76. Chương 76: Lời hứa trọn đời

Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đầu dây bên kia, Ôn Kỳ Duệ nhìn thấy màn hình video khẽ nhíu mày: "Em rể, sao lại là cậu? Tiểu An đâu? Sao điện thoại của em ấy lại ở chỗ cậu?"
Ôn Kỳ Dã và Ôn Kỳ Triết cũng thay nhau thò đầu vào: "Tiểu An đâu rồi?"
Hoắc Duật Hoành bình tĩnh đáp: "Em ấy đang ăn cơm."
"Thế à? Cho bọn anh nhìn em ấy một chút."
Mấy người anh cực kỳ cưng chiều em trai này gọi tới chẳng qua là do thói quen chăm sóc em từ nhỏ. Ngay cả ở học viện, họ còn có người chuyên trách báo cáo tình hình của em trai cho mình.
Hôm nay, Ôn Kỳ Duệ vừa về đến nhà đã thấy tin em trai bảo bối lại xin nghỉ. Liên tưởng đến việc hai người vừa công khai thể hiện tình cảm rầm rộ, lý do xin nghỉ hôm nay không cần nói cũng tự hiểu. Ba vị huynh trưởng lo sốt vó, cảm giác như viên trân châu quý giá trong nhà sắp bị tên Alpha kia "ăn sạch sành sanh", thế là vội vã gọi điện kiểm tra.
Nào ngờ người nghe máy không phải em trai bảo bối mà là Hoắc Duật Hoành, điều này càng khiến họ khẳng định suy đoán của mình.
"Đợi em ấy ăn xong đã." Hoắc Duật Hoành cúi đầu, ánh mắt cưng chiều nhìn bé thỏ An An đang miệt mài ăn cơm, tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng thỏ.
Ôn Kỳ Dã ghé sát màn hình, soi kỹ khung cảnh đối diện, rõ ràng là ở phòng ngủ.
Hửm?? Ai đời lại ăn cơm trong phòng ngủ?
Hơn nữa Hoắc Duật Hoành rõ ràng là đang cúi gập người nhìn xuống. Tuy em trai họ không cao lắm, nhưng cũng đâu đến mức thấp đến nỗi Hoắc tổng phải cúi thấp đầu mới nhìn thấy em ấy ăn cơm? Chẳng lẽ Tiểu An đang ngồi bệt dưới đất mà ăn???
Hả? Thế rốt cuộc là em ấy đang ăn cái gì?! Còn tay của Hoắc Duật Hoành trông cứ như đang sờ soạng thứ gì đó...
...... Chẳng lẽ là!?
Thật táo bạo! Thật là đạo đức suy đồi, lòng người khó lường quá!
Ba vị huynh trưởng ở đầu dây bên kia đỏ bừng mặt vì những liên tưởng bậy bạ. Cuối cùng vẫn là Ôn Kỳ Duệ bình tĩnh nhất, lên tiếng hỏi: "Em rể, cậu biết cơ thể Tiểu An rất mảnh mai đúng không?"
Hoắc Duật Hoành bị hỏi đến ngớ người, nhưng liên quan đến Omega của mình, hắn vẫn kiên nhẫn đáp: "Em biết."
"Bọn anh biết hai đứa rất yêu nhau, cũng đã kết hôn, cuộc sống vợ chồng bọn anh không có quyền can thiệp. Nhưng với tư cách là huynh trưởng, anh vẫn có nghĩa vụ nhắc nhở cậu đôi lời."
"Anh cứ nói."
"Tiểu An còn nhỏ tuổi, đôi khi còn chưa hiểu chuyện. Cậu là Alpha của em ấy thì cũng nên biết tiết chế một chút. Cái thân hình nhỏ bé đó của Tiểu An không chịu nổi sự giày vò của cậu đâu."
Tay Hoắc Duật Hoành khựng lại giữa không trung: "............"
