64. Chương 64: Ôm em

Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảm nhận chiếc xe đã dừng hẳn, Ôn Duẫn An vẫn cứ nép vào lòng Hoắc Duật Hoành, nũng nịu lười biếng. Giọng nói mềm mại của cậu khiến trái tim hắn không khỏi xốn xang.
"Ưm... Chồng ơi, có phải mình về đến nhà rồi không anh?"
"Ừ, về đến nhà rồi, em xuống xe nhé?"
Lúc căng thẳng thì không sao, nhưng vừa được thả lỏng, cậu liền cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời. Ôn Duẫn An nhắm nghiền mắt, không chịu mở ra, hai tay bám lấy cà vạt của Hoắc Duật Hoành, hết cuộn tròn lại thả lỏng, rồi lại tiếp tục cuộn.
Chiếc cà vạt trị giá cả trăm triệu cứ thế bị cậu vò nghịch trong tay, vậy mà Hoắc Duật Hoành vẫn cực kỳ nuông chiều.
Cậu bắt đầu nhỏ giọng mè nheo đầy vẻ kiêu kỳ: "Em mệt lắm, buồn ngủ nữa... Em đau lưng, chân tay đều không có chút sức lực nào..."
Hoắc Duật Hoành liếc nhìn những vị trưởng bối đang đứng ngoài cửa xe, rồi lại cúi xuống nhìn "bé dâu tây" trong lòng: "Bé kiêu kỳ của anh, vậy để chồng ôm em vào nhà nhé?"
Cậu khẽ hừ hai tiếng, không nói lời nào nhưng lại chủ động giơ hai tay lên. Ý tứ đã quá rõ ràng: muốn Hoắc Duật Hoành ôm mình.
Hoắc Duật Hoành thản nhiên như không có việc gì, bế bổng cậu xuống xe. Hành động này khiến Ôn Kỳ Dã và Ôn Kỳ Triết đứng bên cạnh tức đến nổ đom đóm mắt.
Tám ngày! Tính đi tính lại là tròn tám ngày trời! Xem "bảo bối" nhà bọn họ bị giày vò đến nông nỗi nào rồi! Bảo bối của họ chắc đã mềm nhũn ra rồi mà Hoắc Duật Hoành vẫn không chịu buông tay!
A a a! Tức chết mất!
Nhưng các trưởng bối đều đang có mặt, hai vị huynh trưởng chỉ biết nín nhịn đến đỏ bừng mặt chứ không dám hé răng nửa lời.
Các vị phụ huynh cũng có chút lúng túng. Dẫu biết là vì quá quan tâm nên mới kéo nhau đến, nhưng không ngờ lại tới không đúng lúc thế này, vô tình chứng kiến cảnh tượng "nồng nhiệt" của đôi trẻ.
Thấy hai đứa nhỏ cứ quấn quýt nhau không rời, Hoắc Tu Diệp nhìn con trai mình, hắng giọng thật mạnh một tiếng.
"Khụ khụ! Duật Hoành, Tiểu An, hai đứa về rồi đấy à..."
Dù đang nhắm mắt nhưng Ôn Duẫn An vẫn dỏng tai nghe ngóng mọi động tĩnh xung quanh. Tiếng nói này khiến cậu giật nảy mình, lập tức tỉnh cả ngủ.
Thấy Omega nhỏ trong lòng run lên vì kinh ngạc, Hoắc Duật Hoành khẽ nhíu mày: "Ba, ba làm em ấy sợ rồi."
Được lắm! Cưng chiều bảo bối đến mức này, mới thế đã biết xót vợ, Hoắc Tu Diệp đành im lặng không nói nữa.
Ôn Duẫn An mở to mắt, nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Ngay tại bậc thềm biệt thự: một, hai, ba... tận bảy người! Sao cả ba mẹ lẫn các huynh trưởng đều ở đây hết thế này!!
Lại còn bao nhiêu quản gia, sao lại có cả bác sĩ nữa!!
Cậu chỉ định làm nũng với một mình Hoắc Duật Hoành thôi, ai ngờ lại bị tất cả mọi người bắt quả tang. Đầu óc cậu nóng bừng lên, cứ như muốn nổ tung vậy.
