Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!
Chương 65: Anh yêu em
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kể từ khi Hoắc Duật Hoành thẳng thắn bày tỏ tình cảm với cậu, cách anh ấy trò chuyện cũng trở nên thẳng thắn và nồng nhiệt hơn hẳn.
"Anh..." Ôn Duẫn An bị ôm đến ngẩn ngơ, chỉ biết ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc nhìn Hoắc Duật Hoành.
Anh nhẹ nhàng buông cậu ra, rồi đặt vào lòng cậu bó hồng đỏ thắm ngát hương. Ôn Duẫn An ôm bó hoa cúi đầu nhìn, lúc này mới nhận ra Hoắc Duật Hoành thực sự đang chính thức tỏ tình với cậu.
Hoắc Duật Hoành chìa tay về phía cậu: "Cùng anh về nhà nhé?"
Cậu đỏ mặt khẽ "vâng" một tiếng, trong lòng có chút bối rối chưa kịp định thần: "Sao anh lại tặng em hoa hồng thế ạ?"
Thật là một gu thẩm mỹ "Alpha chính hiệu" truyền thống đến mức không thể truyền thống hơn được nữa. Nhưng cậu lại cực kỳ thích mùi hương của hoa hồng!
Hoắc Duật Hoành có chút khẩn trương giải thích: "Anh đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn thấy hoa hồng là ổn nhất. Tặng mấy thứ khác, nhỡ bảo bảo lại hiểu lầm ý anh thì sao?"
"Ưm... mình đi nhanh đi anh ~"
Chiếc xe mui trần từ từ lăn bánh rời khỏi học viện, chạy dọc theo tuyến đường chính.
Thành phố A đang vào xuân, bầu trời trong vắt và trong xanh vô tận. Những mầm non mới nhú trên những cành cây bên đường, làn gió mát lành quyện hương hoa hồng len lỏi vào cánh mũi.
"Ơ? Thế là anh tỏ tình xong rồi ạ?" Cậu vừa ngửi hoa, vừa tò mò nhìn Hoắc Duật Hoành.
Hoắc Duật Hoành chuyên tâm lái xe, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Vẫn chưa đâu, em ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xem."
Ôn Duẫn An theo lời anh ngẩng đầu nhìn lên không trung. Giữa tầng mây, một chiếc máy bay phản lực bất ngờ bay vào tầm mắt cậu.
Thân máy bay được sơn những hình vẽ hoạt hình cực kỳ đáng yêu: một chú hổ Siberia dũng mãnh và một bé thỏ tai cụp nhỏ nhắn mềm mại. Bé thỏ nhỏ xíu đang nằm bò trên đầu hổ để được cõng đi, trông chẳng có vẻ gì là sợ hãi chú hổ to lớn kia cả, ngược lại còn như đang "làm mưa làm gió" trên đầu hổ vậy.
Ôn Duẫn An reo lên thích thú: "Kia là chúng mình kìa!"
"Ừm, bảo bảo nhìn kỹ xem, còn có chữ nữa kìa."
Chiếc máy bay phản lực chậm rãi vẽ một dòng chữ trên nền trời. Đợi đến khi dòng chữ hoàn thành, Hoắc Duật Hoành như đã tính toán chuẩn xác đến từng giây, anh trịnh trọng đọc vang từng chữ một:
"An An, anh yêu em."
Giữa bầu trời thành phố A – một đại đô thị quốc tế với hàng chục triệu dân, Hoắc Duật Hoành đã dùng phương thức này để lặng lẽ tuyên bố với Ôn Duẫn An, tuyên bố với cả thế giới về tình yêu chân thành nhất của mình.
Anh cười nói: "Như vậy là tất cả mọi người đều biết anh yêu em rồi."
Ôn Duẫn An không ngờ một người "Alpha chính hiệu" như anh lại có thể tạo ra một điều bất ngờ lãng mạn đến thế. Cậu cảm động đến mức muốn tựa vào người anh để nũng nịu một chút, nhưng vì anh đang lái xe nên không thể làm nũng như vậy được, đành phải khẽ "vâng" một tiếng rồi kiềm chế lại.
Ừm! Vậy thì nhịn một lát, chờ về nhà rồi nũng nịu sau vậy...
Chiếc xe tiếp tục chạy trên con đường quen thuộc mỗi ngày. Đây là khu trung tâm thương mại đắt đỏ nhất thành phố A, nơi san sát những tòa nhà văn phòng và tổ hợp thương mại cao cấp.
Cứ tưởng niềm vui đã trọn vẹn, Hoắc Duật Hoành lại đột nhiên nhắc cậu nhìn lên các màn hình điện tử hai bên đường. Xe lướt qua đến đâu, vô số màn hình LED lớn nhỏ đều xuất hiện hình ảnh đôi hổ và thỏ y hệt trên chiếc máy bay vừa nãy.
Lần này là phiên bản hoạt hình động, hình ảnh chú hổ đang cõng bé thỏ tai cụp xinh xắn kiêu hãnh bước đi. Xung quanh chúng còn xuất hiện rất nhiều hình dán hoạt hình ngộ nghĩnh của hổ và thỏ với đủ mọi tư thế.
Có cảnh thỏ tai cụp cuộn tròn bên cạnh hổ ngủ khò khò, có cảnh hổ đang gặm nhẹ tai thỏ, lại có cảnh thỏ nhỏ được đuôi hổ quấn lấy... Tất cả đều được thiết kế dựa trên thói quen chung sống thường ngày của hai người!
