Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 56: Hôn Em Đi
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bóng đêm đã khuya, bốn bề vắng lặng.
Cầu kính nối thẳng ra bãi biển sáng lên ánh đèn, sóng biển không ngừng vỗ vào ghềnh đá ngầm gần bờ. Hoắc Duật Hoành ôm cậu vững vàng bước đi.
Trong ánh mắt hơi kinh ngạc của quản gia, Hoắc Duật Hoành với mái tóc hơi rối do Ôn Duẫn An nắm giữ, ôm cậu ngồi lên xe về trang viên.
Từ bờ cát đến trang viên cũng không xa, chỉ là xuống xe vẫn phải đi bộ một đoạn nữa. Hoắc Duật Hoành vừa ôm cậu vừa bảo quản gia đi liên hệ bác sĩ.
Mặc dù cậu suốt dọc đường đi quấy phá không ít, nhưng Hoắc Duật Hoành dù phải dùng rất nhiều sức, bước chân vẫn ổn định khi ôm cậu đi.
Cửa phòng được mở ra. Hoắc Duật Hoành ôm cậu bước vào. Nhóm quản gia rất tinh ý, nhanh chóng đưa tới khăn nóng rồi rời đi.
"Bảo Bảo, khó chịu sao? Nằm xuống đi." Hoắc Duật Hoành ôm cậu đặt lên giường, cậu không chịu buông tay.
Từ lúc ra khỏi quán bar, Hoắc Duật Hoành luôn phóng thích tin tức tố Alpha an ủi cậu. Cậu thích tin tức tố của Hoắc Duật Hoành, ngửi thấy mùi ấy rất an tâm ngay cả khi say. Buông tay là không thể.
"Không muốn... Muốn ôm cơ..."
Hoắc Duật Hoành chiều ý cậu, lại ôm cậu ngồi trên giường một lúc. Cửa phòng rất nhanh bị gõ, là bác sĩ đến.
Thật ra cũng không nghiêm trọng đến mức cần gọi bác sĩ gấp, nhưng Hoắc Duật Hoành không yên tâm. Bảo bối của hắn được cưng chiều hết mực, không đành lòng để cậu khó chịu, nhất quyết phải nghe bác sĩ đích thân xác nhận "Cậu ấy không sao" mới yên tâm.
"Em ấy nói em ấy nóng."
"Bình thường, cậu ấy uống rượu có nồng độ quá cao. Ngài có thể chú ý nhiều hơn, cố gắng đừng để cậu ấy uống loại rượu này, dạ dày cậu ấy có thể chịu không nổi."
"Vậy tôi xin phép không làm phiền hai vị, cậu ấy không có vấn đề gì khác. Nếu cảm thấy không khỏe xin hãy liên hệ quản gia tìm tôi."
"Cảm ơn."
Tiễn bác sĩ đi, cửa phòng một lần nữa được đóng lại. Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng thở ra, cúi đầu nhìn, bé Omega đang rúc trong ngực cựa quậy, đã bắt đầu cởi quần áo của mình.
Vốn dĩ Ôn Duẫn An mặc rất ít, bị cậu tự mình cởi như vậy, càng thêm phong phanh.
Thỏ con bé bỏng, sức lực quấy phá từ đâu mà ra nhiều như vậy?
"Bảo Bảo, sẽ bị cảm lạnh."
Năng lực hành động của Thỏ con say xỉn hơi kém, cậu bị vướng víu trong mớ quần áo rồi.
Giọng nói ủ rũ truyền đến từ trong quần áo: "Chồng ơi cứu cứu em..."
Đúng là tiểu tổ tông mà.
Mớ vướng víu cuối cùng được tháo gỡ dưới sự trợ giúp của Hoắc Duật Hoành. Cậu ghé vào lòng Hoắc Duật Hoành, ngửi mùi tin tức tố Alpha quen thuộc, cả người đều ngoan ngoãn, chỉ còn trong miệng vẫn đang nói những lời như "Chồng không được đi".
Những lời này khơi gợi suy nghĩ riêng của Hoắc Duật Hoành, dù sao đây cũng là bé thỏ Bảo Bảo mà hắn hằng mơ ước.
"Không được đi" có ý gì?
Vợ nhỏ thích hắn? Muốn hắn? Yêu hắn?
Mặc dù người trước mắt xinh đẹp vô cùng, da dẻ mịn màng như sữa bò, cơ thể lại mềm như bông, nhưng lý trí của Hoắc Duật Hoành chiếm ưu thế.
Hắn là người yêu đủ tư cách, hắn tôn trọng tiểu thê tử của mình, tuyệt đối không lợi dụng lúc cậu say mà làm những chuyện không phải phép.
Hoắc Duật Hoành ôm cậu, kéo chăn đắp lại, ôm cậu nằm im.
Trò chuyện thì vẫn có thể.
Hoắc Duật Hoành sắp xếp từ ngữ một chút: "Bảo Bảo..."
Ôn Duẫn An khẽ hừ nhẹ hai tiếng: "Ừm... Hử?"
"Vì sao không cho anh đi?"
Trong đầu Ôn Duẫn An chỉ có một đống mớ hỗn độn, mãi mới tiêu hóa được câu hỏi này mới nghĩ ra một câu trả lời.
