Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Thần Biển Thức Tỉnh
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặt trời lặn chiếu xuống mặt biển đỏ rực.
Xác cá voi trôi nổi trên biển, người ta dùng lao móc có dây thừng để kéo chúng lên tàu.
Cuộc giết chóc sắp kết thúc, tiếng rên rỉ cũng biến mất, chỉ còn lại tiếng nồi hơi cùng tiếng cười vui vẻ của thủy thủ đoàn và ngư dân.
Săn cá voi có rủi ro, nhưng họ cho rằng mọi rủi ro đều xứng đáng, thậm chí có thể nói, cuộc sống của họ chưa bao giờ tốt đẹp đến vậy. Trong nhà có thêm đồ nội thất, quần áo và đồ chơi mới cho lũ trẻ, thuốc lá Mỹ và rượu whisky Scotland mua từ trạm giao dịch… Nghĩ đến những điều tươi đẹp ấy, không khí càng thêm tưng bừng, náo nhiệt.
Họ hò reo, làm việc cật lực để kéo chiến lợi phẩm sắp mang lại tài lộc.
Không ai biết, cũng không ai có thể tưởng tượng được rằng tất cả những điều này lại giống với nghi lễ hiến tế từ xa xưa.
Không khí vui vẻ và cuồng nhiệt.
Nơi hiến tế nhuộm đầy máu tươi, với những xác chết vừa gục ngã.
Thần không bao giờ xuất hiện chỉ sau một lần hiến tế, ngài ngủ sâu dưới đáy biển, tại một không gian khác mà con người không thể chạm tới.
Số lượng vật tế quá ít hoặc quy mô quá nhỏ, tiếng kêu thảm thiết của vật tế khi lìa đời không đủ bi thương thì sẽ không có cách nào lọt vào tai ngài. Vì vậy, chờ đợi ngài xuất hiện là một quá trình lâu dài, việc giết chóc có thể kéo dài hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm.
Lúc này, mặt trời dần chìm xuống dưới đường chân trời, vầng trăng bạc nhô lên.
Không một ai để ý.
Gió nổi lên, mặt biển bắt đầu nhấp nhô.
Họ lao xuống biển, kéo xác cá voi lên thuyền. Dòng nước đỏ thẫm tràn vào thân tàu, vương vãi khắp người các thủy thủ.
Không ai bận tâm bởi vì cuộc săn bắt này đã lặp đi lặp lại nhiều lần, vốn rất quen thuộc và bình thường. Thời tiết trên biển vốn khó lường, chỉ cần kịp cập bến trước khi bão tới thì sẽ không phải lo ngại tổn thất nào.
Mặt trăng bạc biến mất, mây đen tụ lại, bầu trời chuyển sang màu đỏ sẫm kỳ lạ.
Những cột khói xám đen bốc lên từ mặt biển, nước biển rung chuyển dữ dội, cả đất trời chao đảo, con tàu săn cá voi lắc lư như một món đồ chơi bị chơi đùa trong bồn tắm, không ngừng có người bị hất văng xuống biển.
Dưới đáy biển vang lên tiếng ầm ầm đáng sợ, một tảng đá ngầm màu đen khổng lồ trồi lên trên mặt biển.
Những mảnh đá vụn bong ra từ trên tảng đá ngầm quái dị tựa như có sinh mệnh, nhanh chóng lan ra trên mặt biển, tạo thành một bóng đen khổng lồ.
Trong chốc lát, nó “nuốt chửng” tất cả sự sống trên biển, bao gồm cả thuyền săn cá voi và các đàn cá gần đó.
Bóng đen tiếp tục mở rộng, tiến về phía đường bờ biển.
Đằng trước bóng đen, những đám mây giông cuồn cuộn kéo về thị trấn, như người hầu đang mở đường.
Các nhà kho bị cuốn trôi, khu chợ cảng biển biến thành một vùng biển mênh mông.
Những mảnh xác cá voi bị xẻ thịt nổi lềnh bềnh, xưởng sản xuất dầu cá voi bị nước lũ cuốn thành đống đổ nát. Người ta vùng vẫy bám víu vào những tấm ván gỗ, cố gắng leo lên vùng đất cao hơn, nhưng bóng đen đã kịp ập tới.
Bầu trời đỏ thẫm bao trùm thị trấn.
Khoảnh khắc con người nhìn thấy bóng đen kinh hoàng từ biển tràn vào, họ lập tức gào thét, ôm đầu và ngã vật xuống nước.
Người ở xa hơn bị thủng màng nhĩ, hai mắt chảy máu và la hét điên cuồng.
