88. Cảm động đến đứng hình

Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đầu óc Hoắc Duật Hoành như muốn chập mạch.
Mặc dù vợ nhỏ của hắn lúc này ăn mặc vô cùng kỳ lạ, trên gương mặt trắng nõn còn dính chút bột mì, cả người trông vừa xinh xắn vừa đáng yêu, lại còn đang cười tủm tỉm chớp mắt nhìn hắn. Nhưng mà...
Bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn ấy của cậu lại đang nắm chặt một con dao gọt hoa quả bé tí tẹo.
Hoắc Duật Hoành muốn ôm lấy cậu, nhưng lại phải cứng đờ người mà kiềm lại vì sợ cậu bị thương bởi con dao. Hắn đứng sững bất động, đến thở cũng không dám mạnh.
"Chồng, sao anh không ôm em!"
"...... Ngoan nào bảo bối, trả lời anh trước đã, em đang làm gì thế này?"
Ôn Duẫn An vẫn không nén nổi, vui vẻ nhảy chân sáo mấy bước: "Em đang chào đón anh về nhà mà!"
Ừm... Cầm dao gọt hoa quả để đón chồng sao? Thật thú vị, đúng là vợ nhỏ của hắn, lúc nào cũng có những ý tưởng độc đáo.
Đôi mắt Ôn Duẫn An long lanh: "Chồng, có phải anh đang cảm động lắm không? Anh xúc động đến nỗi không nói nên lời luôn kìa."
Hoắc Duật Hoành cười gượng gạo: "Đúng vậy, thực sự cảm động." Cảm động đến mức không dám nhúc nhích tí nào đây này.
Thế mà chiêu này lại có tác dụng thật, Ôn Duẫn An phấn khích vung vẩy con dao nhỏ trong tay, nhìn thế nào cũng thấy nó sắp văng ra khỏi tay đến nơi.
Tim Hoắc Duật Hoành như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để khuyên nhủ: "Em đặt con dao xuống trước đi bảo bối, kẻo bị thương."
"Hửm? Ồ!" À, hóa ra cậu vẫn đang cầm dao, lần đầu xuống bếp nên thiếu kinh nghiệm thật. Ôn Duẫn An đưa tay gõ nhẹ vào đầu mình: "Em định gọt dưa hấu mà!"
Hành động này lại làm Hoắc Duật Hoành thêm một phen hú vía.
"Được rồi được rồi, ngoan, đưa dao cho anh," Hoắc Duật Hoành đưa tay ra, nhanh chóng lấy được con dao từ tay cậu mới thở phào: "Muốn ăn dưa hấu sao? Để anh gọt cho."
Ôn Duẫn An thoạt tiên ngẩn ra, sau đó nắm chặt hai bàn tay lại, khẽ dậm chân: "Chồng! Anh làm thế là sai rồi, anh phải ôm em chứ!"
Trên mạng người ta bảo thế mà.
Hoắc Duật Hoành nhìn người vợ nhỏ vừa kiều khí vừa đáng yêu của mình, nhắm mắt lại, cảm thấy rõ ràng rằng nếu bây giờ mà ôm cậu thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.
"Bảo bối, em mặc thế này mà bảo anh ôm em sao?"
"Sao thế ạ? Không đẹp ạ?" Cậu cúi xuống nhìn chiếc tạp dề nhỏ trên người mình.
Hoắc Duật Hoành khó khăn mở lời: "Không phải... Đẹp lắm..."
Chỉ là chiếc tạp dề này quá ngắn. Giữa thanh thiên bạch nhật, hai đôi chân thon dài trắng trẻo của Omega bé nhỏ cứ lồ lộ trước mắt thế này, bảo hắn làm sao dời mắt đi được?
"Trên mạng nói Alpha thích xem Omega của mình mặc tạp dề mà..." Cậu khẽ giọng lầm bầm, bắt đầu tự hỏi liệu Hoắc Duật Hoành có khác với những Alpha bình thường không.
