
"Tiểu Bảo mặc bộ này cũng đẹp."
"Bộ này cũng đẹp!"
"Tiểu Bảo của chúng ta sao lại có khí chất đến thế, mặc gì cũng đẹp."
Cậu hưng phấn ghé mặt sát màn hình: "A! Đúng rồi, các anh đâu rồi ạ? Vẫn chưa về nhà sao?" Lâu lắm rồi chưa gặp các anh!
Hoắc Duật Hoành mới chợt nhớ ra, những ngày có thỏ con bên cạnh quá đắc ý, đến nỗi quên mất nhà thỏ nhỏ còn có ba người anh trai cuồng em mình.
Bây giờ ngẫm lại kỹ, lúc đó khi họ gặp mặt, mặt mấy người anh của bé vợ nhỏ khó coi đến thế, hoàn toàn là vì cảm thấy hắn đã cướp mất cây cải thìa của nhà họ.
Ha! Dù sao thỏ nhỏ Bảo Bảo giờ là của hắn rồi.
"Mấy đứa đấy đang trên đường, một lát nữa sẽ về nhà."
Lời Diệp Thanh Lam vừa dứt, bên kia video liền tiếng Ôn Kỳ Duệ vọng đến: "Tiểu An gọi điện thoại về ạ? Con xem với."
Hoắc Duật Hoành vừa nghe lời này, nghiêm nghị che camera điện thoại lại rồi xoay đi, như không có chuyện gì mà chào hỏi hai vợ chồng Diệp Thanh Lam: "Ba mẹ."
Cái tên em rể này làm sao vậy? Ôn Kỳ Duệ nhíu mày lại, đã bị Ôn Đình Yến đẩy sang một bên.
"Duật Hoành, cơ thể Tiểu An hơi yếu ớt, vất vả cho con khi phải chăm sóc nhiều."
"Không vất vả ạ, Tiểu An rất ngoan."
Yếu ớt không thể tính là chuyện xấu, mà nên tính là cậu cần được chăm sóc. Hoắc Duật Hoành thích chăm sóc cậu, và cũng tận hưởng việc chăm sóc cậu.
"Em cũng muốn nói chuyện!" Cậu chui vào lòng Hoắc Duật Hoành ngồi, đầu vừa vặn chạm cằm Hoắc Duật Hoành.
Hoắc Duật Hoành ôm vợ nhỏ thơm tho mềm mại không nói gì nữa, chuyên tâm làm giá đỡ điện thoại. Trong lòng hắn sung sướng đến không tả nổi.
Diệp Thanh Lam ban đầu còn lo lắng họ chênh lệch vài tuổi có thể không hòa hợp trong cuộc sống. Không ngờ Hoắc Duật Hoành lại cưng chiều cậu như vậy, trông cậu ở bên Hoắc Duật Hoành cũng vô ưu vô lo.
Diệp Thanh Lam thấy an ủi phần nào trong lòng: "Tiểu Bảo và Duật Hoành tính khi nào về nhà một chuyến? Duật Hoành có thời gian không? Cùng Tiểu Bảo qua đây ở lại hai ngày, chúng ta đều là người một nhà."
"Mẹ nhớ con ạ?" Cậu làm nũng bằng giọng mềm mại.
"Đương nhiên nhớ Tiểu Bảo đáng yêu nhất của chúng ta rồi. Ba con cũng nhớ, các anh con cũng nhớ." Diệp Thanh Lam cười tủm tỉm dỗ cậu theo ý cậu nói.
"Con cũng nhớ mọi người lắm."
Cậu thật sự muốn về nhà!
Cậu muốn hỏi Hoắc Duật Hoành khi nào có thời gian, nếu anh không có thời gian thì cậu có thể đi trước. Chưa kịp mở miệng hỏi, cằm Hoắc Duật Hoành cọ cọ lên mái tóc mềm mại của cậu.
Sau đó, giọng nói trầm thấp của Hoắc Duật Hoành vọng đến từ trên đỉnh đầu: "Bảo Bảo muốn đi khi nào?"