Cậu len lén liếc nhìn, sao mấy huynh trưởng trông có vẻ không vui lắm nhỉ? Mặc kệ đi, cậu bắt đầu tìm cớ thoái thác, đổ hết trách nhiệm lên đầu Hoắc Duật Hoành: "Chồng, sao anh không nói với em!"
"Nói gì cơ?"
"Có... có mọi người ở đây, anh mau thả em xuống đi."
Nhưng Hoắc Duật Hoành đã bế cậu đi thẳng tới trước mặt các vị trưởng bối. Diệp Thanh Lam mỉm cười nhìn hai đứa: "Tiểu Bảo sao rồi con, không có chuyện gì chứ?"
Làm gì có chuyện gì cơ chứ...
"Dạ không..." Thật là quá thất lễ, mặt cậu nóng bừng, cứ như muốn bốc khói tới nơi.
"Vâng, em ấy bảo mệt quá, buồn ngủ ——" Hoắc Duật Hoành bắt đầu thản nhiên thuật lại y hệt những lời cậu vừa nói.
Bé thỏ nhỏ lập tức nổi đóa: "Á á anh đừng nói nữa! Em khỏe lắm luôn á!"
Thấy thỏ nhỏ sắp "phát uy", Hoắc Duật Hoành cuối cùng cũng chịu thả cậu xuống đất.
Cái điệu bộ này của con trai mình còn khoa trương hơn cả mình hồi trẻ, Hoắc Tu Diệp thực sự không dám nhìn thẳng, xua xua tay: "Thôi vào nhà rồi nói tiếp."
Trong phòng khách rộng lớn, cậu và Hoắc Duật Hoành ngồi cạnh nhau, đối diện là một hàng trưởng bối đang chăm chú quan sát, cứ như thể họ là đôi vợ chồng mới cưới ngày hôm qua vậy.
Diệp Thanh Lam lên tiếng trước: "Vậy là chứng rối loạn tin tức tố của Tiểu Bảo đã chữa khỏi rồi đúng không?"
Trước đây Ôn Duẫn An còn ngây thơ, chưa từng trải sự đời nên nói năng không kiêng dè. Nhưng giờ thì khác rồi, cậu đã "biết tuốt" cả rồi, nên khi chuyện này được đem ra bàn luận công khai, cậu ngượng đến mức chẳng biết nói gì, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Hoắc Duật Hoành nắm chặt tay cậu như để trấn an: "Hai ngày nay con đã gọi bác sĩ tới kiểm tra vài lần rồi, mẹ yên tâm, An An không sao cả. Con cũng sẽ luôn ở bên chăm sóc em ấy thật tốt."
Diệp Thanh Lam gật đầu: "Duật Hoành cũng vất vả rồi."
Hắn ngẩng đầu nhìn vào mắt cậu, trong giọng nói mang theo ý cười đầy thâm tình: "Nên làm mà mẹ, con là Alpha của em ấy."
Hoắc Duật Hoành bây giờ nói lời đường mật liên tục, nghe mà tim cậu đập thình thịch, mắt cứ láo liên khắp nơi, không biết trốn vào đâu cho hết ngượng.
Ôn Kỳ Duệ im lặng nãy giờ rốt cuộc cũng lên tiếng: "Vốn dĩ anh cũng đưa mấy bác sĩ tới đây, nhưng xem ra là không dùng đến rồi."
"Tiểu An trông rất ổn."
"Xem ra là 'làm' rất đúng chỗ."
"Phụt —— Khụ khụ!" Ôn Kỳ Dã vừa định uống ngụm nước để hạ hỏa, nghe huynh trưởng nói câu đó liền phun hết ra ngoài.
Đúng chỗ?! Cái gì đúng chỗ cơ?! Chuyện này mà cũng nói ra được sao?! Huynh trưởng đúng là người ít nói nhưng một khi đã nói là khiến người ta kinh hồn bạt vía mà!
Ôn Đình Yến lộ vẻ ghét bỏ: "Cậu ba, sao thế hả?"
Ôn Kỳ Dã xua tay: "Không có gì... không có gì ạ."
Ôn Duẫn An khẽ lay ngón tay đang bị Hoắc Duật Hoành nắm lấy. Hiểu ý, hắn buông tay ra để cậu đứng dậy. Cậu đi tới trước mặt mọi người, nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Thanh Lam.
