Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 63: Anh thích em
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thế giới của Ôn Duẫn An dường như sụp đổ.
Hoắc Duật Hoành còn thản nhiên nói thêm một câu: "À, nói thế cũng chưa chính xác lắm, thật ra là tám ngày bảy đêm."
Con hổ hư hỏng này đang luyên thuyên cái quái gì thế không biết!
Thỏ không muốn nghe, thỏ nghe không hiểu!
"......!! Chồng, anh buông em ra mau!"
Hoắc Duật Hoành nới lỏng tay, nhún vai: "Tuân lệnh bảo bối."
Cậu chậm chạp bò dậy, quờ quạng khắp nơi tìm điện thoại rồi vội vàng kiểm tra. Quả thật có rất nhiều tin nhắn chưa đọc.
Trong mấy ngày cậu "mất tích", bạn bè vẫn liên tục gửi tin nhắn cho cậu, từ hỏi han cậu đi đâu, bao giờ về, cho đến sau này chỉ còn là những lời quan tâm lo lắng cho sức khỏe của cậu.
Chuyện này biết giải thích sao đây nhỉ, ừm... hay là cứ bảo đi chữa bệnh đi?
Ôn Duẫn An nhanh chóng trả lời vài tin nhắn, rồi hắng giọng gửi thêm mấy tin nhắn thoại để chứng minh mình vẫn ổn. Trịnh Đông Húc lập tức hồi âm:
【 Hoắc tiên sinh đã nói với tụi này rồi, Tiểu An cứ yên tâm điều trị đi nhé, đợi cậu về. 】
!!! Nói lúc nào cơ! Cậu trừng mắt nhìn Hoắc Duật Hoành: "Bọn họ..."
Hoắc Duật Hoành gật đầu: "Bảo bối yên tâm đi, anh chỉ nói với họ là việc điều trị của em cần nhiều thời gian, những chuyện khác tuyệt đối không hé môi..."
"Anh cấm có được nói đấy!"
"Được rồi, không nói, không nói."
Trước khi tắt máy, Ôn Duẫn An lại nhìn chằm chằm vào thời gian một lần nữa. Vì mấy ngày qua dường như đều trong trạng thái ý thức mơ hồ, cậu vẫn khó mà chấp nhận được việc đã trôi qua lâu như thế.
Alpha có thể "dai sức" đến mức đó sao? Thật là kinh khủng mà!
Ôn Duẫn An phiền não vùi mặt vào gối rên rỉ "ư ư" mấy tiếng, rồi lại nghiêng đầu, đôi mắt hoe đỏ nhìn thẳng vào Hoắc Duật Hoành: "Toàn tại anh hết!"
Hoắc Duật Hoành bật cười, nhìn cậu một cách nghiêm túc: "Sao lại trách anh được hả bảo bối, anh đã cho em cơ hội rời đi rồi mà."
"Nhưng mà anh cứ luôn miệng nói thích em, rất thích em..."
"Ồ!" Cậu nghẹn lời không phản bác lại được, lại vùi mặt vào gối lần nữa.
Phản ứng của cậu khiến tâm trạng Hoắc Duật Hoành càng thêm vui vẻ, hắn cũng bỏ đi vẻ cợt nhả. Thật may là độ tương thích tin tức tố của họ cao như vậy nên cậu không bị thương. Giờ đây khi đã thực sự là Alpha của cậu, Hoắc Duật Hoành cảm thấy vô cùng may mắn, càng nghĩ càng thấy mình đúng là kẻ chiến thắng trong cuộc đời.
"An An, em đã nói là sẽ không hối hận mà," Hoắc Duật Hoành lại gần, bế bổng cậu lên, ánh mắt vừa dịu dàng vừa chăm chú: "Anh thật lòng thích em."
"Tuy có hơi đột ngột, nhưng anh đã thích em từ rất lâu rồi. Từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, anh đã không kìm lòng được mà thích em."
Lần đầu tiên gặp mặt? Thế thì... chẳng phải là quá sớm sao...
Ý anh là anh đã yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên?
Cậu dùng khuỷu tay đẩy đẩy hắn một cách ngượng nghịu, lầm bầm: "Chẳng phải anh bảo... anh muốn giúp em chữa bệnh sao..."
"Ừm, vì thích em, yêu em, nên mới muốn chữa bệnh cho em."
"Chẳng có ai lại muốn ở bên cạnh người mình không thích cả, An An thấy đúng không?"
Nghe những lời này, mặt Ôn Duẫn An đỏ bừng như sắp nhỏ máu. Bình thường dù Hoắc Duật Hoành có thân mật với cậu đến mấy cũng không bao giờ nói ra những lời sến sẩm đến mức khiến người ta ngượng thế này.
"Thế nên, An An có thích anh không?"
"Hửm? Sao em không trả lời?"
Cậu đâu có nói là không thích anh đâu, sao anh cứ hỏi dồn thế nhỉ. Thật ra kể từ sau khi kết hôn, Hoắc Duật Hoành đối xử với cậu tốt như vậy, cậu cũng chẳng phải khúc gỗ, chỉ là về chuyện yêu đương cậu hoàn toàn không có kinh nghiệm, càng chưa bao giờ nghĩ sâu xa.
Mỗi lần có cảm giác lạ lùng trong lòng, cậu đều tự động đổ lỗi cho tin tức tố, hoặc tìm đủ mọi lý do vòng vo để hợp thức hóa hành động của mình và hắn.