Trên mỗi màn hình lớn đều viết rõ tên của Hoắc Duật Hoành và cậu, ở giữa là một trái tim màu hồng rực rỡ.
Ôn Duẫn An sững sờ, cậu thậm chí quên cả việc chụp ảnh. Loại màn hình quảng cáo này thường chỉ dành cho các thần tượng hoặc quảng cáo lớn, nhưng khi Hoắc Duật Hoành dùng nó để tỏ tình, cậu chẳng thấy chút gượng ép nào. Ngược lại, phong cách thiết kế đáng yêu, mềm mại này cực kỳ hợp ý cậu.
Ơ? Hình như thiếu thiếu cái gì đó?
Ôn Duẫn An nhìn sang anh: "Chồng ơi, sao trên đó không có ảnh chụp của chúng mình ạ?"
"Khụ, chuyện này..."
"Sao thế anh?"
Tuy rằng Hoắc Duật Hoành chụp rất nhiều ảnh của cậu, nhưng cứ nghĩ đến việc để người khác nhìn thấy bảo bối xinh đẹp của anh, anh lại thấy không vui chút nào. Chỉ mới nghĩ thôi mà máu ghen của vị Alpha này đã bốc lên ngùn ngụt.
"Bởi vì anh quá yêu em, anh không muốn để người khác nhìn thấy em, mà người khác cũng không xứng đáng được nhìn thấy em đâu."
"Anh sẽ ghen mất."
"Dùng hình hổ và thỏ cũng giống nhau mà, bảo bảo."
Ôn Duẫn An không nhịn được mà nhắc nhở: "Nhưng hằng ngày em vẫn gặp người khác mà... Như vậy chồng cũng ghen sao?"
"Ừ, cũng ghen. Chỉ cần người khác hít thở chung bầu không khí với em thôi là anh cũng ghen rồi."
Trời ơi, tính chiếm hữu này cũng quá mạnh rồi... Hoắc Duật Hoành đích thị là "giấm vương" mà!
"Nhưng mà chồng ơi..." Ôn Duẫn An định nói gì đó, cậu muốn nói rằng người cậu yêu chỉ có một mình anh thôi.
Nhưng Hoắc Duật Hoành đã dịu dàng ngắt lời: "Bảo bảo, vẫn chưa kết thúc đâu. Những gì anh làm vẫn chưa đủ, cho anh thêm chút thời gian nữa nhé."
Hả, vẫn còn nữa sao? Hoắc Duật Hoành rốt cuộc đã chuẩn bị bao nhiêu thứ để tỏ tình vậy...
Rời khỏi khu thương mại trung tâm để trở về biệt thự, khi vừa bước chân xuống xe, Ôn Duẫn An mới sực nhớ ra, cậu buồn bực kêu lên: "Em chưa kịp chụp tấm ảnh nào hết!"
"Máy bay cũng không chụp, màn hình lớn cũng không chụp luôn."
Dù bình thường có điệu đà đến mấy cậu cũng không mấy khi chụp ảnh, nhưng lần này anh đã dày công chuẩn bị, vậy mà cậu lại quên mất!
Hoắc Duật Hoành dường như đã đoán trước được cậu sẽ nói vậy, anh thản nhiên giao chìa khóa xe cho quản gia rồi vòng qua nắm lấy tay cậu: "Đừng lo, những hình ảnh này sẽ được hiển thị suốt hai tuần tới, em muốn chụp lúc nào cũng được."
Ôn Duẫn An im lặng, trong lòng dâng lên một sự kinh ngạc xen lẫn cảm động. Anh không chỉ chu đáo đoán được mọi phản ứng của cậu, mà còn chuẩn bị sẵn phương án dự phòng cho sở thích chụp ảnh của cậu nữa.
Sao trên đời lại có người chồng tốt đến thế chứ!
Trở về từ học viện La Đức, lúc này trời đã tối hẳn. Chân trời rực rỡ sắc tím hồng của ánh hoàng hôn, toàn bộ đèn trong biệt thự đã được bật lên, ánh sáng ấm áp tỏa ra từ những ô cửa kính sát đất khiến tổ ấm của họ thêm phần tĩnh lặng và ấm cúng.
Cậu và anh cùng nhau bước vào nhà. Vừa đẩy cửa lớn, hương hoa hồng nồng nàn đã ập vào cánh mũi. Giữa đại sảnh rộng lớn, trên tấm thảm sang trọng là một bó hoa khổng lồ được kết từ hàng vạn đóa hồng tươi thắm.
Tình yêu của Hoắc Duật Hoành dành cho cậu cũng giống như bó hồng này: chân thành, nồng nhiệt và rực rỡ.
Ôn Duẫn An đứng sững tại chỗ, đôi mắt xinh đẹp chớp liên hồi để tiêu hóa hết mọi bất ngờ của ngày hôm nay. Từ phía sau, Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cậu, khẽ gọi tên: "An An."
Cậu khẽ "dạ" một tiếng, ngoan ngoãn tựa lưng vào lồng ngực ấm áp của anh. Trái tim cậu đập loạn nhịp như đánh trống, nhưng quan trọng hơn, cậu nghe thấy một âm thanh còn mạnh mẽ hơn cả tiếng tim mình – đó là nhịp tim của Hoắc Duật Hoành.
Anh đang cúi đầu, đặt một nụ hôn khẽ khàng lên làn tóc cậu.