"Con bây giờ khỏe lắm rồi ạ, từ nay về sau ba mẹ và các huynh đừng lo cho con nữa nhé."
Diệp Thanh Lam ôm lại cậu, xoa đầu đầy yêu thương: "Ngoan, vậy Tiểu Bảo ở nhà nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa đi nhé."
"Dạ... không được đâu ạ, con nghỉ ở học viện La Đức lâu quá rồi."
Khương Quân Chi cũng góp lời: "Dạo này học viện đang tổ chức hoạt động mùa xuân, không về cũng không sao, cứ dưỡng sức cho tốt đã, nghe lời đi con."
Hoắc Tu Diệp lập tức tán thành: "Đúng đấy, cứ ở nhà đi, để Duật Hoành ở bên cạnh con thêm."
Còn... còn bên cạnh nữa sao?
"Thôi hai đứa nghỉ ngơi đi, không làm phiền không gian riêng của vợ chồng trẻ nữa, ba mẹ về trước đây." Diệp Thanh Lam xoa tóc cậu, dịu dàng nói: "Tiểu Bảo, mọi người đều rất mừng cho con."
"Nào, huynh ba cũng muốn ôm Tiểu An một cái rồi mới về." Ôn Kỳ Dã sấn lại gần định ôm cậu, nhưng mùi tin tức tố Alpha nồng nặc trên người cậu khiến huynh ấy khựng lại.
Cứ tưởng là Hoắc Duật Hoành không khống chế được mùi, ai dè là do đứa em trai thơm tho mềm mại của họ bị thấm đẫm mùi tin tức tố nặng đến thế!
Chậc chậc! Đúng là đấu không lại cái tên Alpha mưu mô Hoắc Duật Hoành này mà!
Trong lúc Ôn Kỳ Dã còn đang ngẩn người, Ôn Duẫn An đã bị Hoắc Duật Hoành kéo phắt lại vào lòng.
Hoắc Duật Hoành mặt không đổi sắc: "Bảo bảo, chúng ta cùng ra tiễn ba mẹ và các huynh đi."
Tiễn người nhà đi xong, quản gia và người hầu cũng tự động tản ra. Đã rời xa nơi này nhiều ngày như vậy, khi trở về và không gian yên tĩnh trở lại, Ôn Duẫn An mới nhận ra mình nhớ nơi này đến nhường nào.
Đây chính là tổ ấm của cậu và Hoắc Duật Hoành.
Hai ngày sau.
Bị Hoắc Duật Hoành nuôi như "bé thỏ quý tộc" trong nhà thêm hai ngày, có lẽ vì không chịu nổi sự nũng nịu nài nỉ của cậu, hôm nay hắn cuối cùng cũng chịu đưa cậu trở lại học viện tham gia hoạt động mùa xuân.
Nhưng hôm nay, số lần Hoắc Duật Hoành chủ động nhắn tin cho cậu nhiều hơn hẳn, lúc nào cũng muốn xác nhận xem cậu đang làm gì.
Ôn Duẫn An bận rộn với sự kiện, tuy không thấy phiền nhưng trong lòng lại sinh chút tò mò, cảm giác như Hoắc Duật Hoành đang âm mưu chuyện gì đó.
Còn chưa đến giờ hắn tới đón, điện thoại đã vang lên. Giọng nói quen thuộc của Hoắc Duật Hoành truyền đến từ đầu dây bên kia:
"Bảo bảo, anh đang ở cửa rồi, em có muốn ra gặp anh không?"
Một linh cảm mạnh mẽ thúc giục Ôn Duẫn An. Cậu muốn đi gặp Alpha của mình ngay lập tức.
Rời khỏi không gian ồn ào của buổi lễ, cậu nhìn thấy Hoắc Duật Hoành trong bộ vest chỉnh tề, trên tay ôm một bó hoa tươi rực rỡ, đang sải bước vững chãi tiến về phía mình.
Hoắc Duật Hoành vươn tay kéo cậu vào lòng, cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai cậu, thì thầm đầy tình tứ:
"Bảo bảo, em muốn cùng anh về nhà không?"
"Anh chờ không nổi nữa, anh muốn nói rằng...
Anh
yêu
em
."