Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả
Chương 11: Phát Hiện
Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi ăn hết tô súp bắp cải, John cuối cùng cũng lấy lại được chút sức lực. Tay chân anh vẫn còn những vết bầm tím sẫm do bị trói, vẫn còn rất đau. Dù sao đi nữa, ít nhất anh vẫn giữ được tính mạng.
“Có gì đó không ổn.” John nói một cách nặng nề.
“Cậu đang nói về chuyện gì không ổn?” Bác sĩ Abel tỏ vẻ bối rối. Ông nghĩ, mấy ngày nay cái gì cũng không ổn cả, lời thám tử nói thật khó hiểu.
John hỏi: “Nếu một con chuột lẻn vào nhà và đánh thức ông, ông sẽ phản ứng ra sao?”
Không cần suy nghĩ, bác sĩ Abel liền đáp: “Tôi phải tìm cách đánh chết nó, hoặc đuổi nó ra ngoài!”
John hỏi tiếp: “Có khi nào ông lười nhúc nhích vì chăn quá nặng, phòng quá lạnh… hay vì bất cứ lý do quỷ quái nào khác không?”
“Không thể nào!”
Lần này, người lên tiếng trả lời là lão Jack, chủ quán rượu.
Lão Jack ngồi bên kia bàn, đã nghe bác sĩ kể hết đầu đuôi câu chuyện. Lão không theo trường phái khoa học nào cả, mà rất tin vào truyền thuyết về thần Biển, bởi vậy lão đã mang bắp cải, khoai tây và cá khô đến phòng khám ngay lập tức. Mấy ngày nay lão còn giúp chăm sóc John đang hôn mê. Tô súp John đang ăn bây giờ chính là do lão vừa nấu xong.
“Nếu thần Biển bị đánh thức bởi sự xâm nhập của Johnson, thì rõ ràng Ngài phải giải quyết vấn đề ngay lập tức, nhưng thần Biển dường như không hề vội vã.” John khoanh tay phân tích.
Vẻ mặt bác sĩ Abel có chút kỳ lạ. Ông vẫn chưa quên cái ngày cả thị trấn chạy trốn thoát thân, John đã miêu tả sự thức tỉnh của thần Biển như một chú gà con đang phá vỏ trứng.
Thần Biển mà cứ nằm dài trên giường, chuyện này… nhất định không ổn!
“Có lẽ vì Johnson đã nhắc nhở chúng ta nên rất nhiều người cảnh giác, dù ở nhà cũng khóa cửa, cửa sổ, nên dù có gặp ác mộng cũng không có cách nào ra ngoài nhảy xuống biển chăng?” Bác sĩ đưa ra một ý kiến.
Lão chủ quán rượu liền phản bác: “Không đúng, thị trưởng và gia đình ông ấy đều mất tích. Cảnh sát trưởng Alson cũng đã đi điều tra, cửa được mở từ bên trong, có nghĩa là họ đã biết cách mở cửa khi mộng du.”
Lão Jack một hơi kể ra cả loạt cái tên, nói rằng những người này đều đã mất tích, bình thường họ đều rất thông minh lanh lợi.
“Không, bốn ngày trước tôi đã không còn gặp những người mà anh nhắc đến.” Bác sĩ Abel đột nhiên cau mày nói. Ngày hôm đó khi cả thị trấn cùng bỏ chạy, ông cũng không nhìn thấy những người này. Có lẽ họ đã bị đất đá đập chết trong trận động đất, hoặc là rơi xuống khe nứt mà chết rồi.
“Làm sao có thể, họ là nhóm người đầu tiên biến mất cơ mà.” Lão Jack vừa nói xong đã thấy bác sĩ Abel và John quay đầu lại nhìn chằm chằm vào mình.
“Nhóm mất tích đầu tiên là sao, họ biến mất khi nào?”
“Vào ngày đầu tiên cơn bão ập đến, ngoài cầu và đường, những ngôi nhà ven biển cũng bị sập. Khi cảnh sát trưởng Alson đi cứu người thì phát hiện một số ngư dân sống ở đó đã mất tích… Sau đó mọi người tìm kiếm xung quanh, tình cờ gặp những nạn nhân bị sóng cuốn trôi trên bãi biển… Nếu không mưa lớn như vậy thì ai mà rảnh rỗi chạy ra bờ biển chứ!”
Lời nói của lão chủ quán rượu khiến John chìm vào suy nghĩ.