…
…
“Tỉnh dậy, John!”
“Cậu ta không chịu được đâu, bác sĩ Abel, tiêm cho cậu ta một mũi morphine đi.”
“Cố gắng lên!”
Tầm nhìn của John mờ mịt, những mảng màu nhòe nhoẹt cứ thế xoay chuyển và chao đảo. Anh thở hổn hển, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Không biết đã bao lâu trôi qua, cuối cùng John cũng cảm nhận được sự tồn tại của “cơ thể mình”. Người anh đầy mồ hôi lạnh, tay chân bị trói chặt vào giường bằng dây trói. Trên chiếc bàn bên cạnh có một ngọn nến đang cháy, cảnh sát trưởng Alson đang ngồi đó với vẻ mặt mệt mỏi.
Ông ta đang cầm một chiếc tẩu thuốc kiểu cũ trên tay, hốc mắt trũng sâu, khuôn mặt phờ phạc.
“Cậu tỉnh rồi.”
“Có chuyện gì vậy?” John thấy giọng mình khàn đặc. Anh nhớ mình đang đọc bút ký của mục sư già trong phòng khám của bác sĩ, hình như vô tình ngủ quên?
Cuốn bút ký này rất quan trọng, John muốn biết thêm về lịch sử của thị trấn Đá Ngầm Đen, cũng như nguồn gốc của Johnson.
Bút ký của mục sư Cornell được viết rất lộn xộn, có một vài trải nghiệm phiêu lưu, ghi chép về một số địa điểm trên thế giới với những truyền thuyết kỳ lạ. Mục sư già đã từng đến Hy Lạp, Ai Cập, Úc. Lão đã ghi chép rất nhiều chữ viết trên các di tích và tranh tường trong bút ký, cùng với vô số hình vẽ nguệch ngoạc… Hoàn toàn không thể hiểu được ý nghĩa của chúng, phần còn lại là những bài thơ nghe như châm ngôn.
Thị trấn Đá Ngầm Đen được nhắc đến trong bút ký, ghi rằng tai họa tại đây bắt nguồn từ một vị “thần cổ xưa” đang say ngủ ở vùng biển lân cận. Rất có thể đó là Thần Biển Gymir được nhắc đến trong thần thoại Bắc Âu; mặc dù là một vị thần biển sâu, nhưng theo ghi chép, hắn lại trú ngụ ở thế giới loài người, tại vùng biển gần đảo Thrace. Mũi đất nơi thị trấn Đá Ngầm Đen tọa lạc nằm ngay trong phạm vi này.
Cái tên Gymir trong thần thoại Bắc Âu có nghĩa là “nuốt chửng”.
Thảm họa xảy ra tại thị trấn Đá Ngầm Đen bảy mươi năm trước đây vô cùng kỳ lạ.
Sau khi nước lũ rút đi, một số người dân tham lam đã cố gắng trục vớt hàng hóa ngập dưới nước, nhưng dưới đáy biển chỉ còn lại những đống đổ nát và bùn đen. Máy móc, dầu cá voi đã đóng gói và xác người đều biến mất. Thuyền săn cá voi cũng đã biến mất, không còn một mảnh vụn nào, như thể tất cả đã biến thành bùn.
Điều này rất bất thường, dòng chảy của biển vẫn tiếp diễn nhưng các cảng biển gần đó chưa từng tìm thấy bất cứ thứ gì bị nước biển cuốn trôi sau thảm họa tại thị trấn Đá Ngầm Đen.
Những người sống sót ở thị trấn Đá Ngầm Đen không phải là ngư dân, họ sống ở vùng ven thị trấn, trên những khu đất cao. Sau khi lũ rút, ai nấy đều bị sốt cao và mê sảng. Sau khi tỉnh dậy không nhớ chuyện gì đã xảy ra, nhưng đôi khi nhìn thấy mặt trăng sẽ sợ hãi một cách khó hiểu, thậm chí phát điên.
Hiện tượng này thu hút sự quan tâm của các học giả huyền bí học.
Vụ lũ lụt tại thị trấn Đá Ngầm Đen rất nổi tiếng trong giới thám hiểm và học giả huyền bí học. Trong mấy chục năm qua, rất nhiều người đã tìm đến đây. Sau đó, họ phát hiện ra rằng nhiều “vật phẩm huyền bí” sẽ mất đi tác dụng tại thị trấn Đá Ngầm Đen, trở nên vô dụng, không thể lấy lại khả năng độc đáo của chúng cho đến khi rời khỏi thị trấn.
