Chương 7

Cửu Tầng Yêu Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ngươi biết không nên phụ bạc ta, nhưng ngươi vẫn cưới Lâm Phi làm bình thê, tiếp tay cho ả ta sỉ nhục ta. Chẳng qua vì ta là kẻ yếu, ngươi nghĩ có thể nắm được điểm yếu của ta, rằng ta không thể phản kháng mà thôi."
"Giờ ngươi cũng không phải hối lỗi, mà chỉ là sợ chết mà thôi. Tiếc thay..." Ta cười lạnh một tiếng, "Chu Nghiễn, ta cũng chưa từng yêu ngươi. Luôn nhân nhượng ngươi chỉ vì muốn gả vào đây để lấy lại những thứ thuộc về mình. Mũi tên đã rời cung, không thể quay đầu, lần này ngươi chắc chắn phải chết, hãy tận hưởng những giây phút cuối cùng ở trần thế này đi!"
Chu Nghiễn cố gắng giữ lại chút thần trí cuối cùng: "Ta... dù hóa thành ma... cũng không tha cho ngươi!"
Ta bật cười, "Ngươi, cữu cữu, cữu ma, những năm qua đã tính toán trên người ta bao nhiêu rồi, chẳng lẽ không đáng sợ hơn lệ quỷ sao? Đợi ngươi biến thành lệ quỷ, ta vẫn sẽ ăn thịt ngươi để làm đẹp cho ta!"
Ánh sáng cuối cùng trong mắt Chu Nghiễn vụt tắt. Hắn nằm chết lặng trên giường, chỉ có dòng lệ từ khóe mắt tuôn rơi không ngừng.
Cữu ma vì quá tức giận mà khí huyết dâng lên, ngất xỉu, không nguy hiểm đến tính mạng. Chu Mộng sau khi sắp xếp xong cho mẫu thân, vội vàng chạy tới thì thấy cảnh tượng này. Chu Nghiễn dùng chút sức lực cuối cùng, chỉ một ngón tay về phía ta, ánh mắt cầu khẩn nhìn về phía muội muội mình.
Chu Mộng bị thân thể khô héo của hắn làm cho kinh hãi, run giọng hỏi: "Ca ca bị làm sao vậy?"
Ta tiến lên hai bước nắm lấy tay hắn, vẻ mặt đầy tình ý mà nói: "Ca ca muội chắc là lo lắng sau khi huynh ấy đi rồi sẽ không ai chăm sóc tỷ, nên mới giao phó tỷ cho muội đó."
Chu Mộng cảm động, tiến tới nói: "Ca ca yên tâm đi, sau này muội sẽ thay huynh chăm sóc Chiêu Nhan tỷ tỷ."
10.
Chu Nghiễn trợn trắng mắt, triệt để bị tức chết.
Chuyện hắn xảy ra biến cố tại Sấu Nguyệt Lâu có rất đông người chứng kiến. Nhất thời, tin đồn nhảm nhí lan truyền khắp thành. Thiên hạ đồn rằng Chu Nghiễn cùng Lâm Phi trong phòng riêng lén lút tư thông, vì quá kích động mà dẫn đến Thượng Mã Phong mà chết.
Trương thái y chẩn đoán Chu Nghiễn đột ngột phát bệnh hiểm nghèo, nhưng cữu ma không tin điều đó.
"Con trai của ta lúc rời nhà vẫn còn khỏe mạnh, xưa nay lại luôn giữ lễ nghi phép tắc, định là con tiện tỳ kia đã dùng thủ đoạn hèn hạ gì đó để mê hoặc thằng bé đến mất cả hồn phách."
"Mẹ ả là loại kỹ nữ hạng thấp ở Dương Châu, sinh ra ả cũng là loại tiện chủng."
Bà ta ở trong phủ mắng nhiếc không ngớt, nhưng ngày hôm sau lại đích thân đến Lâm gia, với vẻ mặt đầy tình nghĩa muốn thay Chu Nghiễn rước Lâm Phi về phủ. Lâm phu nhân vốn chẳng ưa gì thứ nữ này, cộng thêm Lâm đại nhân hai ngày nay không có mặt ở kinh thành. Bà ta bèn đứng ra quyết định, để cữu ma đưa Lâm Phi về. Hai người vốn có hôn ước, làm vậy cũng không bị coi là quá thất lễ.
