Cửu Tầng Yêu Diện
Chương 8
Cửu Tầng Yêu Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hắn viếng tang xong cũng không vội rời đi, nói là muốn ở lại bên cố nhân thêm một lát. Ta quỳ lâu, nhờ Tiểu Liễu đỡ ra ngoài đi vệ sinh. Khi ta giải quyết xong, vòng qua hành lang thì bất ngờ thấy Lục Ngọc đã đứng đợi sẵn ở đó.
Hắn chặn ta lại: "Hai ngày nay thấy Tống tiểu thư vì Chu Nghiễn mà đau lòng đến xé ruột gan, trong lòng ta có điều không thể không nói. Chu Nghiễn hắn không xứng đáng."
"Trước đây chúng ta tụ họp bạn bè, hắn thường chê bai dung mạo của Tống tiểu thư, nói rằng thậm chí chẳng bằng thôn nữ dân dã."
"Nhưng ta quan sát tiểu thư tuy không phải nghiêng nước nghiêng thành, nhưng tuyệt đối là thanh thủy xuất phù dung (vẻ đẹp trong sáng như hoa Sen). Nàng xuất thân danh môn, phụ thân công lao hiển hách, hắn lại vì con đường công danh mà muốn cưới một nữ nhi của phường ngựa gầy ở Dương Châu làm bình thê, thật là hoang đường."
"Ta còn vì chuyện này mà cãi vã lớn với hắn một trận." Hắn tiến lên hai bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người: "Tống tiểu thư, đừng vì kẻ không xứng đáng mà đau lòng, nhất định phải biết yêu quý bản thân."
11.
Vĩnh An Hầu phủ hiện giờ có chút sa sút, nhưng gia thế vẫn cao hơn Chu gia một bậc. Và Lục Ngọc có quan hệ khá thân thiết với Triệu Vương phủ. Ta ngước mắt nhìn hắn, đáy mắt vẫn còn vương lệ, "Đa tạ Thế tử đã cho biết, chỉ là ta từ nhỏ gửi thân ở Chu gia, không nơi nương tựa. Mọi chuyện đều do số mệnh cả thôi."
Lục Ngọc có vẻ kích động: "Nếu Tống cô nương bằng lòng, Lục mỗ..."
Lời hắn chưa dứt lời, một giọng nói âm trầm lạnh lẽo truyền tới: "Chiêu Nhan, có khách đến viếng tang rồi, con sao còn chưa ra linh đường..."
Ta quay đầu lại, liền thấy cữu mẫu đang đứng dưới hành lang. Ánh nắng không rọi tới góc khuất ấy, bà ta đứng trong bóng tối, trông đặc biệt âm trầm và đáng sợ. Ta quay lưng lại với bà ta, mỉm cười đầy vẻ thê lương với Lục Ngọc. Như muốn nói: Nhìn xem, đây chính là cuộc sống của ta tại Chu gia.
Ta xoay người bỏ đi, ánh mắt từ phía sau vẫn không ngừng dõi theo.
Cữu mẫu chọn ngày lành tháng tốt, Chu Nghiễn tổng cộng phải quàn linh cữu mười bốn ngày. Những ngày tiếp theo, Lục Ngọc vẫn đều đặn mỗi ngày đến viếng. Hắn sinh ra đã tuấn tú, đám nha hoàn lén lút bàn tán hắn là người trọng tình trọng nghĩa, nhưng ta biết rõ hắn đến vì mục đích gì. Cữu mẫu chắc cũng đã đoán ra được.
Thấy Chu Nghiễn chỉ còn ba ngày nữa là phát tang. Tối hôm đó, cữu mẫu đột nhiên gọi ta sang.
Ta về phòng tắm rửa qua loa. Cây Cửu Tầng Yêu Diện ta trồng trên bậu cửa sổ đã mọc ra một chồi xanh nhỏ, chưa biết là mầm hay nụ hoa nữa. Ta đưa tay khẽ chạm vào, lúc ta rời phòng, cả cây hoa vẫn còn khẽ run rẩy.