Hoắc Duật Hoành hoàn toàn bị câu nói này chinh phục. Thấy cậu đưa tay định cởi dây buộc tạp dề, hành động của hắn nhanh hơn cả suy nghĩ, vội vàng đặt con dao lên tủ rồi kéo cậu vào lòng.
"... Đừng cởi, thực sự rất đẹp, bảo bối," Hoắc Duật Hoành kiềm chế bản thân khi ôm cậu, khẽ ho một tiếng để che giấu sự lúng túng của mình, "Tuy em không hợp với công việc bếp núc, nhưng em rất hợp mặc bộ này."
Hả? Ý gì vậy? Câu này nghe mâu thuẫn quá, cậu chẳng hiểu gì cả.
"Sao lại mặc quần ngắn thế này? Vẫn chưa đến mùa hè đâu, kẻo bị cảm lạnh thì sao?" Hoắc Duật Hoật vẫn không nhịn được, đưa tay nắm lấy gấu áo của cậu kéo kéo xuống.
Ôn Duẫn An không nghĩ ngợi nhiều, cậu ôm đáp lại hắn, mãn nguyện ngẩng đầu lên: "Trong nhà có điều hòa mà, không ốm được đâu. Với lại đây là 'combo' phối đồ đi kèm đấy ạ!"
"Khụ, bảo bối, em vì anh mà đặc biệt mặc như thế này sao?"
"Tất nhiên rồi ạ!"
Hai người đứng rất gần nhau, Hoắc Duật Hoành có thể ngửi thấy hương hoa tường vi trắng ngọt ngào tỏa ra từ cậu, nhưng khác ở chỗ lần này còn lẫn thêm chút mùi bánh ngọt thơm lựng và hương trái cây. Cảm giác như đang ôm một chiếc bánh kem nhỏ trong lòng vậy.
Hoắc tổng bắt đầu nảy sinh ý nghĩ đen tối: Nếu vợ nhỏ chỉ mặc độc chiếc tạp dề này thôi thì tốt biết mấy... Đang định cúi đầu cưng nựng thì Ôn Duẫn An đột nhiên "A" một tiếng rồi buông tay ra, chuyển sang nắm lấy tay hắn.
Món lê chưng đường phèn của cậu vẫn còn đang chờ kìa!
"Chồng, đi theo em vào bếp nào ~" Cậu nháy mắt tinh nghịch với hắn, dắt hắn vào bếp.
Trải nghiệm ôm "hầu gái nhỏ An An" tạm thời kết thúc, Hoắc Duật Hoành im lặng đi phía sau, để cậu nắm tay mình. Đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào bóng lưng của vợ nhỏ đang tung tăng phía trước. Cái dây buộc tạp dề cứ theo nhịp bước của cậu mà đập nhẹ vào đuôi thỏ, vểnh lên vểnh xuống theo từng bước chân.
Đáng yêu quá, thật sự muốn... chết đi được.
"Khụ!" Hoắc Duật Hoành vì những ý nghĩ đen tối của mình mà xấu hổ ho khan một tiếng.
"Chồng, anh sao thế? Hôm nay cứ ho suốt vậy." Ôn Duẫn An lo lắng quay đầu nhìn hắn.
"...... Không sao, đi nhanh thôi." Tuy gương mặt vợ nhỏ rất đáng yêu, lúc cau mày lo lắng lại càng làm người ta nảy sinh mong muốn bảo vệ, nhưng Hoắc Duật Hoành phải dời tầm mắt, vì nếu cứ nhìn tiếp, hắn sẽ không nhịn nổi mất.
Hai người vào đến nhà bếp, Ôn Duẫn An buông tay chạy đến trước "món quà tình yêu" của mình để xác nhận nó vẫn còn nguyên vẹn.