"Vậy anh rảnh khi nào ạ?"
"Lúc nào cũng được, theo ý Bảo Bảo."
"Vậy... Em nghĩ là ~ Chờ em khỏi sốt thì đi?"
"Ừm."
Diệp Thanh Lam nghe xong lại lo lắng: "Tiểu Bảo sức khỏe vẫn chưa ổn sao?"
Cậu cũng không biết giải thích chuyện xảy ra hai ngày nay như thế nào. May mà Hoắc Duật Hoành giải vây cho cậu: "Tin tức tố của em ấy vẫn chưa ổn định lắm. Mẹ yên tâm, con đã mời bác sĩ đến khám thường xuyên."
Ừm ừm! Đúng! Chính là như vậy!
"Đánh dấu tạm thời cũng rất thành công, khả năng tiếp nhận của em ấy rất mạnh, từ từ sẽ ổn ạ."
Hả?!
Vốn dĩ cậu đối với việc đánh dấu không có gì ngượng ngùng, nhưng bây giờ hễ nghĩ đến đánh dấu là cậu sẽ không nhịn được nghĩ đến tám em bé thỏ bụ bẫm trong bụng thỏ.
Sao có thể như vậy chứ, chính cậu còn bé như vậy mà...
"Chồng!" Cậu đỏ mặt gọi lớn một tiếng, hoảng loạn che miệng Hoắc Duật Hoành, rồi lại nhìn màn hình: "Ba mẹ, các anh, không còn sớm nữa, mọi người vất vả rồi, mau đi nghỉ ngơi đi ạ?"
"Được, nghe Tiểu Bảo." Diệp Thanh Lam ngầm hiểu.
Hoắc Duật Hoành: "..." Bảo Bảo nhà hắn lại làm sao vậy chứ.
Cuộc gọi video kết thúc, Ôn Duẫn An thỏa mãn cọ cọ cằm Hoắc Duật Hoành, chui ra khỏi lòng anh: "Chồng, em đi thay quần áo nha. Chúng ta cũng mau nghỉ ngơi thôi, anh không cần chờ em đâu ~"
"... Ừm."
Hoắc Duật Hoành rất bình tĩnh, như thể thật sự không đợi cậu, lập tức trở về phòng ngủ nằm trên giường.
Một lát sau, Ôn Duẫn An bước ra khỏi phòng thay đồ, trước tiên liếc trộm Hoắc Duật Hoành đang chợp mắt, rồi lén lút tắt đèn phòng ngủ.
Hoắc Duật Hoành mở mắt, muốn xem thỏ con trong hồ lô định làm gì.
Chỉ thấy cậu chân trần dẫm trên thảm, nhón chân rón rén đi đến mép giường, cẩn thận trèo lên. Trong lòng cậu còn ôm chiếc máy tính bảng Thư ký Trần giao lại cho mình.
Không sai. Ban ngày quá bận rộn, hôm nay cậu chỉ có thời gian trước khi ngủ. Cơn nghiện trò chơi quá lớn, cậu rất muốn thử trò chơi bản bẻ khóa này, nhưng lại sợ bị Hoắc Duật Hoành nói sẽ biến thành ếch xanh nhỏ, đành phải dùng hạ sách này.
Cậu chui vào trong chăn, dựng tai lên nghe ngóng động tĩnh của Hoắc Duật Hoành. Hoắc Duật Hoành hình như đã thật sự ngủ rồi.
Mở trò chơi, mở màn chơi. Tiểu thỏ xoa xoa tay.
Sau đó, trong phòng ngủ yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng lớn: "Excellent!"
Cậu sợ đến mức cả người run rẩy.
Hoắc Duật Hoành đã thấy hết thảy: "..." Vợ ngốc đáng yêu quá phải làm sao đây.
Hoắc Duật Hoành ngồi dậy, đèn trong phòng ngủ lại sáng lên.
Hắn hít sâu một hơi, kéo vợ nhỏ đang ngây ngốc trốn trong chăn ra, bất đắc dĩ nhìn cậu: "Bảo Bảo, em trốn trong chăn làm gì, không phải đã nói buồn ngủ sao?"