Các học giả huyền bí học tin rằng rất có thể thị trấn này đã được thần cổ xưa đánh dấu là “nơi tế lễ”, vì sự trùng hợp ngẫu nhiên của hoạt động săn bắt cá voi đã khơi gợi nên sự thật khủng khiếp này… Cá voi là loài sinh vật có khả năng giao tiếp phức tạp, chúng cũng phát ra những tiếng kêu thảm thiết như con người. Đối với thần, không có sự khác biệt giữa con người và cá voi.
Con người dâng lễ vật không ngừng nghỉ, đánh thức vị thần cổ xưa. Sau khi nuốt chửng hết những vật tế đẫm máu, vị thần nằm xuống nghỉ ngơi ngay tại chỗ. Bảy mươi năm đối với con người là một khoảng thời gian dài, nhưng đối với thần, có thể chỉ là một giấc ngủ ngắn.
Nếu có người đi săn cá voi ở vùng biển gần đó lần nữa, máu sẽ đánh thức Thần Biển đang chợp mắt. Những sinh linh xuất hiện tại “nơi tế lễ” sẽ tự động bị xem là “vật tế” theo quán tính, nên thị trấn Đá Ngầm Đen rất nguy hiểm. Các học giả huyền bí học cũng khuyến nghị các thuyền săn cá voi nên tránh xa thị trấn Đá Ngầm Đen.
Khuyến nghị này được thực hiện suôn sẻ, bởi sau khi “nghi lễ thành công và thần linh nhận vật tế”, đàn cá voi lần lượt tránh xa khỏi vùng biển này. Không còn lợi lộc gì, các thuyền săn cá voi cũng sẽ không đến nữa. Thị trấn Đá Ngầm Đen suy tàn, nhưng cũng nhờ vậy mà có được bình yên. Đồng thời, do bị đánh bắt quá mức, số lượng cá voi trên biển ngày càng suy giảm.
Mục sư Cornell ghi vào đoạn cuối của bút ký rằng, thị trấn Đá Ngầm Đen có thể trở thành nơi an toàn nhất trên thế giới, nơi có thể che mắt tất cả các “tồn tại huyền bí khác”, Thần Biển cũng sẽ không dễ dàng thức tỉnh.
Khi John đang đọc đoạn văn này, bác sĩ Abel tình cờ hét lớn từ bên ngoài rằng đã tìm thấy thi thể của mục sư Cornell.
Khi John đứng dậy, anh đột nhiên cảm thấy choáng váng, mọi thứ trước mắt đều quay cuồng, chỉ còn lại cuốn bút ký nằm lặng lẽ trên giường. John chợt nhận ra sai lầm chết người của mình… Cuốn bút ký này cũng là một tồn tại huyền bí. Người bình thường đọc nó thì không sao, có thể chỉ coi nó là thần thoại hay tiểu thuyết giả tưởng, nhưng đối với John, nó như một quả cân làm tăng thêm sức nặng, khiến cán cân nghiêng hẳn về một phía, khay cân nặng nề rơi thẳng xuống đáy.
Anh mất hẳn ý thức.
“Cậu đã hôn mê bốn ngày, cơn sốt vẫn dai dẳng, và liên tục gặp ác mộng.” Cảnh sát trưởng Alson nhìn John qua làn khói thuốc từ chiếc tẩu của ông.
John ôm trán, cảm thấy rất đau đớn mỗi khi nhớ đến nội dung giấc mơ.
Nhưng khung cảnh trong mơ rất rõ ràng, rõ ràng hơn lần trước rất nhiều lần. Thậm chí anh còn nhận ra những âm thanh đáng sợ vang lên khắp nơi trong cơn ác mộng là của những người bị biển “nuốt chửng”, cùng với những con cá voi chết trong đau đớn. Chính vì thế, âm thanh mới phức tạp và kỳ lạ đến vậy.
Kỳ lạ nhất là có tiếng của thuyền trưởng và thủy thủ tàu Gió Tây.
Vị Thần Biển này cứ như một chiếc máy ghi âm, ghi lại những tiếng than khóc cuối cùng của tất cả những linh hồn đã bỏ mạng trên biển, rồi phát lại hết một lượt.
“Tôi suýt chết, phải không?” John khó nhọc hỏi. Cảm giác xuống địa ngục rồi chạy trở lại rất chân thực.
Cảnh sát trưởng Alson đặt tẩu thuốc xuống, vẻ mặt ông ta khá kỳ quái, vừa như tức giận, lại vừa như hối hận.
