Cửu Tầng Yêu Diện
Chương 16
Cửu Tầng Yêu Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có lẽ lão là một vị quan giỏi mưu lược, nhưng lão thực sự là một kẻ tồi tệ. Thật đáng chết! Sau lão, ta lại giết chết một phú thương nức tiếng kinh thành. Kẻ đó năm xưa nhờ tài thêu thùa của vợ cả mà gây dựng cơ nghiệp, nhưng khi giàu sang lại hạ vợ xuống làm thiếp, cuối cùng mặc cho người vợ lẽ mới đuổi vợ cả và hai cô con gái ra trang viên sống khổ sở. Kẻ lòng lang dạ sói ấy, thật đáng chết!
Đến nay, Cửu Tầng Yêu Diện chỉ còn lại chiếc lá cuối cùng. Nụ hoa đã lớn bằng nắm tay trẻ nhỏ, lớp cánh đài xanh bao phủ bị căng ra tạo thành những khe hở nhỏ, lộ ra màu sắc cánh hoa bên trong. Đó là màu vàng nhạt. Đêm xuống khi tắt đèn, cả đóa hoa tỏa ra ánh kim lung linh huyền ảo. Dùng nốt chiếc lá cuối cùng này, hoa sẽ nở rộ.
Ta đã trang bị cho mình một lớp da thịt hoàn mỹ nhất, cũng đã phô diễn tài nghệ từ mọi phương diện. Thế nhưng tiệc giao thừa, đêm hội Rằm tháng Giêng trong cung, ta vẫn không cách nào vào được, càng đừng nói đến việc tiếp cận mấy vị Vương gia cao sang.
Loáng cái mùa Đông đã qua, mùa Xuân gõ cửa. Lẽ ra phải là lúc xuân về hoa nở, ngờ đâu năm nay đợt rét này lại vô cùng khắc nghiệt. Một trận tuyết lớn làm sập nhà cửa của dân chúng phương Bắc, dân chúng lâm vào cảnh khốn cùng, nhiều người dắt díu nhau xuống phương Nam lánh nạn.
Ngoại ô kinh thành xuất hiện không ít người dân di cư. Ta sinh ra ở Mạc Bắc, nơi đó cũng được coi là cố hương của ta. Nhận được tin, ta tạm gác lại chuyện Cửu Tầng Yêu Diện, tìm cách cứu trợ người dân di cư ngoài thành. Triều đình ra chiếu chỉ phát cháo, ban quần áo chống rét, nhưng người dân di cư đường dài, thể trạng suy yếu, vậy mà lại bùng phát bệnh đậu mùa, lây lan nhanh chóng. Trong nháy mắt đã có hàng chục người nhiễm bệnh.
Kinh thành lòng dân hoang mang, sự cảm thông ban đầu dành cho người dân di cư biến thành nỗi sợ hãi và ác cảm. Người ta đòi xua đuổi họ đi. Bệ hạ ra chiếu chỉ chỉ định một vùng đất ở phía Bắc cho người dân di cư, phái quân lính đông đảo canh giữ, nghiêm cấm đi lại lung tung. Nhưng những người dân di cư còn khỏe mạnh không cam lòng chờ chết, đôi bên nhiều lần xảy ra xung đột.
Nguồn lực y tế có hạn, triều đình kêu gọi những người từng mắc đậu mùa đến trại tị nạn hỗ trợ, nhưng người đáp lại chẳng được bao nhiêu. Ta và Tiểu Liễu đều từng mắc bệnh này. Chúng ta đã đi.
Người phụ trách dịch bệnh lần này là Thái y họ Trương. Chúng ta giúp ông sắc thuốc, chăm sóc bệnh nhân nữ, bận đến mức một ngày ngủ không nổi hai canh giờ, càng không màng đến dung nhan.