Cậu xấu hổ quá, ấp úng bịa đại: "Ừm... Em... Em hơi lạnh, cho nên muốn ngủ trong chăn."
"Ôm máy tính bảng ngủ?"
"Nó... Nó sẽ ấm lên, như vậy ôm ngủ ngon hơn..." Ôn Duẫn An bịa được nửa chừng bỗng nhiên phát hiện mình thật quá thông minh, đây quả thực là lý do trời cho.
(*Cảnh báo không bắt chước theo thỏ nhỏ nháaa !!!)
Bỏ qua cái âm thanh trò chơi kia thì...
Tuy đây là máy tính bảng đỉnh cao, nhưng Hoắc Duật Hoành hù dọa cậu: "... Đây là sản phẩm điện tử, che trong chăn mà ôm ngủ, quá nhiệt nổ tung thì sao?"
"Biến em thành bắp rang thỏ nhỏ? Hay là kẹo bông gòn thỏ nhỏ?"
"Em muốn làm cái nào?"
Làm gì có chuyện dễ dàng nổ như vậy. Cậu xoay đầu: "Không đời nào đâu, mai em lại chơi tiếp."
"Ừm, giỏi lắm," bé thỏ lỡ lời rồi. Hoắc Duật Hoành nhịn cười: "Ừm, ngày mai lại chơi."
Thật là dễ dỗ. Hoắc Duật Hoành siết chặt tay ôm lấy eo cậu, ôm cậu nằm xuống.
Đêm qua quậy như vậy, sáng hôm sau cậu lại không dậy nổi, lười biếng nằm lì trên giường không chịu động đậy. Hoắc Duật Hoành ôm cậu rửa mặt đánh răng xong, cậu vẫn chưa hoàn hồn.
Hoắc Duật Hoành chỉ còn thiếu thay quần áo và ăn sáng là có thể dẫn cậu ra cửa đi công ty.
Hoắc Duật Hoành cảm thấy rất khó xử. Tuy vợ nhỏ mặc gì cũng đẹp, nhưng cậu hẳn là không thể chấp nhận việc bản thân ăn mặc tùy tiện như vậy ra khỏi cửa.
Bảo cậu thay quần áo thì cậu lại không có tinh thần. Chẳng lẽ hắn phải giúp cậu thay quần áo?
Hoắc Duật Hoành không thể đảm bảo mình có đủ định lực đó, không hôn hai cái, hoặc là... l**m hai cái lên làn da trắng nõn mịn màng của cậu trong lúc giúp cậu thay quần áo.
"Bảo Bảo, tỉnh dậy trước đã, thay quần áo, một lát nữa ra ngoài."
Ra ngoài? Đi đâu vậy?
"Bảo Bảo không muốn đi công ty với anh sao?"
Công ty? Cậu mơ mơ màng màng nghĩ. Cậu vì sao phải đi chứ? Cậu không muốn kế thừa gia nghiệp, phiền phức lắm, cậu không thích.
"Không đi..."
Vợ nhỏ thật sự là nghĩ gì muốn nấy. Hoắc Duật Hoành lại không có cách nào với cậu: "... Vậy tin tức tố không ổn định thì sao?"
Ôn Duẫn An cuối cùng cũng tỉnh táo mở to mắt.
Hôm nay cậu muốn cho Hoắc Duật Hoành học lại một chút kiến thức về việc đánh dấu!
Cậu nhẹ nhàng ho một tiếng, chọc chọc tay Hoắc Duật Hoành: "Chồng, em có chuyện muốn nói với anh."
"Rất quan trọng, rất rất quan trọng !"
"Anh có muốn nghe không ?"
"Nghe đi nghe đi mà?"
Cái miệng nhỏ của cậu luyên thuyên không ngừng. Đôi môi xinh đẹp không ngừng đóng mở. Hoắc Duật Hoành xuất thần nhìn một lúc, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu.
"Ừm, Thỏ nhỏ Bảo Bảo xin chỉ bảo."