Nếu hỏi cậu có ghét Hoắc Duật Hoành không? Đương nhiên là không hề ghét rồi.
Vậy cậu có thích hắn không?
Cậu ngẩng đầu lén nhìn người đàn ông trước mặt. Hoắc Duật Hoành là một Alpha vừa cao ráo, đẹp trai, lại nhiều tiền và cực kỳ mạnh mẽ, đã vậy còn chiều chuộng cậu hết mức, ngày nào cũng dỗ dành cậu, hoặc đang trên đường đi dỗ dành cậu.
Ừm, chắc là... cậu cũng... th... thích.
Không đúng, chính xác là thích mà...
Hoắc Duật Hoành nhìn cậu, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền nói: "Bảo bối, bây giờ em không cần vội đồng ý với anh."
Hả...? Thích người ta nhưng lại không muốn người ta đồng ý ngay, đây là cái yêu cầu kỳ quái gì thế?
Hoắc Duật Hoành ghé sát, nhéo nhéo tai thỏ của cậu rồi hôn một cái.
"Anh chưa đánh răng đâu!" Cậu mượn cớ để cáu kỉnh.
"Vì muốn hôn bảo bối, lúc tắm anh đã đánh răng rất kỹ rồi." Hoắc Duật Hoành lại mặt dày hôn tới tấp.
"Á á á! Em cắn anh bây giờ!" Ôn Duẫn An bị trêu đến mức cuống quýt.
"Cắn chỗ nào? Cắn miệng anh à?"
"Không thèm!"
"Cắn chỗ nào cũng được, bảo bối ạ, bị em cắn chết anh cũng cam lòng."
"Dù sao thì anh cũng bị em nắm thóp mất rồi."
Hoắc Duật Hoành đúng là một con sói đuôi to... không, là một con hổ đuôi to mới đúng!
"Anh dừng lại ngay!" Ôn Duẫn An không nghe nổi nữa, đưa tay bịt miệng hắn lại rồi vội rụt tay về. Cậu đỏ mặt vớ lấy cái gối ôm nhét vào tay hắn, lý lẽ: "Dù chúng ta kết hôn rồi nhưng anh vẫn chưa theo đuổi em đâu nhé, em khó tán lắm đấy."
Đối với Hoắc Duật Hoành, câu này đồng nghĩa với việc cậu đã thích hắn rồi, chẳng qua vợ nhỏ của hắn đang thẹn thùng thôi.
Hắn cười khẽ, nghiêm túc nói: "Ừm, bảo bối, em cứ từ từ hẵng đồng ý. Hôm nay vội vàng quá, anh vẫn chưa chính thức tỏ tình với em đâu."
"Cho anh một cơ hội để chính thức tỏ tình với em, có được không?"
Ôn Duẫn An ngẩn ra, cậu chỉ thuận miệng nói thế thôi, không ngờ hắn lại nghiêm túc đến vậy. Hai người kết hôn lâu như thế rồi, theo cách nói của xã hội thì gọi là "vợ chồng già"... không đúng, cậu không già, cậu vẫn còn trẻ lắm, nên phải là "chồng già vợ trẻ" mới đúng. Còn tỏ tình gì nữa chứ.
"Em... em đói rồi!"
"Được, đi đánh răng rửa mặt rồi ăn cơm, sau đó về nhà nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa nhé bảo bối." Hoắc Duật Hoành nhấc bổng cậu lên như xách một chú thỏ nhỏ.
"Em tự đi được mà!"
Hắn lờ như không nghe thấy: "Chẳng phải bình thường toàn ôm như thế này sao?"
"Đợi, đợi chút! Giày của em."
Hoắc Duật Hoành đặt cậu xuống trước bồn rửa mặt: "Không cần giày, cứ dẫm lên chân anh là được."
"Dẫm hỏng chân anh bây giờ, anh buông em ra đi!"
"Không buông, bảo bối nhẹ thế này dẫm không hỏng được đâu."
"..."
Đồ hổ đuôi to xấu xa!
Sau bữa ăn, hai người lên xe trở về khu Loan. Do ảnh hưởng của cả tin tức tố lẫn tình cảm, giờ đây Ôn Duẫn An càng thêm ỷ lại vào Hoắc Duật Hoành. Hơn nữa, mấy ngày qua cậu mệt đến mức ngày đêm đảo lộn, nên dù có ngủ bù bao nhiêu cũng vẫn thấy thiếu.
Thế là cậu cứ nghiễm nhiên rúc vào lòng hắn ngủ thiếp đi. Để cậu được ngon giấc, Hoắc Duật Hoành dặn tài xế lái chậm lại. Quãng đường vốn chưa đầy một tiếng đồng hồ mà phải mất gần hai tiếng mới về đến khu biệt thự Loan.
Lúc này, ngay trước cửa, mấy chiếc siêu xe đủ kiểu dáng đậu ngay ngắn. Cạnh bậc thềm là một hàng quản gia đang đứng đợi, cùng với người thân hai nhà Ôn - Hoắc và vài vị bác sĩ, trông có vẻ đã chờ từ rất lâu rồi.
Hoắc Duật Hoành: "..."
Suýt nữa thì hắn quên mất vẫn còn một nhóm người cũng đang "quan tâm" đến chú thỏ nhỏ của mình.