"Thích..."
"Thích?" Hoắc Duật Hoành trong lòng mừng như điên, trên mặt thì lại giả vờ rất bình tĩnh: "Bảo Bảo thích cái gì?"
"Thích... của Chồng... Tin tức tố..."
"..."
Thì ra là thích tin tức tố của hắn.
Hoắc Duật Hoành vừa bình tĩnh vừa không bình tĩnh suy nghĩ một hồi, cuối cùng đưa ra kết luận: Bé thỏ thích tin tức tố của hắn, vậy sẽ thích hắn, việc này làm Hoắc Duật Hoành cảm thấy hài lòng.
May mắn hơn nữa đối với Hoắc Duật Hoành là, hắn cảm thấy mình là Alpha, nên phải là người mở lời bày tỏ tình yêu trước, chứ không phải để Omega của mình chủ động.
Đã như vậy, hiện tại chính là kết quả tốt nhất.
Huống chi việc theo đuổi vợ mình trong hôn nhân có rất nhiều lợi thế, Hoắc Duật Hoành hạ quyết tâm, chờ trở về nước, hắn sẽ bắt đầu sắp xếp lời tỏ tình chính thức, rồi từ từ khiến bé thỏ Bảo Bảo thích mình, sau đó giải quyết vấn đề tin tức tố của kỳ mẫn cảm cho cậu.
Nếu thuận lợi, mọi thứ cứ như vậy theo kế hoạch tới.
"Chồng..."
"Ừm?"
"Anh nhìn xem?"
Hoắc Duật Hoành duỗi tay định vén chăn, lại bị đôi tai thỏ vừa nhú lên "phịch" một tiếng đập vào tay trong lúc cúi đầu.
Vì say rượu, tai thỏ của cậu càng thêm phớt hồng trắng rõ rệt.
Cậu khó chịu đến bắt đầu quậy phá lung tung: "Nóng nóng nóng..."
"Chồng, vì sao anh không hôn em..." Cậu chu môi, cực kỳ ấm ức, rõ ràng trước kia Hoắc Duật Hoành đều sẽ lập tức hôn rồi ôm cậu ngay.
Lần này Hoắc Duật Hoành lại để cậu đợi 5 giây! Hư!
Hoắc Duật Hoành đang định chậm rãi hôn cậu, cậu lại xoay người ngồi dậy, ngồi trên eo Hoắc Duật Hoành, hai tay ôm lấy mặt Hoắc Duật Hoành.
Hoắc Duật Hoành bị cậu kích thích nhịn rồi lại nhịn, sợ cậu ngã, chỉ có thể che chở eo cậu, không dám nhúc nhích.
Bàn tay tinh tế xinh đẹp vuốt ve khuôn mặt Hoắc Duật Hoành, ỷ vào Hoắc Duật Hoành cưng chiều cậu, cậu lại sờ sờ lông mày Hoắc Duật Hoành, rồi sờ mắt, mũi, cuối cùng cũng tìm thấy môi Hoắc Duật Hoành.
Nhờ có sự "dạy học" bằng miệng của Hoắc Duật Hoành từ trước đến nay, cậu rất quen thuộc mở đôi môi lại gần Hoắc Duật Hoành, thè ra cái lưỡi hồng phấn nhỏ, ấp úng nhưng lại làm nũng thúc giục: "Chồng... Anh hôn em đi!"
"Hôn hôn... Muốn hôn hôn!" Đôi mắt cậu nhìn thẳng chằm chằm Hoắc Duật Hoành, lại là đồng tử hồng nhạt quen thuộc xinh đẹp, còn bắt mắt hơn cả đá quý.
Ánh mắt Hoắc Duật Hoành tối sầm vài phần: "Được..."
Sau gáy cậu được nâng vững vàng. Nụ hôn Alpha theo đó mà đến, là hơi thở tin tức tố quen thuộc.
Nhưng không đủ, nụ hôn ôn nhu không đủ, cậu cần nhiều tin tức tố hơn.
Hoắc Duật Hoành ghé vào tai cậu, giọng nói trầm thấp khàn khàn nặn ra một câu: "Bảo Bảo, cắn vai anh đi."
"Không sao đâu, Bảo Bảo ngoan." Hoắc Duật Hoành ôm cậu nhẹ giọng dỗ, vừa xoa tai thỏ vừa xoa đuôi thỏ, lại còn phải hôn má, hôn mắt, rồi hôn mũi.
"Chồng... Nếu em biến thành thỏ nhỏ..." Cậu mơ mơ màng màng nói.
Hoắc Duật Hoành cúi đầu hôn trán cậu: "Bảo Bảo, em vốn dĩ chính là thỏ nhỏ, anh yêu em."
Ôn Duẫn An cuối cùng hài lòng mà yên tĩnh lại, tiếng hít thở dần dần trở nên đều đặn, cậu ngủ rồi.
Hoắc Duật Hoành hôn đôi tai thỏ phớt hồng mềm mại thơm phức của cậu, hít mạnh một hơi mùi tin tức tố hoa hồng trắng ngọt ngào trên người cậu, nói nhỏ, "Ngủ ngon, Bảo Bảo."