“Nhiều người mất tích, thảm họa đã bắt đầu trong thị trấn kể từ khi đám người bị đắm tàu của các cậu dạt vào bờ! Các cậu đã làm cái quái gì vậy?!”
Bác sĩ Abel vội vàng lao tới, ngăn cảnh sát trưởng Alson túm lấy cổ áo John.
“Tôi đã nói với anh rồi mà, cảnh sát trưởng! Thần Biển đã thức tỉnh, những người mất tích đó bị mê hoặc mà nhảy xuống biển, không liên quan gì đến John cả!” Bác sĩ Abel trông cũng vô cùng hốc hác, dưới mắt có hai quầng thâm lớn, cánh tay phải bị thương được quấn băng gạc.
Chủ quán rượu cũng vội đến can ngăn, cuối cùng thuyết phục được cảnh sát trưởng Alson rời đi.
“Xin lỗi, chuyện này rất phức tạp…” Bác sĩ Abel ủ rũ ngồi xuống bên giường John, bắt đầu cởi trói cho anh.
“Bút ký đâu?” John vội hỏi.
Bác sĩ Abel lập tức vỗ ngực phì phò, cho John xem thứ gì đó được gói trong giấy dầu.
“Ông đọc rồi sao?” John nhìn chằm chằm bác sĩ.
“Không, lúc đó cậu rất đáng sợ, toàn thân co giật, chỉ vào cuốn bút ký rồi ra sức lắc đầu… cho nên tôi không dám mở ra.” Bác sĩ Abel vốn rất nhát gan vào những thời điểm quan trọng, nhưng điều này có thể cứu mạng ông ta.
“Tôi nhớ trước khi hôn mê, ông nói đã tìm thấy thi thể của mục sư già rồi phải không?”
“Phải, thi thể bị đông cứng thành một tảng băng lớn, vẻ mặt sợ hãi, như thể chết vì sợ hãi.” Bác sĩ thấp giọng lẩm bẩm, nhìn là biết do Johnson gây ra, chứ không phải Thần Biển.
Bác sĩ Abel thở dài nói: “Thi thể được đặt trong nhà thờ, có chiếc quan tài mà mục sư già đã tự chuẩn bị cho mình từ những năm đầu. Những người mất tích khác có lẽ sẽ không bao giờ tìm thấy.”
“Có bao nhiêu người mất tích?” John nhớ Johnson đã nói, càng có nhiều vật tế chết đi, Thần Biển sẽ thức tỉnh càng nhanh.
“Không thể đếm xuể. Tôi đã yêu cầu mọi người di chuyển đến nhà thờ và thay nhau canh gác để tránh gặp ác mộng, nhưng nhiều người không muốn rời khỏi nhà. Họ đóng kín cửa và cửa sổ trong nhà, không ai biết… họ còn sống hay đã chết.”
“Tôi nhớ cảnh sát trưởng Alson đã nói phải xây một cây cầu, vậy sau đó thì sao?”
“Không dựng lên được. Những cây gỗ lớn đã bị chặt nhưng không sao đưa sang bên kia được. Ngay cả việc ném dây sang bên kia rãnh sâu cũng vậy, dây chỉ bay được nửa đường rồi rơi thẳng xuống.”
Bác sĩ Abel cười khổ, rồi giơ cánh tay bị thương lên cho John xem: “Tôi cũng đã chế tạo một khinh khí cầu, một chiếc khinh khí cầu thô sơ của mình. Sau đó tôi nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng từ trên trời cao.”
Thị trấn chìm trong bóng tối bốn bề, dường như bị phủ kín bởi một chiếc túi vải đen, hay như thể một gã khổng lồ đã dùng tay xé thị trấn Đá Ngầm Đen ra khỏi đất liền, rồi nhét nó vào một ngăn kéo riêng biệt.
“…Johnson nói đúng, thị trấn Đá Ngầm Đen đã trở thành bãi săn của Thần Biển, không ai có thể trốn thoát.”
“Ông gặp kẻ đó rồi sao?” John cau mày.
“Ừ, hắn chỉ xuất hiện một lần thôi.” Bác sĩ Abel giơ ngón trỏ lên nói: “Tôi không dám nói chuyện với hắn, và hắn cũng không bước vào phòng khám.”
——————–
Lời của tác giả:
Trên thực tế, đảo Thrace nơi Thần Biển sinh sống dường như không tồn tại. Tôi chưa tìm thấy thông tin nào về nó, nên tôi sẽ coi như hòn đảo đó có tồn tại, và thị trấn Đá Ngầm Đen chắc hẳn cũng nằm gần đó.