Bình thường đầu bếp nhà họ thường không nấu nướng ở căn bếp này, nên nơi đây lúc nào cũng sạch bóng như phòng trưng bày. Thế mà hiện giờ, căn bếp trông như vừa có 800 tên trộm đi qua càn quét, hỗn loạn đến không thể tả.
Hoắc Duật Hoành đứng hình. Ngoài những lúc ở kỳ phát tình hay những giai đoạn đặc biệt của thỏ nhỏ, hắn chưa từng thấy cảnh tượng bừa bộn thế này trong đời.
"Chồng, anh qua đây mau!" An An lại vẫy vẫy tay gọi. Hoắc Duật Hoành đáp lời rồi bước đến cạnh cậu.
Trên bàn bếp là hai bát tròn, thứ bên trong trông cũng khá hấp dẫn. Ôn Duẫn An tự hào chỉ tay: "Đây là lê chưng đường phèn, em làm đấy ạ."
Nói xong cậu lại sà vào người Hoắc Duật Hoành, hương thơm ngọt lịm theo cử động thân mật của cậu xộc thẳng vào mũi hắn. Cậu ôm lấy cánh tay hắn, để bột mì trên má quệt lên áo vest của chồng, ngước đôi mắt long lanh nhìn hắn, giọng mềm mại: "Đây là lần đầu tiên em xuống bếp đấy nhé ~"
"Chồng có muốn ăn không ạ?"
Đây là món quà mà vợ nhỏ tự tay làm cho mình, Hoắc Duật Hoành nghẹn ngào không nói nên lời. Hắn nâng mặt cậu lên, nhẹ nhàng lau đi vệt bột trên má rồi cắn nhẹ vào bên má phúng phính như bánh dày của cậu một cái, hít một hơi thật sâu.
Gương mặt trắng nõn của An An lập tức ửng hồng, làn da cậu vẫn nhạy cảm, dễ để lại dấu vết như thế.
"Bảo bối, em làm những món này cho anh... anh rất hạnh phúc vì em. Nhưng em không cần phải làm gì cho anh cả, chỉ cần ở bên cạnh anh là đủ rồi, được không?" Hoắc Duật Hoành hôn lên đôi môi xinh xắn của cậu, "Anh không muốn em phải mệt mỏi. Em cứ là chính mình thôi, không cần phải tìm cách lấy lòng anh."
Bị những lời ngọt ngào không đòi hỏi báo đáp của hắn làm cho cảm động, Ôn Duẫn An mím môi nũng nịu nói: "Anh đi làm vất vả mà, em cũng muốn anh cảm nhận được tình yêu của em chứ..."
"Chồng à, em là Omega của anh mà ~ Em cũng muốn tặng anh quà tình yêu!"
Trái tim Hoắc Duật Hoành mềm nhũn. Sao thỏ nhỏ lại đáng yêu thế này, lại yêu hắn đến mức này chứ. Hoắc tổng nghiêm túc nói: "Em yêu anh, chính là món quà tuyệt vời nhất dành cho anh rồi, bảo bối."
Cậu thích câu nói này! Ôn Duẫn An thân mật cọ cọ vào cánh tay hắn, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.
Người thương trong lòng hắn, thật sự rất khó kiềm chế. Tay Hoắc Duật Hoành vòng qua eo cậu, luồn vào bên dưới chiếc tạp dề, đang định nói vài câu trêu chọc cho cậu đỏ mặt: "Dĩ nhiên là anh còn muốn ăn món khác..."
Nhưng An An đã rất nhanh nhẹn lách khỏi vòng tay hắn, vỗ vỗ vào ghế, ý bảo hắn ngồi xuống, hào phóng nói: "Chồng muốn ăn thì ăn nhanh đi ạ! Đúng lúc anh cứ ho suốt, chắc là do nóng trong người rồi, lê chưng đường phèn hạ hỏa rất tốt đấy ạ!"
Hoắc Duật Hoành: "......"