Hắn chỉ là không muốn làm gián đoạn bữa cơm của thỏ nhỏ mà thôi. Một chú thỏ bé tí thế này, ăn thêm mấy miếng cho béo tốt là điều nên làm, vậy mà họ hiểu lầm thành cái gì thế kia?
Hoắc Duật Hoành im lặng một lát rồi nói: "Bảo bảo, lại chào các anh của em một tiếng đi nào."
Thấy điện thoại càng lúc càng hạ thấp dần xuống, Ôn Kỳ Dã không chịu nổi nữa, anh nhắm tịt mắt vì không dám nhìn "cảnh nóng". Tuy nhiên, hình ảnh gây sốc trong tưởng tượng đã không xuất hiện.
Màn hình rung nhẹ rồi được đặt vững vàng trên bàn. Hiện ra trong khung hình là một đôi tai thỏ xù lông đang khẽ động đậy và một góc mặt nghiêng tròn xoe của một chú thỏ tai cụp. Đó là một bé thỏ cực kỳ đáng yêu đang mải mê ăn cơm.
Ôn Kỳ Duệ sững sờ, giọng nói mất đi vẻ bình tĩnh: "Đây là cái gì? Một con thỏ?"
Ôn Duẫn An định nhai xong mới chào, nhưng thấy sắc mặt anh cả không tốt lắm, cậu vội quay đầu nhìn vào màn hình. Gương mặt thỏ xinh xắn áp sát vào camera, cậu vươn móng vuốt cố gắng bám vào cạnh điện thoại, vừa nhai nhóp nhép vừa ngọng nghịu chào hỏi:
"Anh cả... nà... nà em đây! Tiểu... Tiểu An đây ạ!"
Đáp lại bé thỏ An An là sự im lặng tuyệt đối của ba vị huynh trưởng cuồng em. Đúng là giọng của em trai thật, nhưng tại sao lại thành ra thế này!
Đây đã là lần thứ n trong ngày Hoắc Duật Hoành phải giải thích chuyện này. Hắn không hề thấy phiền, ngược lại còn thấy tự hào, chỉ có một điều duy nhất không tốt là đã lâu rồi hắn chưa được hôn vợ mình.
Trước lời giải thích của Hoắc tổng, Ôn Kỳ Duệ dù kinh hãi nhưng vẫn là người phản ứng nhanh nhất, hắn hỏi: "Cơ thể em ấy vẫn bình thường chứ?"
"Vâng, mọi chỉ số đều bình thường, em ấy ăn uống khá tốt. Chuyên gia nói phải kiên nhẫn đợi em ấy hồi phục."
"Nhỡ không biến lại được thì sao?"
Hoắc Duật Hoành không chút do dự đáp lời: "Vậy em cũng sẽ chăm sóc em ấy cả đời. Các anh yên tâm."
"Ừ."
Ôn Duẫn An thì cực kỳ lạc quan: "Anh đừng lo mà, biết đâu chừng đây là định mệnh đã an bài đấy!"
"Có chuyện kỳ lạ thế sao?" Ôn Kỳ Dã chen vào, mắt không rời bé thỏ đang nói chuyện. Đáng yêu quá! Trời đất ơi, chỉ cần nhìn một cái là anh nhận ra ngay đây chính là em trai bảo bối nhà mình!
Để các anh yên tâm, Ôn Duẫn An bắt đầu "chém gió": "Biết đâu bác sĩ nói đúng, cặp đôi nghìn năm trước chính là bọn em thì sao? Các anh đừng lo lắng nữa nha!"
"......"
Nghĩ đến những suy nghĩ bất chính vừa nãy của mình, Ôn Kỳ Dã thấy hơi tự trách, bèn quay sang dỗ dành em trai: "Được rồi, anh ba biết rồi. Tiểu An ăn no chưa? Cứ ăn tiếp đi nhé, không cần để ý đến bọn anh đâu."
Ôn Duẫn An gật đầu, lại tiếp tục gặm cỏ. Đầu dây bên kia, Ôn Kỳ Dã im lặng cầm điện thoại chụp ảnh lia lịa, sau đó bị Ôn Kỳ Duệ đẩy ra.