Trong phòng không có nô tỳ hầu hạ, chỉ có cữu cữu và cữu mẫu. Cữu mẫu vẫy tay, Tiểu Liễu nhìn ta đầy vẻ bất an, sau khi ta gật đầu, nàng mới mỗi bước đi lại ngoái đầu nhìn ta đến ba lần rồi mới lui xuống.
Những ngày này, cữu mẫu già đi rất nhiều. Bà ta hỏi: "Mấy ngày trước Mộng Nhi nói với ta, Nghiễn Nhi lúc ra đi vẫn không yên lòng về con, dặn nó phải chăm sóc con thật nhiều?"
"Vâng, đúng là như vậy ạ."
Cữu mẫu thở dài: "Nhi tử của ta thật là tâm thiện!"
"Ta ngày đêm không tài nào ngủ được, ta đã đưa ả tiện nhân Lâm Phi kia xuống dưới đó để bầu bạn với Nghiễn Nhi, nhưng lại không nghĩ tới lòng dạ rắn rết của ả ta, lỡ như Nghiễn Nhi lại mắc lừa ả thì biết phải làm sao?"
Ta cúi đầu không đáp lời. Cữu mẫu hỏi: "Chiêu Nhan, con thấy ta nên làm thế nào mới phải?"
Ta hỏi ngược lại: "Cữu mẫu thấy nên làm thế nào ạ?"
Lông mày cữu cữu nhíu chặt lại. Cữu mẫu lại tiến lên vài bước, nắm lấy tay ta, khẩn thiết nói rằng: "Hay là con xuống dưới đó bầu bạn cùng thằng bé đi."
"Hai đứa là thanh mai trúc mã, thằng bé đã không nỡ xa con đến vậy, con nên đi cùng thằng bé. Con thông minh hơn thằng bé, xuống dưới đó không chỉ có thể giúp thằng bé tránh khỏi sự dụ dỗ của ả tiện nhân Lâm Phi, mà còn có thể giúp thằng bé lấy lòng Diêm Vương, để thằng bé kiếp sau được đầu thai vào chỗ tốt."
"Chiêu Nhan, từ năm con bảy tuổi đến Chu gia, cữu mẫu vẫn luôn đối đãi với con còn tốt hơn con gái ruột. Cữu mẫu không cầu con hiếu thuận, chỉ có yêu cầu nhỏ nhoi này thôi, con có thể đáp ứng cữu mẫu không?"
12.
Ta ngước mắt nhìn về phía cữu cữu, khẩn cầu rằng: "Cữu cữu..."
Cữu cữu không nỡ mở lời nói: "Chiêu Nhan mới có hai mươi tuổi..."
Cữu mẫu cay độc ngắt lời ông ta: "Nhi tử của chàng cũng mới chỉ hai mươi hai tuổi, chàng nhẫn tâm nhìn thằng bé một mình cô độc dưới suối vàng ư?"
"Nếu chàng không cho Chiêu Nhan đi, vậy thì để ta đi hầu hạ Nghiễn Nhi. Chàng cứ ôm khư khư cái chức quan Ngũ phẩm của chàng mà sống cả đời đi."
Cữu cữu thở dài thườn thượt, né tránh ánh mắt ta rồi im lặng. Ta lại quên mất, ông ta vẫn luôn khao khát tiến thêm một bước trên con đường quan lộ. Nếu ta chết đi, ông ta có thể đường đường chính chính chiếm đoạt toàn bộ gia sản của ta, đem đi hối lộ cấp trên, lấy lòng đồng liêu...
Ánh nến lay động, ngoài phòng bóng người chập chờn. Xem ra nếu ta không gật đầu, cữu mẫu sẽ dùng đến biện pháp cứng rắn.
Ta thở phào một hơi, quỳ sụp xuống đất, dập đầu thật sâu: "Ơn nuôi dưỡng bao năm của cữu cữu và cữu mẫu, Chiêu Nhan luôn khắc ghi trong lòng, chính vì vậy mà chưa thể tuẫn tiết theo biểu ca ngay được."