Vừa ra khỏi Lâm phủ, bước vào Chu gia, cữu ma lập tức trở mặt. Ngay trước linh đường của Chu Nghiễn, bà ta hạ lệnh cho người đánh Lâm Phi một trận thừa sống thiếu chết.
"Nghiễn Nhi, con đã thích tiện nhân này đến vậy, nương sẽ để ả xuống dưới kia bầu bạn với con. Cũng coi như nương đã báo thù cho con rồi."
Hôm sau, người ngoài đều hay tin Lâm Phi vì quá đau buồn trước sự ra đi của người thương mà đâm đầu vào quan tài Chu Nghiễn tự vẫn. Lâm Phi trước đây từng nhiều lần hành hạ ta, lẽ ra ta nên vui mừng. Nhưng không tránh khỏi cảm giác thỏ chết cáo buồn, trong lòng nảy sinh sự cảnh giác.
Sau khi Lâm Phi bị hại chết, cữu cữu vội vã trở về. Ông ta quở trách cữu ma làm càn, nhưng khi thấy thi thể khô héo của con trai, lại nhìn thấy mái tóc bạc trắng sau một đêm của thê tử, cuối cùng cũng không nỡ trách mắng thêm lời nào.
Ta và Chu Nghiễn tuy chưa tổ chức đại hôn, nhưng hôn ước đã định nhiều năm, ta tự nguyện lấy thân phận vị hôn thê để canh giữ linh cữu cho hắn. Cữu cữu rất cảm động, vỗ vai ta: "Hài tử ngoan, ta và cữu ma con đã không yêu thương nhầm người."
Nói đoạn ông ta nhìn chằm chằm vào mặt ta, sững sờ vài giây rồi nói: "Chiêu Nhan, ta rời đi nửa năm này, con dường như đã thay đổi rất nhiều."
Ông ta vừa nói vậy, cữu ma và Chu Mộng đều nhìn sang. Chu Mộng kinh ngạc: "Chiêu Nhan tỷ tỷ, tỷ trắng ra nhiều quá! Đôi mắt dường như cũng..."
Ta biết cảm giác đó. Mấy ngày nay ta thường xuyên soi gương. Thoạt nhìn ta vẫn là ta của trước kia, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy: làn da trắng trẻo mịn màng hơn, ánh mắt sáng ngời, mái tóc cũng có độ bóng mượt.
Ta ngắt lời Chu Mộng, với vẻ mặt thê lương: "Biểu ca đột ngột qua đời, mấy ngày nay tỷ ăn ngủ không yên, nên sắc mặt mới xanh xao nhợt nhạt đi đôi chút."
Chu Mộng tin lời. Nhưng ánh mắt thâm trầm của cữu ma vẫn nhìn chằm chằm vào ta hồi lâu. Người ta thường bảo "muốn đẹp thì mặc đồ tang". Vải thô áo vải, hai hàng lệ rơi, càng dễ khiến người ta nảy sinh lòng thương xót.
Những người bạn thân thiết lúc sinh thời của Chu Nghiễn đến viếng, hầu như ánh mắt ai cũng dừng lại trên mặt ta. Sự nghi hoặc, kinh ngạc, và cả những thứ khác.
Thế tử Vĩnh An Hầu là Lục Ngọc vốn quen thân với Chu Nghiễn, nhưng quan hệ giữa hai người không được hòa hợp cho lắm. Vì Lục Ngọc ham hư danh, nhưng dù là làm thơ hay vẽ tranh, Chu Nghiễn luôn cao hơn một bậc. Hắn là con nhà quyền quý nhưng ở đâu cũng bị đè đầu cưỡi cổ, trong lòng khó tránh khỏi bất bình. Sau khi Chu Nghiễn chết, hắn lại liên tiếp hai ngày đến viếng. Sau khi thắp hương xong còn an ủi ta: "Tống cô nương nhất định phải nén bi thương, bảo trọng thân thể."