Hoắc Duật Hoành không để họ chụp thêm nữa, thản nhiên dời điện thoại ra xa: "Vậy cứ thế nhé?"
"Đợi chút," Ôn Kỳ Duệ dặn dò, "Có chuyện gì phải báo ngay cho bọn anh, lúc nào em ấy biến lại cũng phải báo một tiếng cho bọn anh biết. Bên bố mẹ thì cứ tạm giấu đã."
Hoắc Duật Hoành gật đầu nói "Cảm ơn" rồi cúp máy.
"Em ăn no rồi ạ!" Ôn Duẫn An ngẩng đầu bĩu cái môi thỏ.
"Người nuôi thỏ" Hoắc Duật Hoành lập tức nhập vai. Hắn tự tay lau sạch miệng nhỏ cho cậu rồi bế lên giường, sau đó định đi tắm để quay lại bầu bạn với cậu.
"Chồng, em cũng muốn tắm!" Ôn Duẫn An khẽ cựa quậy, vươn cái cổ ngắn ngủn ra ngó nghiêng.
Hoắc Duật Hoành với tinh thần nuôi thỏ chuyên nghiệp, hắn lại lật cuốn Cẩm nang nuôi dưỡng thỏ tai cụp, dõng dạc nói: "Thỏ nhỏ không được tắm trực tiếp trong nước, sẽ làm hỏng lớp dầu tự nhiên bảo vệ da. Em muốn bị trụi lông à?"
Dọa gì thì dọa chứ dọa trụi lông thì bé thỏ điệu đà này sợ nhất. Ôn Duẫn An rụt cổ lại lập tức, lầm bầm: "Thế anh đi tắm nhanh rồi về nhé."
"Được."
"Đợi chút chồng ơi, anh bật video lên cho em học đã!"
"Được."
"Ưm... hay là anh đặt em xuống sàn đi, em sợ mình nhảy xa quá sẽ bị ngã khỏi giường mất!"
"...... Được." Thỏ con nghĩ cũng chu đáo thật.
Thừa lúc chồng đi tắm, Ôn Duẫn An tranh thủ luyện tập. Cậu hạ quyết tâm hôm nay phải học được cách di chuyển độc lập, không, phải là "nhảy nhót" độc lập!
Trong phòng ngủ rộng lớn, bé thỏ Ôn Duẫn An đang vùi đầu khổ luyện. Là con người suốt 19 năm, đột nhiên phải học cách di chuyển của một loài động vật quả thực là một thử thách. Đúng là dục tốc bất đạt.
Lúc Hoắc Duật Hoành tắm xong bước ra, Ôn Duẫn An đã bắt đầu cáu kỉnh rồi. Cậu đâu có ngốc, sao học mãi mà không được nhỉ! Bé thỏ An An dậm hai chân sau xuống sàn, thở phì phì đầy giận dỗi. Nếu không có lớp thảm trải sàn, chắc cả phòng đã vang lên tiếng "lạch bạch" của móng thỏ rồi.
Hoắc Duật Hoành đã thuộc lòng cuốn cẩm nang, nghe tiếng là biết thỏ đang giận dỗi. Thế là hắn bế cậu lên, lập tức bật ngay chế độ dỗ vợ: "Bảo bảo của anh sao giỏi thế này, anh mới đi tắm một lát mà em đã học được cách nhảy điệu 'clacket' rồi à?"
Bé thỏ Ôn ngẩn người.
Hoắc Duật Hoành hôn lên tai thỏ của cậu, tiếp tục rót mật vào tai: "An An của anh đúng là thiên tài giới thỏ mà."
"Hôm nay bảo bảo vất vả rồi, nghỉ ngơi chút đi, có sức mới tiến bộ nhanh được, đúng không?"
Một ngày chỉ có ăn, uống, ngủ và "học tập" của Ôn Duẫn An kết thúc trong những lời dỗ ngọt: "Thế thì em muốn chồng ôm mới ngủ được cơ!"