Ngày hôm ấy, A Lan bốn tuổi sau khi uống thuốc đắng đột nhiên buồn nôn. Y phục con bé vừa mới thay, nếu nôn ra thì lúc này không có đồ dự phòng. Không kịp suy nghĩ nhiều, ta vội đưa tay hứng lấy toàn bộ chất nôn từ miệng con bé. Trong phút chốc ta nhớ lại, năm xưa mẫu thân cũng từng không chút ghét bỏ mà hứng lấy chất nôn của ta như thế này.
Tiểu Liễu mang vò gốm đến, ta đổ chất nôn vào trong, vội vàng rửa tay, bỗng nghe thấy một giọng nam tử trong trẻo, lạnh lùng: "Nàng là... con gái của Tống tướng quân, Tống Chiêu Nhan?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta ngẩng đầu, bắt gặp một đôi mắt sáng rực và đường hoàng.
"Tham kiến Chiêu Vương điện hạ!"
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Hắn là Thất hoàng tử của Hoàng thượng đương triều, Tiêu Dực Chiêu, tước hiệu Chiêu Vương, năm nay hai mươi bốn tuổi.
22.
Vì thường năm chỉ huy quân đội nơi biên ải, hiếm khi về kinh, nên đến nay hắn vẫn chưa lập chính thê. Dịch bệnh kéo dài không dứt, Bệ hạ bèn phái hắn – người vừa về kinh báo cáo công việc cuối năm ngoái, đứng ra chủ trì công việc lớn.
Đêm ấy, Tiểu Liễu vô cùng kích động: "Đúng là có lòng trồng hoa hoa không nở, vô tâm cắm liễu liễu lại xanh. Tiểu thư muốn vào cung, Chiêu Vương Điện hạ chính là cơ hội tốt nhất. Ngày mai nô tỳ sẽ chuẩn bị cho Người bộ y phục thật đẹp, trang điểm thật kỹ lưỡng, Ngài ấy là một người đàn ông độc thân lâu năm, tiểu thư nhất định có thể khiến Ngài ấy mê mẩn đến say đắm."
Ta gõ nhẹ vào đầu nàng: "Ngài ấy là hoàng tử. Không phải chưa từng thấy qua mỹ nhân, chỉ là yêu cầu của Ngài ấy cao thôi. Không cần trau chuốt vẻ ngoài, cứ như trước đây, chúng ta cứ làm tốt việc của mình là được."
Ta mỗi ngày bận rộn không ngơi tay, đôi khi chạm mặt Tiêu Dực Chiêu cũng chỉ cúi chào đơn giản rồi vội vã đi làm việc của mình. Ngày nọ khi lướt qua nhau, hắn gọi ta lại: "Hôm nay ta phải về báo cáo tình hình bên này với Phụ hoàng, nàng có cần ta qua phủ đệ giúp nàng mang chút quần áo sạch tới không?"
Ta cúi đầu nhìn, y phục trên người quả thực đã bám bẩn lem luốc. Ta cười gượng: "Đa tạ Điện hạ, vậy làm phiền Điện hạ bảo quản gia của phủ lấy giúp ta vài bộ quần áo vải thô là được." Ta nâng cánh tay lên, lộ ra ống tay áo đã sờn rách: "Quần áo lụa là làm việc không tiện."
Đến tối, hắn đã quay lại. Ngoài quần áo thay rửa, còn có mấy hộp bánh ngọt: "Đi ngang qua Đức Thắng Trai, tiện tay mua thôi."
A Lan đứng từ xa ngó nghiêng nhìn, nuốt nước bọt ừng ực. Trại tị nạn mỗi ngày cung cấp ba bữa, nhưng chẳng qua là cháo loãng rau xanh, trẻ con làm sao không thèm bánh kẹo cho được? Ta tạ ơn Tiêu Dực Chiêu, rồi xách bánh ngọt đi về phía đám trẻ con. Nắp hộp vừa mở ra, chúng đã hò reo phấn khích nhưng vẫn giữ trật tự, không hề tranh giành, chờ ta chia từng miếng một.