Bác sĩ nóng lòng hỏi: “Những người này từ đó đến nay chưa từng xuất hiện lại sao?”
“Nói chung là tôi không thấy.” Lão chủ quán rượu dường như lại nhớ ra điều gì đó, nói tiếp: “Nhưng bọn người đó luôn lén lút, có mấy lần tôi thấy họ chuyển mấy thùng hàng gần cảng vào lúc sáng sớm.”
Bác sĩ hoàn toàn không hiểu gì cả. Thị trấn Đá Ngầm Đen đã suy tàn từ lâu, ở đây không có thương lái hay đội tàu nào cả, vậy thì họ chở hàng gì?
“Buôn lậu?” John đột nhiên lên tiếng.
Cả căn phòng im lặng.
“Ở đây có bản đồ không?” John ngước lên hỏi.
Bác sĩ Abel lập tức đi tìm trong ngăn kéo: “Có, nhưng nó khá cũ rồi.”
John trải bản đồ lên bàn, chỉ vào một khu vực biển không được đánh dấu gần mũi đất của thị trấn Đá Ngầm Đen, nói: “Ở đây chắc chắn có một hòn đảo hoang.”
Không phải đảo nào cũng có tên trên bản đồ hàng hải. Nhiều đảo nhỏ không được đánh dấu, chỉ những ngư dân và thủy thủ quen thuộc với các tuyến đường vận chuyển gần đó mới biết.
Bác sĩ vẫn ngơ ngác, lão chủ quán rượu suy nghĩ kỹ một lúc rồi gật đầu xác nhận: “Tôi nghĩ tôi đã từng nghe nói, hòn đảo này không lớn, chỉ toàn đá trơ trọi, không có nước ngọt cũng không có thảm thực vật.”
“Tôi thấy trong bút ký của mục sư Cornell có vẽ bản đồ hàng hải gần thị trấn Đá Ngầm Đen.” John gõ mạnh ngón tay lên bản đồ, mặt bàn phát ra âm thanh, như thể phối hợp với giọng điệu nghiêm túc của anh: “Các hòn đảo được khoanh tròn màu đỏ, chú thích bên cạnh là Foresier.”
Trong thần thoại Bắc Âu, thần Biển Gymir sống ở đảo Thrace, tại một nơi gọi là Foresier.
Quê hương của thần Biển, có thể là “đàn tế đời trước”.
“Nhưng việc này thì có liên quan gì tới chuyện buôn lậu?”
“Tôi nghe lén thuyền viên trên tàu Gió Tây nói chuyện. Vì thuế nặng nên nhiều giao dịch hàng hóa không còn được thực hiện tại cảng nữa, bởi vì phải đóng phí quản lý cảng ngay khi tàu cập bến, sau đó đóng thuế theo trọng lượng và số lượng hàng hóa vận chuyển khỏi tàu. Nếu mua hàng thì khi tàu rời cảng còn phải đóng thêm một khoản thuế nữa dựa trên số thùng và loại hàng hóa. Vì vậy, để trốn thuế, cũng để lừa dối chủ tàu, họ đã dùng thuyền để buôn lậu.”
John chỉ vào bản đồ hàng hải, hai người còn lại nhanh chóng hiểu ra vấn đề.
Nếu hàng không xuống tàu, hai bên thỏa thuận giá tại thương cảng rồi chèo thuyền ra đảo hoang giao dịch thì có thể trốn thuế. Không những có thể tiết kiệm được nhiều tiền thuế, mà thuyền trưởng và thủy thủ còn có thể lợi dụng công việc của mình để buôn hàng cấm.
“Vậy… những ngư dân mất tích đó đã ra đảo hoang vào ban đêm để làm việc cho thuyền buôn lậu sao?” Bác sĩ bàng hoàng hỏi.
“Không, những tàu đó có thủy thủ riêng. Tôi e là có người đã xây cứ điểm trên hoang đảo đó để tạo điều kiện thuận lợi cho tàu buôn lậu. Dù sao, khi hai chiếc thuyền đã thống nhất cùng nhau ra hoang đảo giao dịch, mà còn ở trên biển, khó tránh khỏi chuyện tranh giành, thanh toán lẫn nhau, nhất định phải có bên thứ ba đứng ra dàn xếp.”
John ngẩng đầu lên, nhìn lão chủ quán rượu và bác sĩ đang sửng sốt rồi nói nhỏ: “Là thị trưởng.”
Bác sĩ lắp bắp: “Tôi không hiểu, chuyện này có liên quan gì đến thần Biển…”
John vừa ấn trán vừa nói: “Đơn giản lắm, vào cái đêm tàu Gió Tây bị bão cuốn đi, chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì đó trên hòn đảo hoang là căn cứ buôn lậu kia! Mùa này không thể nào có bão như vậy được. Tôi chắc chắn hàng của tàu Gió Tây vẫn ổn, trước khi lên tàu tôi đã tìm hiểu, chỉ là thuốc lá và rượu rum. Hơn nữa, dù có chở dầu cá voi, thì những năm gần đây có rất nhiều tàu thuyền buôn bán trên biển, thần Biển sẽ không dễ dàng bị đánh thức như vậy.”
Nếu vị thần cổ xưa trong bút ký của mục sư dễ tỉnh giấc như vậy thì thế giới đã diệt vong từ lâu rồi.
“Còn nữa… nếu tàu Gió Tây đánh thức thần Biển, ông nghĩ chúng tôi còn may mắn được sóng biển cuốn vào bờ không? Chẳng phải chúng tôi đã bị thần Biển nuốt chửng luôn rồi sao?”
Lời giải thích duy nhất là vầng trăng bạc mà họ nhìn thấy chỉ là tàn dư sức mạnh của thần Biển chứ không nhằm vào tàu Gió Tây. Sau đó, họ mới gặp con tàu ma. Xét theo trình tự thời gian thì con tàu ma không phải là nguyên nhân chính khiến thần Biển thức dậy, John thầm nghĩ trong lòng.
Bác sĩ Abel cũng bừng tỉnh.
“Vậy…” Vẻ mặt bác sĩ hơi vặn vẹo.
Theo bút ký của mục sư già và cơn ác mộng, tiếp theo sẽ là máu tươi và giết chóc sao?
“Thần Biển mới thức tỉnh bảy mươi năm trước, nên điều kiện để đánh thức Ngài có lẽ dễ dàng đạt được hơn… so với việc săn bắt cá voi.” John đan các ngón tay vào nhau, như thể anh đang chứng kiến điều đó bằng chính mắt mình, nói với giọng điệu quả quyết của một thám tử đã phát hiện ra sự thật: “Trên hoang đảo có thể đã xảy ra nhiều hơn một vụ xung đột buôn lậu, không biết là mấy năm hay mười mấy năm trước, nhưng tóm lại là đêm đó đã nổ ra một cuộc xung đột quy mô lớn.”
Máu đã nhuộm đỏ đá ngầm trên hòn đảo hoang.
Thi thể chắc chắn đã bị ném xuống biển.
Nơi đó là Foresier, được cho là nơi thần Biển từng ngự trị.
Vào thời xa xưa, con người tổ chức lễ tế, dâng vật tế tại đây.
Ai bảo thần Biển chỉ có một đàn tế? Sau khi bị đánh thức, theo bản năng Ngài sẽ ăn sạch “đĩa cơm cũ”, rồi từ từ ngáp một cái, rồi lại tìm đến “đĩa cơm” khác?
Bác sĩ Abel đột nhiên lắc đầu lia lịa, muốn xua đi hình ảnh con quái vật khổng lồ nằm sấp nhìn vào đĩa ăn. Ông vội vàng hỏi: “Vậy chúng ta nên làm gì đây?”
“Đương nhiên là vứt hết vật tế dính máu ra ngoài! Nếu thần Biển lấy đi vật tế đó thì Ngài sẽ tiếp tục ngủ.” John ấn lòng bàn tay xuống bàn, quả quyết nói.
Không có gì để ăn, Ngài ra khỏi giường làm gì nữa!
***
Trận mưa lớn sắp làm ngập toàn bộ thị trấn, nước đã ngập đến thắt lưng.
Hai người đang lê bước qua vùng nước đọng.
“Nhà thị trưởng ở ngay phía trước.” Bác sĩ Abel vừa lớn tiếng nói vừa ấn chặt cổ áo mưa.
Gió thổi mạnh, mưa tạt vào mặt, khiến ông có cảm giác như đang chết đuối khi nói chuyện.
Bác sĩ Abel bị sặc mấy cái liền, khó nhọc leo lên mái hiên cao hơn. Ông chưa kịp nghĩ ra cách nào thì John đã khéo léo cạy mở cửa sổ nhảy vào nhà.
Bác sĩ: “…”
Đây chắc hẳn là kỹ năng của thám tử rồi!
Ngôi nhà này có tổng cộng hai tầng. Vì tầng một đã bị nước ngập nên dù tầng hai tạm thời chưa bị ngập, nhưng cũng đã bị ngấm cái ẩm ướt và lạnh lẽo. Gió mạnh khiến đồ đạc trong nhà lăn khắp nơi.
John đợi bác sĩ bò vào, rồi đóng ngay cửa sổ lại.
“Vật tế thần Biển mà cậu nói là gì? Thị trưởng và gia đình ông ta đã biến mất, chúng tôi không tìm thấy bất kỳ manh mối nào, chẳng biết còn ai khác trong thị trấn có tham gia buôn lậu không nữa.” Bác sĩ bật đèn pin soi sáng căn phòng.
John kiểm tra xung quanh một lượt, rồi mắt anh dừng lại ở những chai rượu trong tủ.
Bác sĩ lau nước mưa trên mặt và tóc, sau đó cũng để ý đến tủ rượu sang trọng, kinh ngạc bước tới nhìn.
“Giá của những chai rượu này đủ để mua một con tàu.”
John quay người đi xuống cầu thang, lội qua làn nước và mò mẫm. Sau đó dường như anh đã bật lên một thứ gì đó, khiến nước chảy ồ ạt vào một căn phòng bí mật.
“Đèn pin!” John xòe tay ở phía dưới ra hiệu cho bác sĩ ném dụng cụ chiếu sáng xuống.
Bác sĩ Abel nổi lòng tò mò, tự mình mò mẫm xuống.
Ánh sáng yếu ớt chiếu vào căn phòng tối, khiến ánh vàng tỏa sáng lấp lánh.
“Đây, đây là…”
“Vàng ròng.”
Một đống vàng thỏi và đồng vàng được đặt trên bàn trong căn phòng bí mật.
John cũng tìm thấy một chiếc két sắt lớn bên tường. Lần này, Abel chủ động đưa ống nghe ra, không cần anh phải nhắc nhở.
Sau khi mở két, bên trong chứa đầy tiền mặt, tiền giấy, chứng khoán, chủ yếu là bảng Anh và đồng franc.
Bác sĩ Abel kinh ngạc choáng váng, bắt đầu tự hỏi liệu mình có thực sự sống ở thị trấn này hay không. Người dân địa phương hiếm khi nói chuyện riêng tư. Khi đi trên đường nhìn thấy người khác cư xử kỳ lạ, họ sẽ không tò mò hỏi thăm hay điều tra gì, thậm chí còn cố ý không chào hỏi. Cảm giác xa cách này khiến bác sĩ Abel lúc này cảm thấy vô cùng phức tạp.
“Đây là sổ sách kế toán, ông đưa cho cảnh sát trưởng Alson đi.”
“Hở? Chúng ta không đến để phá án ư?” Bác sĩ ôm sổ kế toán, cẩn thận không để nó bị ướt.
John lắc đầu: “Không, chúng ta đến đây để tìm hàng giấu trong nhà thị trưởng, loại hàng tạm giữ trong tay chờ bán giá cao. Nếu tôi đoán đúng thì đó là những thùng dầu cá voi đã tinh chế rồi…”
John đột ngột quay lại, chiếu đèn pin về phía cửa.
Một bóng người lặng lẽ đứng đó.
Bác sĩ sợ đến nỗi suýt vấp phải cầu thang, thầm nghĩ Johnson thực sự như một hồn ma.
“Anh đã tìm thấy nơi này.” Johnson cởi mũ ra, vẻ mặt cuối cùng cũng thay đổi, dường như y rất ngạc nhiên.
“Ngài theo dõi chúng tôi.”
Johnson bình tĩnh trả lời: “Không, ta đang đợi một điều tra viên tìm kiếm manh mối. Ta biết quá ít về thị trấn Đá Ngầm Đen, cũng không biết vật tế thu hút Gymir được giấu ở đâu. Mấy ngày nay ta đã đi khắp thị trấn, cũng đã đến ngôi nhà này, nhưng…”
“Nhưng ngài không phát hiện ra khóa bí mật, cũng không hiểu thiết kế của nó.” John khẳng định.
Johnson không tức giận, còn thẳng thắn nói: “Ta thật sự không hiểu những thứ này. Ai tìm được vật tế không quan trọng, quan trọng là con đường rời khỏi thị trấn Đá Ngầm Đen.”